
Nguồn: unsplash
Đối diện với những hiểu lầm tạo ra cảm xúc đau đớn và khả năng vượt qua chúng bằng sự tự tin, chánh niệm và trưởng thành về mặt cảm xúc.
Nina Simone từng hát “Ngang qua bình minh rạng, loài chim đang bay đi” vào năm 1969. “Làm sao chúng biết khi nào cần bay đi?”

năm giai đoạn của đau buồn
năm 1969.Sự ra đi của người bạn đời khiến khái niệm bước tiếp trở nên khó hiểu ban đầu. Theo định nghĩa, mất mát là điều không thể tránh khỏi vì nó là sự thật không thể thay đổi và không gì có thể bù đắp. Nhưng nếu có một loại đau buồn phát sinh từ những tổn thất mơ hồ và dễ thay đổi hơn, nó khiến khái niệm bước tiếp trở nên mờ mịt và không thể thoát ra: nỗi đau lặp đi lặp lại khi yêu một ai đó vì những phẩm chất cao quý nhất của họ và chứng kiến họ dần mất đi những phẩm chất đó, theo cách tổn thương và đau đớn. Bạn dung thứ hết lần này đến lần khác bởi những lời xin lỗi tha thiết và hứa hẹn thay đổi, hoặc bởi vì sự cao thượng và ngây thơ tin rằng người thực sự cao thượng là người luôn tha thứ - một quan niệm bắt nguồn từ hiểu lầm về ý nghĩa của tha thứ.
Bước tiếp từ những mối quan hệ như vậy là một trong những cột mốc trưởng thành quan trọng trong đời - chủ yếu vì chúng ta bắt đầu và duy trì những mối quan hệ đó với những lí do có trước khi người kia đến hoặc một tình huống cụ thể (bắt nguồn từ những lưu luyến trước đó của chúng ta). Những mối quan hệ này hình thành từ sự lạc quan bất diệt, phần vì sự ngây ngô của trẻ nhỏ, phần vì nhu cầu tồn tại trước sự bất lực khi được một người lớn bị tổn thương rồi đi tổn thương người khác chăm sóc.
Những hành động đó và cách để vượt qua chúng bằng tự trọng, chánh niệm, và trưởng thành về mặt cảm xúc là những gì Alain de Botton (nhà văn, nhà triết học sâu sắc và cũng là nhà sáng lập School of Life) phân tích trong một trong nhiều bài tiểu luận dạng hoạt hình của ông, khám phá sự phức tạp tuyệt đẹp trong các mối quan hệ con người: Khả năng từ bỏ con người.
Vì tâm lý độc hại không nỡ rời xa một người đến từ niềm tin rằng con người có thể thay đổi, nên sự không hài lòng gặm nhấm lương tâm và sự nỗ lực không ngừng của chúng ta trong việc hiểu mình là ai được hình thành. Vì những mối quan hệ là môi trường màu mỡ để con người trưởng thành và thay đổi, vì nhiều thập kỷ nghiên cứu tâm lý và khoa học thần kinh đã chứng minh rằng “Chúng ta là ai phần nào phụ thuộc vào người mà chúng ta yêu thương”, niềm tin vào những hứa hẹn thay đổi là một sự lạc quan siêu việt. Đó cũng là một niềm tin tai hại, bởi sự tích cực có thể trở thành cố tình làm ngơ. (Không nói đến khả năng ngược lại rằng, qua thời gian và những tổn thương không thể đối mặt, con người có thể thay đổi theo chiều hướng xấu đi, những phẩm chất tốt đẹp của họ lụi tàn; chẳng hạn như, do sự phát triển của thói nghiện ngập và nỗi bất hạnh khi chúng phá hủy vật chủ của mình.)
Nguồn: unsplash
Mary McCarthy cảm thấy lạc quan khi hỏi bạn mình, Hannah Arendt: “Yêu nhau để làm gì khi cả hai vẫn ủ rũ như trước?” Arendt nhận thấy sự nguy hiểm khi cảnh báo cô về “nút thắt trái tim” khiến chúng ta mắc kẹt trong mối quan hệ đau khổ - một cụm từ cô mượn từ nhà thơ W.H. Auden, người luôn xoay xở giữa mong muốn “được yêu nhiều hơn” và nhận thức sáng suốt rằng niềm vui giả tạo có thể hủy hoại cuộc sống bằng sự độc hại dai dẳng của nó.
De Botton khám phá sức hút từ hai mặt của câu hỏi “Con người có thể thay đổi không?” trong một bài luận dạng hoạt hình khác, làm sáng tỏ những phản biện logic do cảm xúc gây ra: Con Người Có Thể Thay Đổi?
Có lẽ Arendt đã nhận ra nghịch lý lớn này và nỗi đau tột cùng khi ở trong mối quan hệ với người không ổn định về tâm lý, cùng với sự lạc quan sai lầm rằng chúng ta có thể yêu ai đó vì những tổn thương của họ - qua quan sát của cô ấy: “Bạn không thể mong ai đó yêu mình và đối xử với mình ít tàn nhẫn hơn cách họ đối xử với chính họ”.
Bổ sung cho Alain de Botton về ý nghĩa thực sự của trưởng thành về mặt cảm xúc, sau đó xem lại truyện ngụ ngôn minh họa của Shel Silverstein về những bí quyết cho một mối quan hệ lành mạnh.
