Soạn bài Tập làm văn: Sáng tạo câu chuyện (kiểm tra kỹ năng viết)
Soạn bài Tập làm văn: Sáng tạo câu chuyện (kiểm tra kỹ năng viết), Phiên bản Ngắn
Bài 1 (trang 124 sách giáo khoa Tiếng Việt lớp 4): Kể một câu chuyện về nỗi áy náy của An-đrây-ca dựa trên lời kể của chính cậu bé
Trả lời:
'Gửi đến những người bạn thân yêu! Tôi là An-đrây-ca và hôm nay tôi muốn kể cho các bạn nghe một câu chuyện về những lúc tôi phải đối mặt với nỗi áy náy. Đúng vậy! Tôi đã mắc phải một sai lầm trong câu chuyện này
Thuở ấy, tôi mới tròn 9 tuổi, sống cùng mẹ và ông. Ông tôi đã ngoài 96, sức khỏe yếu đuối. Một chiều nọ, ông nói với mẹ tôi rằng: 'Con ơi! Bố cảm thấy thở khó quá!' Nghe ông nói vậy, mẹ bảo tôi đi mua thuốc ngay. Tôi vội vã bước ra khỏi nhà. Dọc đường, gặp đám bạn thân mời tôi chơi bóng. Tôi tham gia liền. Giữa trận, tôi bỗng nhớ ra phải đi mua thuốc, vội vàng chạy về để mang về cho mẹ.
Khi tôi trở về, bước chân tôi trầm lắng trong không khí tang thương. Mẹ ngồi gục, nước mắt rơi lặng lẽ. Ông, người đã rời bỏ cuộc đời này. Tôi cảm thấy hối hận, nhớ mãi khoảnh khắc trễ thuốc mà tôi mua về. Đôi vai tôi nặng trĩu, suối nước mắt tuôn chảy. Khi kể lại mọi chuyện, lòng tôi đau đớn.
Mẹ nhẹ nhàng an ủi: 'Anh không có lỗi. Không phải do anh mà ông mất. Bệnh tình của ông không chữa trị được bằng bất kỳ loại thuốc nào. Ông ra đi khi con đang bước ra khỏi cửa nhà.' Tôi cảm ơn sự nhẫn nại của mẹ và chìm đắm trong bi kịch của sự ra đi.
Có thể ông mất vì sức khỏe yếu đuối do tuổi tác, nhưng tâm hồn tôi bất an vì lỡ mất cơ hội trao đổi yêu thương. Dù cho mẹ tôi nói rằng mọi chuyện không phải do tôi, nhưng tận sâu tận tâm, tôi vẫn đau đớn với sự mất mát và tội lỗi.
""""""--HẾT BÀI 1"""""""-
Ngoài Bài kiểm tra về Kể chuyện, để nâng cao kiến thức Tiếng Việt 4, các em nên đọc thêm những bài viết như Phân tích bài Người tìm đường tới vì sao, lắng nghe và viết, cũng như Phân tích bài Người tìm đường tới vì sao, bài đọc trong phần soạn bài SGK Tiếng Việt lớp 4.
Soạn bài Bài kiểm tra về Kể chuyện, Phần 2
1. Kể một câu chuyện về một người có trái tim nhân ái mà em đã nghe hoặc đọc về.
Trả lời:
Mẫu bài tham khảo
Trong bản thảo về 'Bác sĩ tận tâm nhất trong thôn Trừng', thành viên họ Phạm, biệt danh Bân, là bác sĩ có tâm huyết mang lại từ bi. Anh nắm giữ tước vị Thái y lệnh để hỗ trợ cộng đồng Trần Anh Vương.
Anh luôn dành phần lớn thu nhập để mua thuốc chất lượng và lưu trữ thêm ngũ cốc. Khi gặp người nghèo và bệnh tật, anh không chỉ cung cấp ăn uống mà còn chăm sóc và điều trị. Ngay cả khi bệnh nặng, anh không từ chối. Bệnh nhân được điều trị cho đến khi họ khỏi bệnh, rồi mới về nhà.
Đột ngột, trong năm đói nghèo và đại dịch bùng phát, anh xây thêm nhà để chăm sóc những người nghèo đói và bệnh tật. Hành động này giúp cứu sống hàng nghìn người và tạo nên danh tiếng lớn cho anh. Anh là người được xã hội tôn vinh và kính trọng.
Một lần, tiếng gõ cửa vang lên, mời mọc:
- Nhà có người phụ nữ, đột nhiên nguy hiểm, máu chảy như thác, khuôn mặt xanh lè.
Hãng đi với người kia ngay khi nghe tin. Khi đến cửa, ngài chợt đối diện với sứ giả với trách nhiệm của vương triệu:
- Có một quý nhân trong cung bị sốt, vua yêu cầu đến kiểm tra.
Ngài đáp:
- Bệnh không nguy cấp. Sự sống của gia đình người này chỉ phụ thuộc vào khoảnh khắc. Hãy cứu họ trước, sau đó tôi sẽ đến vương cung.
Sứ giả quan trọng tức giận nói:
- Làm thế nào bạn dám làm như vậy? Bạn có ý cứu người khác mà không giữ lấy mạng sống của chính mình à?
Ngài nói:
- Trong tội của ta, không biết phải làm sao. Nếu người kia không được cứu, sẽ chết ngay trong khoảnh khắc, không có con đường cứu chữa. Tính mạng của người kia dựa vào ý chúa cao quý, có lẽ sẽ có hy sinh. Tội ác của ta, ta sẽ chấp nhận.
Sau khi nói xong, ngài bước đi cứu người kia. Họ may mắn thoát khỏi cảnh tử thần. Khi ngài đến địa vị cao cấp, vua quở trách. Ngài tôn trọng chào mừng, thể hiện lòng biết ơn:
- Bạn thật sự là bậc bác sĩ xuất sắc, không chỉ giỏi nghề mà còn có lòng nhân ái, thương xót đồng bào. Chính sự nhân ái này xứng đáng với lòng mong mỏi của tôi.
Sau này, con cháu của ngài tiếp tục nghiệp nghề lương y, đạt được đến hàm ngũ phẩm và thậm chí có hai hoặc ba người đạt tới tứ phẩm. Được đánh giá cao về đạo đức và nghiệp vụ, họ là niềm tự hào của gia đình.
Hồ Nguyên Trừng (Nam ông mộng lục lưu Đàm - La Sơn soạn dịch, chú giải, Nguyên Dãng Na giới thiệu, Nhà xuất bản Văn học, Hà Nội, 1999). Chú thích: Hồ Nguyên Trừng (1374-1446) con trưởng của Hồ Quý Ly, là người đã đối mặt với thách thức từ Minh, được tôn vinh trong triều vua cha và đã có những đóng góp xuất sắc. Nam ông mộng lục là một tác phẩm xuất sắc của ông, vẫn được giữ gìn và biên soạn qua các thời kỳ.
(1) Trừng: tức Hồ Nguyên Trừng.
(2) Húy: tên của người đã rời bỏ, thường giữ bí mật.
(3) Gia truyền: truyền từ đời này sang đời khác trong họ gia đình.
(4) Thái y lệnh: chức vụ trách nhiệm chăm sóc sức khỏe trong triều đình.
(5) Phụng sự: đóng vai trò hết lòng phục vụ.
16) Trần Anh Vương - hay Trần Anh Tông, trị vì từ 1293 đến 1314
(Vương: quốc vương; tượng trưng cho tình cảnh cao nhất trong triều đình xưa).
(17) Cơ khổ: đau khổ và nghèo đói (cơ: đau đớn).
(8) Trọng vọng: tôn trọng và ngưỡng mộ tận cùng.
(9) Quý nhân: những người được tôn trọng vì địa vị và phẩm hạng cao.
(10) Vương phủ: nơi cư trú và làm việc của vua và quý tộc thời phong kiến.
(11) Trung sứ: một quan chức phụ trách công việc quan trọng trong triều đình.
(12) Tiểu thần: người ở vị trí thấp hạng, thường phải tuân thủ mệnh lệnh.
(13) Chúa thượng: cách diệu vua chúa trong thời phong kiến.
(14) Yết kiến: gặp gỡ và bày tỏ kính trọng trước người có vị thế hơn.
(15) Lương y: bác sĩ có trình độ cao.
(16) Con đỏ: những người dân thường xưa được gọi là xích tử.
(17) Ngũ phẩm: bậc năm trong hệ thống phẩm hàm. Tứ phẩm: bậc bốn (phẩm: cấp bậc của quan chức thời xưa, có chín bậc phẩm hàm, từ cao nhất là nhất phẩm - phẩm hàm bậc nhất, đến thấp nhất là cửu phẩm - phẩm hàm bậc chín). Mỗi phẩm còn chia thành chính và tòng.
2. Kể lại câu chuyện Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca qua lời của cậu bé An-đrây-ca.
Trả lời:
Mẫu bài tham khảo
Dù ông tôi đã ngủ yên từ lâu, nhưng trong tâm hồn tôi, hình ảnh ông vẫn hiện hữu mãi, đặc biệt là những khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời ông, một thời điểm ghi sâu nỗi hối tiếc trong trái tim tôi.
Khi đó, tôi sống với mẹ và ông. Tôi chỉ mới chín tuổi, nhưng ông tôi đã chín mươi sáu tuổi.
Một chiều nọ, ông tôi trở nên yếu đuối. Nói với mẹ tôi:
- Bố thấy khó thở lắm!
Nghe ông nói vậy, mẹ gửi tôi đi mua thuốc, còn bản thân mẹ ở nhà chăm sóc ông. Tôi bắt đầu chạy đi, nhưng trên đường gặp đám bạn chơi bóng, họ rủ tôi tham gia. Quá nhiệt tình, tôi quên mất lời mẹ nhắc nhở. Những cú sút mạnh mẽ khiến tôi quên hẳn về ông đang bệnh. Chơi một lúc, tôi nảy nhớ về việc phải mua thuốc, liền chạy đến cửa hàng, sau đó lao về nhà. Bước vào phòng, tôi kinh hãi khi thấy mẹ khóc đến nấc lên. Hóa ra, ông tôi đã rời bỏ thế gian. Tôi hối hận và kể về sự không chú ý của mình cho mẹ nghe. Mẹ an ủi tôi:
- Không, con không phải là nguyên nhân, không có loại thuốc nào cứu ông được. Ông đã ngừng thở ngay từ khi con rời khỏi nhà.
Mặc dù mẹ nói như vậy, nhưng trong tâm tôi vẫn luôn tự trách mình. Vì tôi đam mê bóng đá, mua thuốc về chậm lỡ, ông tôi đã ra đi. Đêm đó, tôi ngồi khóc dưới gốc cây táo mà ông trồng bằng đôi bàn tay già. Đến giờ này, tôi đã trưởng thành nhưng lòng tự trách vẫn còn:
- Nếu tôi không ham chơi, mua thuốc đúng giờ, có lẽ ông tôi vẫn còn sống thêm một khoảnh khắc nào đó.
Mặc dù tôi tự trách nhiệm và đau đớn vì sai lầm của mình, ông tôi đã ra đi mãi mãi. Đó là bài học đau lòng nhất tôi đã học được từ đời.
3. Kể lại câu chuyện 'Vua tàu thủy' Bạch Thái Bưởi từ góc nhìn của một thuyền trưởng Pháp hoặc người Hoa.
Trả lời:
Mẫu bài tham khảo
Là chủ tàu người Pháp, tôi đã từng được biết đến với biệt danh 'Vua tàu thủy' nhưng sau đó tôi chấp nhận nhường danh hiệu đó cho một người được xem là 'anh hùng kinh tế' cùng thời - Bạch Thái Bưởi. Anh là người có ý chí và tinh thần chiến đấu mạnh mẽ, phẩm chất mà tôi luôn ngưỡng mộ.
Bạch Thái Bưởi, mồ côi cha từ nhỏ, bắt đầu cuộc sống bằng việc giúp mẹ làm nghề quẩy gánh hàng rong. Nhờ sự khéo léo và năng động, anh được gia đình Bạch nhận nuôi và mang đến cơ hội học vấn.
21 tuổi, Bạch Thái Bưởi bắt đầu sự nghiệp bằng việc làm thư kí cho một hãng buôn. Sau đó, anh tự lập kinh doanh và trải qua nhiều thăng trầm. Từ buôn gỗ, buôn ngô, cầm đồ, đến khai thác mỏ, mọi cố gắng của anh không bao giờ dừng lại. Dù mất mát và thất bại, Bạch Thái Bưởi không bao giờ từ bỏ, liên tục xây dựng và phục hồi doanh nghiệp của mình.
Bạch Thái Bưởi khởi đầu sự nghiệp vận tải đường thủy khi các tàu của người Hoa đang thống trị các con sông miền Bắc.
Nhìn thấy điều đó, tôi lặng lẽ nghĩ:
- Chắc chắn anh ta sẽ gặp khó khăn. Có khách mà anh chở đâu?
Nhưng tôi đã lầm to. Bạch Thái Bưởi tổ chức diễn thuyết tại các bến tàu, trên mỗi chiếc tàu, anh treo biển 'Người ta thì đi tàu ta' và ống để khách đồng lòng ủng hộ. Tưởng tượng thất bại của mình là chân lý. Khách hàng của anh đều trung thành, đông đảo hơn mỗi ngày. Tình yêu quê hương và lòng tự hào dân tộc đã giúp anh. Tiền đồng, tiền hào, và tiền xu từ khách hàng là nguồn động viên lớn. Trong khi đó, tôi thất bại và phải bán lại tàu cho anh ấy. Bạch Thái Bưởi đã phát triển mạnh mẽ hơn. Với ba mươi chiếc tàu mang những tên gọi lịch sử như Lạc Long, Hồng Bàng, Trưng Trắc, Trưng Nhị,... và nhiều xưởng sửa chữa tàu với đội ngũ kỹ sư xuất sắc.
Với lòng quyết tâm, Bạch Thái Bưởi nhanh chóng trở thành anh hùng kinh tế, vị vua trong thế giới doanh nhân biển cả.
Tôi tưởng nhớ ý chí và nghị lực, cũng như cách làm việc của anh rất đáng kinh phục.
Bài tham khảo
Tôi là Nguyễn Hiền, quê ở làng Dương Miện, tỉnh Hà Nam. Sống trong gia đình nghèo của vùng nông thôn, thời đời vua Trần Nhân Tông.
Lên sáu tuổi, tôi bắt đầu học với ông thầy trong làng. Mỗi bài học đều là niềm vui, tôi nhớ rõ từng trang sách chỉ sau một đọc. Dù yêu thích học, nhưng vì nghèo, tôi không thể duy trì được việc học lâu dài. Tôi buộc phải nghỉ học, nhưng lòng ham muốn kiến thức vẫn đeo bám. Hàng ngày, tôi tự học mọi nơi, từ việc chăn trâu, thả diều, đến nấp ngoài cửa lớp nghe thầy giáo giảng. Bằng sự sáng tạo, tôi tận dụng mọi điều kiện, từ vỏ trứng thành đèn, từ lưng trâu thành vở, bút từ cành cây, cảm giác như tôi không kém cạnh bất kỳ bạn học nào.
Khi tôi bước sang tuổi mười ba, hoạt động thi cử được tổ chức để tìm kiếm tài năng cho triều đình. Tôi bất ngờ khi mình được chọn để tham gia kỳ thi ở kinh đô. Một ngày, đang thả diều cùng bạn bè ở đồng, thầy giáo làng đến và nói:
Nghe thầy nói, tôi vui mừng nhưng vẫn có phần phân vân.
Hiểu tâm trạng của tôi, thầy giáo tiếp tục:
Tôi chấp nhận lời mời, từ biệt gia đình và bạn bè, bắt đầu hành trình đến kinh đô để tham gia cuộc thi. Tôi đã đỗ Trạng Nguyên và được ghi chép trong sử sách với danh xưng 'Trạng Nguyên trẻ nhất nước Nam'.
Sau ngày thành công đó, tôi muốn chia sẻ với các bạn một điều: 'Có ý chí thì hãy hành động. Cố gắng không ngừng sẽ đạt được mục tiêu'.
Tinh thần và ý chí sẽ là nguồn động viên quan trọng giúp chúng ta vượt qua thách thức trong cuộc sống.
""""""HẾT""""""--
Trong phần Luyện từ và câu của chương trình Tiếng Việt lớp 4: Tính từ là một nội dung quan trọng mà các em cần tập trung Soạn bài Luyện từ và câu: Tính từ đầy đủ.
