
Mỗi khi tôi nhớ lại, tôi vẫn luôn hồi tưởng về chàng thiếu niên mặc áo sơ mi trắng, tỏa sáng dưới ánh nắng rạng ngời, bước đi và tạo ra những điều kỳ diệu mà ít ai có thể so sánh. Tôi không dám viết về câu chuyện của chúng ta, chỉ dám giữ im lặng để hồn xuân của tôi tràn ngập hình bóng của cậu. Tạm biệt cậu, người tuyệt vời nhất mà tôi từng gặp.
Tôi từng ao ước có thể nhận ra cậu sớm hơn, tìm thấy bóng hình của cậu giữa dòng người đông đúc, dũng cảm tiến tới gần cậu và làm quen, chăm chỉ hơn trong việc học tập để tự tin đứng bên cạnh cậu hơn một chút, và nếu tôi đậu vào trường chuyên, có thể tôi và cậu đã là bạn bè từ lâu. Nhưng đáng tiếc, cuộc sống không bao giờ thể hiện được điều 'nếu'.
Tôi đã lâu rồi mới nhìn thấy cậu, đã nghe về cậu từ xa rất nhiều. Tôi biết cậu là một học sinh rất giỏi, đam mê với môn sinh học và đã giành được giải thưởng quốc tế. Cậu luôn nói về những con khủng long, về những ước mơ mà cậu muốn thực hiện, điều đó khiến tôi ngưỡng mộ cậu. Bởi lẽ vào lúc đó, tôi đã bắt đầu lạc lối trong cuộc sống của chính mình.
Khi tôi lần đầu để ý đến cậu, là vào một ngày nắng, trong năm cuối cấp khi mọi thứ căng thẳng và lo lắng vì kì thi sắp tới. Hôm ấy, cậu đến tìm cô giáo chủ nhiệm của tôi, nhưng cậu ngần ngại không dám bước vào, chỉ đứng đợi ngoài cổng như vậy.

Cậu biết không, lúc đó tôi đã chú ý đến cậu rồi, cái cách ngần ngại muốn tiến vào nhưng không dám của cậu, khiến tôi thấy cậu thật dễ thương. Tôi cũng biết tên cậu là gì, biết cậu giỏi đến đâu, nhưng trong khoảnh khắc đó, tôi nhận ra rằng, tôi đã yêu cậu. Tôi đã phải lòng một thiếu niên xuất sắc như vậy, đến mức tôi không dám nhìn lên.
Và từ đó, tôi nhận ra rằng, có lẽ tôi không phải chưa bao giờ gặp gỡ cậu, chỉ là tôi không chú ý thôi, và giờ đây chỉ cần một khoảnh khắc ngắn ngủi đó, cậu đã đi sâu vào trong tâm trí của tôi.
Trên đường từ trường về nhà, tôi luôn thấy hình bóng của cậu. Thiếu niên đi theo cơn gió nhẹ nhàng, mạch bước đi không ngừng, như có cánh sau lưng, mang theo những ước mơ và hy vọng, bay cao tạo nên những điều kỳ diệu. Nhưng từ khi thích cậu, tôi chẳng gặp cậu thêm một lần nào nữa, như cậu biến mất khỏi cuộc sống của tôi. Cứ im lặng đi, cứ biến mất đi, chỉ có mình tôi đứng đó mãi, ngóng trông một bóng hình.
