
Bạn nghĩ sao về vấn đề duyên số? Làm thế nào để nhận ra được duyên số thực sự?
Sau 7 tháng tự mình bước ra biển rộng, tôi đã có nhiều dịp suy ngẫm về khái niệm này. Tôi tin rằng khi bạn đọc đến cuối, bạn sẽ có câu trả lời cho riêng mình, hoặc ít nhất là cảm nhận được điều gì đó.
Tôi vẫn nhớ ngày bắt đầu chuyến bay với hãng hàng không Turkish Airlines, bay thẳng đến Lyon. Với một cú lừa ngày đó, tôi đã chọn món chay cho suất ăn trên chuyến bay kéo dài 16 tiếng. Không ngờ rằng tất cả 4 bữa ăn đều chay và không thể thay đổi.
Ngay khi đặt chân đến Lyon, tôi háo hức khám phá thành phố tuyệt vời này, và tất nhiên là tôi không quên kể cho những người bạn mới ở đây nghe rằng tôi cần một chút hương vị quê hương để làm dịu đi cảm giác không ổn định sau 16 tiếng trên đường…
Và đó là lần đầu tiên tôi được trải nghiệm món Bo Bun - một món ăn Việt được người Pháp yêu thích. Đọc đến đây, phần lớn bạn sẽ nghĩ về Bún Bò đúng không?
Vậy là tôi đã hiểu nhầm. Không ngờ, đứa em đã dẫn tôi đi thử một món ăn mới, và với tính tò mò của mình, tôi đã đồng ý ngay lập tức.
Có lẽ do tôi kỳ vọng quá cao, nên khi ăn miếng đầu tiên, tôi thất vọng. Không thể tin rằng sự tinh tế của ẩm thực Việt lại có thể truyền đạt qua một món ăn đơn giản như vậy tới người nước ngoài.
Với niềm đam mê và một chút kinh nghiệm trong lĩnh vực ẩm thực, tôi đã trò chuyện với đứa em đó về chủ đề này một cách hăng hái và tự nhiên.
Đã trải qua một thời gian, tôi đã dần thích nghi với cuộc sống và các mối quan hệ ở đây.
Không dễ dàng chút nào, lần đầu tiên trong đời, tôi đã phải đối mặt với 4 lần ốm trong vòng chưa đầy 5 tháng, tiêu tiền vô ích, làm giấy tờ phức tạp, chờ đợi, da nổi mụn, học không hiểu, nghe không lọt tai, mệt mỏi, lo lắng, bất an, và còn phải thích ứng nhanh chóng với con người ở đây, hiểu biết họ…
Cứ vướng vào những vấn đề nhỏ nhặt đó, tôi cảm thấy kiệt sức, như một cơn ác mộng, không thể thoát ra được.
Chưa kết thúc trạng thái đó, tôi phải đối mặt với việc tìm kiếm thực tập trong 6 tháng cho chương trình thạc sĩ. Nghe đồn là rất khó để tìm được thực tập, đặc biệt là trong ngành Truyền thông, đặc biệt là khi tôi mới đến và chưa thạo tiếng Pháp hoặc hiểu biết văn hóa địa phương.
Và thực sự, nhớ lại, đó là một chuỗi ngày dài với hàng trăm lần nộp đơn liên tục. Tôi không đếm, nhưng chắc chắn đã lên tới khoảng 200 lần ứng tuyển.
Sau 1 tháng tìm kiếm thực tập, qua bao nhiêu lần nộp hồ sơ, phỏng vấn, thậm chí là giải bài tập, vv,… tôi đã dần quen với việc không nhận được phản hồi, bị từ chối đến phút cuối cùng.
Nhưng trong cùng một tuần, tôi nhận được 2 cơ hội, một trong số đó là một tổ chức lớn về FairTrade tại Paris. Mặc dù không phải là công việc mà tôi thực sự ưa thích, nhưng việc liên tục bị từ chối đã là một loạt biến đổi tích cực trong cuộc đời của tôi, phải không? Tôi quyết định ngay lập tức đến Paris để gặp gỡ và trao đổi ý kiến với cả hai bên. Trên chuyến tàu đêm về, tôi suy nghĩ nhiều.
Kỳ lạ thay, khi cuộc sống được chậm lại, mọi thứ trở nên sâu sắc hơn. Mặc dù băn khoăn về quyết định của mình, nhưng cảm xúc không trọn vẹn, và một cảm giác không vui xuất hiện khi tôi đến Paris, khiến tôi nhớ về những kỷ niệm xưa, và tôi tự hỏi nếu mà từ lần gặp đầu tiên, tôi không cảm thấy hạnh phúc, liệu khi làm việc lâu dài, tôi có thể cảm thấy vui vẻ không? Tâm trạng bối rối, vì nếu từ chối, tôi sẽ phải tiếp tục cuộc hành trình tìm kiếm công việc với hàng trăm lần nộp đơn mệt mỏi. Và có khả năng là tôi sẽ không có cơ hội tốt hơn, thậm chí là không có cơ hội nào cả.
Cuối cùng, tôi đã dũng cảm từ chối, và sẵn lòng đối mặt với thách thức đó. Bởi vì một phần tâm hồn lớn bên trong tôi nói rằng, tôi có thể tìm thấy một thực tập trong lĩnh vực mà tôi đam mê.
Tháng 2 đã qua đúng như dự đoán, tôi không nhận được bất kỳ offer nào khác. Điều này khiến tôi tự đặt câu hỏi liệu quyết định của mình có phải là sự bốc đồng không? Và cuối cùng, tôi nhận ra rằng tôi cũng không giỏi như tôi nghĩ.
Trong khi đó, mối quan hệ của tôi không suôn sẻ, khiến tôi cảm thấy cô đơn dù có nhiều người xung quanh.
Những suy nghĩ của tôi có lẽ sẽ không được gia đình và bạn bè hiểu vì chúng quá phức tạp và dài dòng.
Một mình ôm gối trong cảm xúc lúc rối bời, tôi quyết định gặp người phụ trách chương trình thực tập cho sinh viên ở trường, người mà tôi không quen biết. Tôi chia sẻ mọi suy nghĩ và hoàn cảnh hiện tại của mình, thậm chí là việc có thể tôi sẽ muộn kỳ thực tập. Tôi không biết tại sao lại khóc, nhưng có lẽ đó là cảm xúc dồn nén mà chưa được giải tỏa. Rất may, cô ấy đã đưa ra lời khuyên phù hợp và động viên tôi tiếp tục. Câu nói mà tôi nhớ được từ ngày đó là: “Quan trọng là tìm được một nơi thực tập tốt, các bước tiếp theo sẽ đến. Phòng thực tập rất nhanh nhẹn và linh hoạt đối với những tình huống khẩn cấp. Tôi cũng sẽ giúp bạn tìm giáo viên hướng dẫn nếu cần.”
Và cô ấy đã dành thời gian nghiên cứu hồ sơ của tôi, phỏng vấn cùng tôi. Sau đó, cô ấy nói rằng, tôi hoàn toàn có khả năng, nhưng thực tế là tôi đang đặt mình vào một tình huống khó khăn, khi phải cạnh tranh với các sinh viên Pháp trong lĩnh vực truyền thông và marketing trong lĩnh vực nhà hàng và ẩm thực. Tôi chỉ mới ở đây 7 tháng, không có nhà tuyển dụng nào tin rằng tôi đã đủ hiểu biết văn hóa và con người Pháp để làm truyền thông trong một lĩnh vực đòi hỏi hiểu biết sâu về văn hóa Pháp. Tại sao tôi không sử dụng những điểm mạnh của mình để ứng tuyển vào các nhà hàng Việt ở Pháp? Hoặc các doanh nghiệp kinh doanh sản phẩm Việt ở Pháp?
Trên đường về, tôi nhận ra rằng, tôi rơi vào tình cảnh hỗn loạn đó vì chính bản thân mình. Tôi biết rõ ràng mình không thích điều gì, nhưng vẫn bất chấp, như một cách để chứng tỏ tài năng trong mắt mọi người.
Mặc dù có cơ hội thực tập tại một tổ chức lớn tại Pháp, thế nhưng thực tế không như mình mong đợi.
Việc đến Pháp với hy vọng thay đổi không chỉ làm thay đổi môi trường sống mà còn là cơ hội để mình thay đổi bản thân. Nhưng đáng tiếc, mình vẫn mang theo những thói quen, tư duy cũ và kì vọng không thực tế.
Trong quá trình tìm kiếm các nhà hàng Việt, mình nhớ lại về thương hiệu Ôbobun mà người em từng giới thiệu. Mặc dù không có thông báo tuyển dụng, nhưng mình vẫn quyết định gửi hồ sơ.
Mặc dù không nhận được phản hồi trong vài ngày, nhưng mình vẫn quyết tâm tiếp tục. Mình tìm kiếm cách liên lạc với chủ chuỗi nhà hàng và gửi hồ sơ lần nữa.
Dù có cảm giác rất mạnh là sẽ nhận được phản hồi, nhưng mình vẫn bất ngờ khi anh sếp đồng ý phỏng vấn tại Grenoble.
Cuộc sống luôn đầy những thách thức không lường trước. Dù bị cảm A, sốt liên tục, nhưng mình vẫn quyết tâm không bỏ cuộc. Thậm chí, mình còn đến sớm để thăm thành phố, khám phá và trải nghiệm văn hóa địa phương. Sau đó, mình quyết định thử ăn tại một trong những nhà hàng của thương hiệu Ôbobun để kiểm tra xem thực sự có phù hợp không.
Mình rất vui khi nhận thấy rằng công việc và sự nỗ lực của mình đã được đánh giá cao ngay từ cái nhìn đầu tiên của anh sếp trong buổi phỏng vấn.

Nguồn ảnh: pinterest
Buổi phỏng vấn thực sự là một trải nghiệm thú vị và thoải mái. Nó không chỉ là một cuộc trò chuyện về bản thân, về doanh nghiệp, về tương lai,... mà còn là lần đầu tiên mình nói tiếng Pháp suôn sẻ trong hơn 2 tiếng. Mình nhận ra rằng việc giao tiếp không chỉ là vấn đề ngôn ngữ, mà quan trọng hơn là nội dung của cuộc trò chuyện và khả năng hiểu biết lẫn nhau.
Điều này cũng là điều mà anh sếp đã luôn nhấn mạnh trong thời gian qua.
Qua nhiều sự kiện, mình cảm thấy đây là một duyên số mà những người tin vào điều tâm linh sẽ hiểu. Và mình tin rằng anh sếp cũng cảm nhận được điều này, nên mới chọn mình dù không cần tuyển dụng thêm nhân sự.
Mình luôn tin vào câu nói trong Nhà Giả Kim rằng nếu bạn thực sự mong muốn một điều gì đó, vũ trụ sẽ hợp lực giúp bạn.
Nhân duyên không bao giờ tự dưng xuất hiện, mình tin rằng đó là kết quả của những tín hiệu tích cực mà mình đã gửi đi trong suốt thời gian qua, cũng như khả năng biết ơn và trân trọng những sự giúp đỡ.
