Hóa ra, hoa hướng dương có khả năng lọc chất thải phóng xạ ra khỏi môi trường - đó là lý do tại sao chúng được trồng trong các cánh đồng sau thảm họa Chernobyl năm 1986.
Chỉ sau bữa trưa ngày 11 tháng 3 năm 2011, thảm họa đã xảy ra ở bờ biển phía đông Nhật Bản.
Một trận động đất khủng khiếp 9 độ richter đã xảy ra, tiếp đó là một cơn sóng thần lớn, tấn công tỉnh Miyagi và Fukushima, khiến hàng chục nghìn người thiệt mạng. Sau đó, nhà máy hạt nhân Fukushima Daiichi ở Ōkuma đã chịu hàng loạt vụ nổ, giải phóng chất thải phóng xạ độc hại ra môi trường xung quanh.
Hậu quả của nó vẫn còn được cảm nhận tại địa phương, khi Nhật Bản đang cố gắng giải quyết hàng triệu tấn nước thải phóng xạ và một lượng lớn chất thải rắn. Tuy nhiên, trong số các tranh cãi và giải pháp công nghệ cao, có một chương trình dọn dẹp phóng xạ mà bạn có thể đã bỏ qua, đó là giải pháp trồng hoa hướng dương.
'Chúng tôi trồng hoa hướng dương, cải, rau dền và bông dừa cạn, tất cả đều có khả năng hấp thụ bức xạ', Koyu Abe, sư trụ trì tại ngôi chùa phật giáo Joenji gần đó, nói với Reuters vài tháng sau thảm họa. 'Cho đến nay, chúng tôi đã trồng được ít nhất 200.000 bông hoa… và đang trồng thêm nhiều hạt giống nữa. Ít nhất 8 triệu bông hoa hướng dương đã nở rộ ở Fukushima có nguồn gốc từ đây'.
Thực tế, hoa hướng dương có tác dụng tuyệt vời trong việc làm sạch chất thải phóng xạ ra khỏi môi trường - đó là lý do tại sao chúng được trồng trong các cánh đồng sau thảm họa Chernobyl năm 1986.

Trong một cuộc phỏng vấn năm 2011, nhà khoa học Michael Blaylock giải thích: 'Hoa hướng dương thực sự rất hiệu quả trong việc tiếp nhận một số đồng vị phóng xạ nhất định'. 'Đó là mối liên hệ giữa hoa hướng dương và các nhà máy điện hạt nhân mà chúng ta thấy ngày nay… Một số bụi phóng xạ từ sự cố Chernobyl đã được hấp thụ thông qua việc trồng hoa hướng dương ở những khu vực bị ảnh hưởng'.
Tại sao lại là hoa hướng dương? Hoa hướng dương có nhiều đặc tính khiến chúng lý tưởng cho công việc dọn dẹp rác thải hạt nhân: chúng phát triển nhanh chóng, dễ dàng sinh trưởng ở mọi nơi và lưu trữ hầu hết sinh khối trong lá và thân cây, giúp xử lý chất phóng xạ mà không cần đào rễ.

Sử dụng thực vật để loại bỏ chất độc từ môi trường là một thành công ở Chernobyl, nơi thảm họa hạt nhân để lại chất phóng xạ cesium và strontium trong đất và nước. Cây hướng dương hấp thụ các chất phóng xạ này tự nhiên.
Sau thảm họa hạt nhân Chernobyl, các nhà khoa học đã sử dụng cây hướng dương để khử phóng xạ trong đất tại Ukraina. Cây hướng dương có khả năng hấp thu cesium và giúp loại bỏ chất phóng xạ khỏi đất.
Blaylock giải thích: 'Trong những tình huống thích hợp, chúng có thể giúp loại bỏ các chất gây ô nhiễm khỏi đất'.
Dù đã có thành công ở Chernobyl, nhưng việc dùng thực vật để khắc phục tình hình tại Fukushima cuối cùng vẫn thất bại. Mặc dù không có nhiều tài liệu về thí nghiệm này, một số phân tích cho thấy không có loại cây nào giảm mức độ đồng vị phóng xạ trong đất một cách hiệu quả.
Tuy nhiên, không có gì ngạc nhiên khi mọi thứ không diễn ra như mong đợi - Fukushima và Chernobyl có quá nhiều khác biệt để so sánh thí nghiệm.
