Không bao giờ nên than phiền về số phận bất hạnh của bản thân; nếu bạn không biết cách 'sử dụng' người khác để làm việc cho mình, thì bạn sẽ vẫn nghèo.
1. Câu chuyện đầu tiên

Có một người đàn ông nghèo, ngày nào cũng không đủ ba bữa ăn, quần áo chỉ có một bộ để mặc đi mặc lại. Anh thường ngước nhìn bầu trời và than phiền về số phận khổ sở của mình. Dù làm việc vất vả, anh vẫn không đủ sống. Một hôm, ông đau lòng kêu lên: “Ông Trời có công bằng hay không? Tại sao có người sống trong sung sướng, trong khi chúng tôi hàng ngày đều phải chịu đựng khổ cực?”
Thượng Đế vừa mỉm cười vừa hỏi: “Vậy ông nghĩ như thế nào thì tôi mới có thể công bằng?”
Người đàn ông nghèo trả lời: “Con muốn một người giàu có trở thành nghèo giống như con, sống cuộc sống của con. Nếu người đó có thể trở lại giàu có, thì con sẽ không còn phàn nàn nữa.”
Thượng Đế gật đầu và nói: “Được!”
Sau đó, Thượng Đế biến một người giàu có thành một kẻ nghèo khổ như người đàn ông kia. Thượng Đế còn ban cho mỗi người một ngôi nhà và một ngọn núi, mỗi ngày họ đều khai thác than lộ thiên trên núi để bán, lấy tiền mua thực phẩm. Sau một tháng, than lộ thiên đã bị họ khai thác sạch.
Người giàu và người nghèo cùng bắt đầu khai thác than từ núi. Người nghèo đã quen với cuộc sống gian khổ, nên việc đào than đối với anh ta thật dễ dàng. Chẳng bao lâu, anh đã tích đủ một xe than để mang xuống núi bán, dùng toàn bộ số tiền kiếm được để mua những món ăn ngon mang về cho mẹ và con ở nhà.
Người giàu thì chưa bao giờ quen với công việc nặng nhọc, cứ làm một lúc lại nghỉ, mồ hôi đổ ra như tắm mà lượng than đào được vẫn rất ít. Đến chập tối, anh mới chất đủ một xe than để mang xuống núi, bán được tiền, nhưng chỉ mua vài cái màn thầu, còn lại anh để dành.
Ngày thứ hai, người nghèo dậy sớm để tiếp tục đào than, trong khi người giàu lại xuống núi và thuê hai người nghèo khác. Hai người này không nói năng gì, chỉ bắt tay vào công việc. Trông họ mạnh mẽ hơn hẳn người nghèo. Người giàu đứng chỉ đạo, không lâu sau họ đã đào được vài xe than đầy. Người giàu mang xe than xuống núi bán và dùng tiền đó để thuê thêm lao động. Kết thúc ngày, anh ta có lãi gấp nhiều lần so với người nghèo.
Một tháng trôi qua nhanh chóng, người nghèo chỉ mới đào được một góc nhỏ của mỏ than trên núi. Mỗi ngày, số tiền kiếm được anh đều dùng để mua đồ ăn ngon cho gia đình, chẳng để dành được bao nhiêu. Còn người giàu thì từ đầu đã thuê cả một nhóm người, khai thác hết than trên núi và kiếm được không ít tiền. Anh đã dùng số tiền này để đầu tư buôn bán và nhanh chóng trở thành phú ông.
Kết quả không cần phải nói cũng biết, người nghèo không còn dám than phiền với Ông Trời nữa.
Thành công không chỉ nằm ở việc bạn có thể hoàn thành bao nhiêu nhiệm vụ, mà còn ở khả năng 'mượn' bao nhiêu người để thực hiện chúng!
Học cách 'mượn' là tận dụng những gì bạn đã có, kết hợp với sức lực và khả năng của người khác, và cả sức mạnh của một hệ thống!
Vì vậy, bạn cần xác định điểm chính của đòn bẩy để có thể 'nâng cả thế giới'.
2. Một câu chuyện khác
Một chú lừa rơi vào hố sâu và cảm thấy vô cùng tuyệt vọng.
Chủ nhân của nó tìm thấy nhưng không thể kéo nó lên, đành phải bỏ lại ở đó.
Con lừa dưới hố, ngày nào cũng có người đi qua ném rác vào, thỉnh thoảng có người tốt bụng cho nó ít cỏ tươi. Nó nghĩ: “Ông Trời cũng giống như chủ nhân, đã ném tôi xuống đây mà còn không để tôi chết. Ngày nào cũng không được chạy nhảy trên cánh đồng xanh, không gặp gỡ những con lừa khác, có lẽ tôi sẽ chết vì buồn chán. Thật tức tối, tôi sẽ chết bên đống rác và những chiếc lốp xe cũ!”
Ngày lại qua ngày, khi nó ngẩng đầu nhìn ngọn cây cao, bỗng dưng nảy ra một ý tưởng.

Nó quyết tâm thay đổi cách sống của mình. Mỗi ngày, nó nỗ lực xếp chồng các bao rác, để lại cho mình một khoảng trống sạch sẽ. Không ngờ rằng một ngày… rác của nó và rác người khác ném xuống đã giúp nó có thể nhảy lên miệng hố, bốn chân lại chạm vào thảm cỏ xanh mướt.
Bài viết này mang đến cho chúng ta một thông điệp: Cuộc sống không bao giờ hoàn toàn như mong muốn, và những điều không như ý thường đến dồn dập, rất khó khăn. Tuy nhiên, những điều đó không thể là trọng tâm trong cuộc sống của chúng ta. Chúng ta luôn cần nhìn nhận mọi việc từ một góc độ tích cực, cố gắng tận hưởng cuộc sống với niềm vui và sự hứng khởi.
Đừng chỉ nghĩ đến những gì ta đã đạt được sau mọi nỗ lực, hãy chú ý đến hành trình mà ta đã đi, cảm xúc ra sao và những gì ta đã trải nghiệm. Dù kết quả có tốt hay không, thì ta đã nhận được rất nhiều rồi phải không?
Cuộc đời đôi khi sẽ ném vào bạn nhiều “bao rác”, vậy bạn có thể tìm ra lối thoát như chú lừa kia không?
Các tin bài cùng chuyên mục:
