Rjukan, một thị trấn nhỏ tại Na Uy, nổi tiếng với việc ánh sáng ở đây trở nên quý giá khi dân cư không thể tận hưởng ánh nắng từ tháng 9 đến giữa tháng 3 hàng năm.
Rjukan, viên ngọc giữa những ngọn núi hung vĩ của Na Uy, đã chứng kiến một hiện tượng kỳ lạ - bóng đen của núi che khuất toàn bộ thị trấn.
Mỗi năm, Rjukan trải qua vài tháng không thể trải nghiệm ánh sáng trực tiếp do địa lý độc đáo. Sự kiện này đã khiến Rjukan nổi tiếng với danh xưng 'thị trấn không có Mặt Trời'.

'Bóng tối' bao trùm Rjukan
Thiếu hụt ánh sáng Mặt Trời trực tiếp tại Rjukan là kết quả của vị trí đặc biệt - thị trấn này nằm trong thung lũng Vestfjord, được bao bọc bởi những ngọn núi cao vút. Những ngọn núi này làm cản trở ánh sáng Mặt Trời vào những tháng mùa đông.
Từ cuối tháng 9 đến giữa tháng 3 năm sau, Rjukan luôn bị bao phủ bởi bóng tối, hay nói đúng hơn, bóng đen của những ngọn núi. Điều này khiến cho cư dân ở đây không thể tận hưởng ánh sáng trực tiếp từ Mặt Trời. Cảnh bóng tối từ núi trải xuống thị trấn như một minh chứng rõ ràng về sức mạnh của địa lý trong việc hình thành cuộc sống hàng ngày của con người.

Rjukan được thành lập vào đầu thế kỷ 20 bởi Sam Eyde như một trung tâm sản xuất thủy điện. Đồi dốc của những ngọn núi là nơi lý tưởng để khai thác năng lượng từ các thác nước dồi dào trong vùng, góp phần quan trọng vào sự phát triển của các nhà máy thủy điện và thúc đẩy công nghiệp Na Uy.
Tuy nhiên, chính những ngọn núi cung cấp năng lượng cũng đặt ra rào cản tự nhiên, khiến cho Rjukan mất ánh sáng Mặt Trời trong vài tháng mỗi năm.
Sự thiếu hụt ánh sáng trực tiếp tạo ra những thách thức đáng kể cho cư dân Rjukan. Điều này ảnh hưởng đến sức khỏe cả về thể chất và tinh thần, giới hạn các hoạt động ngoại ô và có tác động đến sự phát triển của cây trồng và nông nghiệp.
Thiếu hụt ánh sáng Mặt Trời trong những tháng mùa đông có thể dẫn đến cảm giác cô lập và thiếu vitamin D, làm tăng nguy cơ mắc chứng rối loạn cảm xúc theo mùa (SAD - seasonal affective disorder hay còn gọi là trầm cảm mùa đông) trong cộng đồng.

Hành trình tìm kiếm ánh sáng Mặt Trời
Nhận ra tác động của việc thiếu ánh sáng trực tiếp từ Mặt Trời, cư dân Rjukan đã quyết định tự mình giải quyết vấn đề. Ý tưởng lắp đặt kính xung quanh thị trấn để thu nắng đã được Sam Eyde nghĩ ra hơn 100 năm trước, nhưng kỹ thuật và công nghệ thời điểm đó không cho phép thực hiện ý tưởng này.
Cho đến năm 2013, nghệ sĩ Martin Andersen, sống tại Rjukan, không chịu nổi cảnh u ám buồn chán ban ngày, dẫn đến quyết định đề xuất chính quyền lắp đặt những tấm gương với chi phí 825.000 USD để thu ánh sáng.
Mục tiêu ban đầu của Andersen chỉ là giúp cư dân vượt qua tình trạng buồn chán và các vấn đề sức khỏe do thiếu nắng, nhưng dự án này không ngờ đã thay đổi cả thị trấn khi thu hút du khách, từ đó thay đổi nền kinh tế địa phương.
Nỗ lực này liên quan đến việc đặt những tấm gương khổng lồ, được gọi là 'gương Mặt Trời', trên sườn núi để phản chiếu ánh sáng xuống thị trấn.

Dự án gương Mặt Trời được coi là một kỳ quan công nghệ trong thế giới hiện đại, đòi hỏi kỹ thuật và thiết kế chính xác. Ba tấm gương lớn, mỗi tấm rộng khoảng 17 mét vuông, được đặt trên sườn núi.
Những chiếc gương này sẽ theo dõi chuyển động của Mặt Trời suốt cả ngày, đẩy tia sáng vào quảng trường trung tâm của Rjukan. Việc lắp đặt gương Mặt Trời còn trở thành biểu tượng của sự kiên cường và đổi mới, thu hút du khách từ khắp nơi trên thế giới đến thăm địa điểm này.

Gương Mặt Trời đã tạo ra ảnh hưởng sâu sắc đến tâm hồn cư dân Rjukan. Quảng trường trung tâm, trước đây luôn bị bao phủ bởi bóng tối trong những tháng đông, bây giờ trở nên ấm áp và rạng ngời dưới ánh sáng, mang đến cho mọi người cảm giác ấm lòng và tràn đầy sức sống. Những tấm gương không chỉ là nơi gặp gỡ, giao lưu mà còn là biểu tượng của sự đoàn kết, nơi mọi người hòa mình vào những khoảnh khắc quý giá dưới ánh sáng Mặt Trời, điều mà họ đã mất trong suốt những tháng đông trước đây. Chiếc gương Mặt Trời không chỉ mang lại ánh sáng mà còn hồi sinh hy vọng và tinh thần đoàn kết mới cho cộng đồng Rjukan.
