Dù đã trải qua luyện tập trong lò bát quái, đôi mắt lửa ngươi vàng của Tôn Ngộ Không vẫn không thể chịu đựng được sức mạnh của gió Hoàng Phong lão quái thổi.
Trong hồi 20, 21 của Tây du ký, ba thầy trò Đường Tăng đối mặt với yêu quái Hoàng Phong. Tôn Ngộ Không đánh chết hổ tiên phong của Hoàng Phong, khiến hắn tức giận và gặp chiến với Tôn Ngộ Không. Trận đánh đầy nguy hiểm này khiến Ngộ Không và Bát Giới phải tìm cách chạy trốn.

Khi gặp lại Bát Giới, Tôn Ngộ Không miêu tả sự sợ hãi của mình trước cơn gió: 'Ta chưa bao giờ gặp phải cơn gió độc như vậy, đứng không vững chân nên phải chạy'.
Cơn gió khiến đôi mắt của Tôn Ngộ Không đỏ rực và nước mắt rơi không ngừng, cần sự can thiệp kịp thời của Linh Cát Bồ tát để tránh khỏi nguy cơ mù quầng. Bồ tát này cũng đã thu phục được yêu quái Hoàng Phong.
Dù chỉ là một con chuột, nhưng ngọn gió mà nó thổi ra lại đủ đáng sợ để khiến đôi mắt lửa của Tôn Ngộ Không, đã trải qua nhiều khó khăn trong lò bát quái, không thể chịu đựng.

Trong Tây du ký, ông lão mà Tôn Ngộ Không gặp trên đường (thực ra là Hộ pháp Già Lam hóa thân) tiết lộ về loại gió này: 'Hoàng Phong đại vương thổi gió độc. Không phải gió từ bất kỳ hướng nào, không phải gió của bất kỳ mùa nào. Đó là tam muội thần phong, xâm nhập qua lỗ mũi, miệng và con mắt, thật là độc quá!'.
Nếu bị gió ấy thổi, chỉ có thần tiên phật thánh mới sống sót.
Về thông điệp Phật giáo ẩn sau câu chuyện này, Đại đức Thích Tỉnh Thiền giải thích rằng, loại gió mà yêu quái Hoàng Phong thổi ra là 'bát phong' - tám loại gió tượng trưng cho những trở ngại ngăn cản bước tiến của người tu hành trên hành trình tìm đến sự giác ngộ, giải thoát.
Tám loại gió đó bao gồm: Lợi (lợi ích cho bản thân), suy (sự suy hao, tổn hại, mất mát); hũy (bị sỉ nhục, khinh rẻ), dự (sự đề cao, tán dương danh dự hay địa vị), xưng (xưng tụng, khen ngợi), cơ (bị chỉ trích, bị tiết lộ những điều xấu), khổ (gặp điều bất hạnh, gây đau khổ thân và tâm), lạc (vui mừng).
Có thể nói chúng ta đều bị vướng phải ít hoặc nhiều trong 8 loại gió ấy. Ví dụ, khi có lợi ích lớn hoặc thành công nào đó, liệu tâm trạng có bình thường như bình thường không, hay là lo lắng, bối rối vì phải xử lý những gì đã đạt được? Hoặc khi được khen ngợi về một việc mà người khác không làm được, liệu ta có tự hào không hay vẫn bình thản? Đó là nói những cái lợi, còn những điều thất bại, thất thoát hay bị hũy nhục, đau khổ thì chắc không làm sao tránh khỏi.
Gặp tám loại gió trên, người không có trí tuệ sẽ phải khổ lụy nhiều, ngay người có trí như Tôn Hành Giả cũng bị thổi suýt mù mắt, ấy là vì chưa biết được gốc gác của nó. Phải biết những cơn gió cản trở bước tiến tu hành ấy từ đâu tới thì mới có thể hóa giải, đó là lý do cần đến Linh Cát Bồ tát - tượng trưng cho trí tuệ, tức là khả năng nhận ra trở ngại và biết cách xử lý chúng khi gặp phải.
Trong Tây du ký, Linh Cát Bồ tát đọc thần chú để giúp Ngộ Không thu phục yêu quái Hoàng Phong, ẩn ý rằng chỉ khi tâm trí được sáng suốt, ta mới nhận ra những trở ngại và cách vượt qua chúng. Yêu quái này xuất phát từ chân núi Linh Sơn của Phật tổ, tức là loại gió độc đó bắt nguồn từ tâm không được thanh lọc, gây ra do tâm trạng bất ổn.
Tại sao yêu quái thổi loại gió đáng sợ đó lại được biểu tượng hóa thành con chuột? Theo Đại đức Thích Tỉnh Thiền, vì chuột thích sống trong bóng tối và sợ ánh sáng. Núi Linh Sơn là nơi Phật ở, chỉ dành cho tâm chân thật. Khi tâm lạc đi vào bên ngoài, bị mê mờ hay lén lút trốn tránh, rời xa nguồn gốc, được tượng trưng bằng hình ảnh con chuột thành tinh.
Loại gió độc mà yêu quái Hoàng Phong thổi ra chính là trở ngại từ tâm hồn của thầy trò Đường Tăng. Họ cần phải định tâm và trở nên sáng suốt để vượt qua nó, giảm bớt những khó khăn trên hành trình thỉnh kinh.
