Phương pháp di chuyển tổng thể các tòa nhà không phải là phát minh của Trung Quốc, nhưng khi nói về việc này, hầu hết mọi người sẽ nghĩ ngay đến Trung Quốc.
Trung Quốc là một quốc gia phát triển nhanh chóng, và điều này dẫn đến việc xây dựng nhiều khu đô thị, thành phố mới và các công trình kiến trúc hiện đại.
Tuy nhiên, việc quy hoạch thành phố không phải là dễ dàng và đôi khi kế hoạch có thể thay đổi. Điều này dẫn đến việc một số công trình cũ trở nên không phù hợp với hướng phát triển mới. Việc phá hủy và xây lại một số công trình cũ là điều dễ hiểu.
Tuy nhiên, với các công trình có giá trị lịch sử, việc di dời là một vấn đề.

Phương án di chuyển và tái thiết là phương pháp phổ biến nhất. Mặc dù công trình có thể bị phá hủy và xây lại, nhưng nó vẫn giữ nguyên vẹn nét đặc trưng của mình.
Tuy nhiên, việc di chuyển tổng thể là sự lựa chọn phổ biến ở nhiều nơi. Phương pháp này giữ nguyên được diện mạo ban đầu và giá trị lịch sử của công trình mà không làm hỏng bất kỳ điểm nào.

Tính từ năm 1980 đến năm 2019, Trung Quốc đã di dời tổng thể 136 tòa nhà, đạt con số vượt trội so với các quốc gia khác trên thế giới.

Vào ngày 6 tháng 6 năm 2005, việc di dời tổng thể ba tòa nhà di tích văn hóa ở chùa Từ Nguyên tại Hà Nam đã hoàn thành.
Trong quá trình di dời tổng thể ba tòa nhà cổ, Trung Quốc đã sử dụng công nghệ hiện đại để đảm bảo tính toàn vẹn của các công trình này.
Quá trình di dời tổng thể đầu tiên là đổ khung gầm chắc chắn cho tòa nhà ban đầu, sau đó cấu trúc còn lại sẽ được gắn chặt vào khung xe và được gia cố bằng công nghệ nhựa epoxy.

Ngoài việc ổn định cấu trúc, việc di chuyển này còn đòi hỏi sự chuẩn bị kỹ lưỡng với đường ray và các con lăn chắc chắn để chuyển động tòa nhà một cách an toàn.
Quá trình di dời tổng thể của Trung Quốc không chỉ đòi hỏi kỹ thuật mà còn cần sự quản lý thông minh và chuyên nghiệp từ các chuyên gia.
Tuy nhiên, địa hình không luôn phẳng, nếu có sự sai lệch nhỏ về lực hoặc dốc, công trình có thể trượt ra khỏi đường ray và bị hỏng.
Do đó, kỹ sư phải điều chỉnh kích thước của con lăn và rãnh móng tùy thuộc vào địa hình, đồng thời lực đẩy phải lớn hơn trọng lượng của công trình.
Cuối cùng, ba tòa nhà cổ đã đến đích an toàn sau khi đi qua 13 khúc cua trong cuộc di chuyển kéo dài 5 tháng.
Việc di chuyển tổng thể các công trình lịch sử là biểu hiện của sự tôn trọng và quan tâm đến việc bảo tồn, nhưng thực tế, trong 30 năm qua, công nghệ này cũng được áp dụng cho nhiều loại công trình khác.
Vào năm 1992, một tháp trục khổng lồ trong một mỏ than đã được dịch chuyển 75 mét, đánh dấu bước đầu tiên của quá trình di chuyển tổng thể các công trình hiện đại ở Trung Quốc.
Chỉ sau đó một năm, một tòa nhà quan sát ở Bến Thượng Hải đã được chuyển đến vị trí mới cách vị trí cũ 24,2 mét. Cùng năm đó, một tòa nhà văn phòng ở Trùng Khánh cũng đã được di chuyển tổng thể.

Trong năm 2019, ở Hạ Môn, Phúc Kiến, Trung Quốc, kỹ sư đã di chuyển thành công bến xe buýt nặng hơn 30.000 tấn để nhường chỗ cho một tuyến tàu cao tốc mới.
Để đảm bảo sự ổn định, nhóm dự án đã sử dụng công nghệ dịch chuyển kéo đẩy kiểu đi bộ xen kẽ, đây là ứng dụng đầu tiên của công nghệ này trong việc dịch chuyển các công trình đồ sộ tại Trung Quốc.






Tham khảo: Tân Hoa Xã; SCMP; Sina; CNS; Zhihu
https://Mytour.vn/tai-sao-trung-quoc-duoc-menh-danh-la-than-den-trong-viec-di-chuyen-cac-toa-nha-hang-nghin-tan-2022071222465782.chn