
Thời gian trôi qua không ngừng, đưa chúng ta đi qua những biến cố cuộc đời. Tuy nhiên, giữa những lúc rối bời, thời gian cũng mang đến những khoảnh khắc đẹp đẽ. Đối với tôi, mùa Tết luôn là thời điểm đặc biệt, khiến lòng tôi rạo rực.
Đó là thời khắc mọi người mong chờ, mong được sum họp, tươi vui, và ôn lại những kỷ niệm đẹp của mình trong năm qua. Mỗi người đều trân trọng những lời chúc tốt đẹp, và nhìn lại những gì đã làm, cũng như lập kế hoạch cho năm mới.
Không biết Tết bắt nguồn từ đâu, nhưng không khí Tết tràn ngập khắp nơi, từ đường phố đến nhà cửa. Là người khiếm thị, tôi không thể nhìn thấy vẻ đẹp của hoa đào, cành mai vàng óng, hay cảnh quất đầy quả xanh tươi. Nhưng Tết đã đến khi cái lạnh miền Bắc không còn kềm chế, khi mọi người hồi hộp về quê sum họp. Khi đó, trong tôi bừng lên một cảm giác kỳ lạ, hối hả và hạnh phúc.
Đối với gia đình của tôi, Tết là một dịp đặc biệt để tất cả chúng tôi có thể sum họp. Vì vậy, mỗi khi Tết đến, mọi người đều rất mong chờ. Mỗi năm, vào khoảng tháng Chạp, vợ chồng con cái tôi sẽ quay về quê để cùng ông bà ăn Tết. Những ngày cuối năm ở làng quê luôn rất sôi động. Mỗi nhà đều chuẩn bị kỹ lưỡng để có một cái Tết trọn vẹn. Một lý do khác mà tôi luôn mong chờ khi về quê ăn Tết là vì quê tôi, vùng Chương Mỹ, Hà Nội (Hà Tây cũ) vẫn giữ được nhiều nét truyền thống của Tết.
Trong dịp này, mọi nhà đều sẽ nấu bánh chưng, cùng nhau chuẩn bị đủ mọi thứ cho ngày Tết. Với gia đình tôi, chuỗi công việc chuẩn bị cho Tết bắt đầu từ việc giặt giũ, dọn dẹp nhà cửa cho sạch sẽ. Ngày hai tám Tết, khi mẹ và vợ đi chợ Tết, tôi và bố sẽ đi lựa lá dong đẹp để gói bánh chưng. Sáng hai chín Tết, khi bánh chưng đã hình thành, và lửa bếp được nhóm lên, tôi cảm thấy Tết đã thật sự đến gần.
Bây giờ, khi tôi đã gần bước sang tuổi bốn mươi, những ký ức về Tết vẫn còn trong tâm trí từ những ngày thơ ấu. Tết là thời gian của niềm vui, là lúc cha mẹ tôi mua quần áo mới cho tôi. Tôi trân trọng những khoảnh khắc ấy vì biết bao công sức của cha mẹ tôi đã dành để có một cái Tết trọn vẹn.
Đó là kỷ niệm về cái Tết đầu tiên sau khi tôi kết hôn. Chúng tôi, một cặp vợ chồng khiếm thị, rất háo hức chuẩn bị cho Tết. Trước Tết, chúng tôi đã thảo luận về việc chuẩn bị gì và lập kế hoạch nấu ăn. Đó cũng là lần đầu tiên vợ tôi - một cô gái thành thị, tham gia vào một phiên chợ quê Tết.
Vào lúc năm giờ sáng ngày hai tám Tết, thời tiết lạnh giá, chúng tôi cùng nhau đi ra chợ mua đồ Tết. Mặc dù hồi hộp và bỡ ngỡ, nhưng sau một vài giờ, chúng tôi đã mua được đủ đồ Tết cho gia đình. Tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc khi biết rằng, từ phiên chợ Tết đó, chúng tôi đã chứng minh được với bố mẹ rằng, mình có thể vượt qua những khó khăn của một cặp vợ chồng khiếm thị và tự mình lo cho cuộc sống của mình.
Nhớ lại những Tết sau, khi tổ ấm bé nhỏ của chúng tôi đón chào hai cô công chúa. Dù không thể nhìn thấy hình ảnh Tết qua đôi mắt, tôi đã chia sẻ với hai 'công chúa' của mình về Tết qua âm thanh. Đó là tiếng náo nhiệt từ chợ quê vào ngày cuối năm, tiếng chuông chùa báo hiệu bình an cho năm mới, và tiếng cười hạnh phúc của những người thân yêu. Tôi vui sướng vì con cái mình hiểu và yêu quý Tết truyền thống, yêu những giá trị văn hóa được kế thừa qua thế hệ.
Hơn ba mươi bảy cái Tết đã trôi qua trong cuộc đời, nhưng cảm giác hồi hộp, mong đợi vẫn còn mãi trong tôi. Khi chuông đồng hồ điểm mười hai tiếng, không gian sẽ rộn ràng tiếng hò reo, tiếng chúc mừng và những pháo hoa rực rỡ. Cả gia đình tôi sẽ cùng nhau trước bàn thờ tổ tiên, cầu chúc cho một năm mới an lành và may mắn.
Dù không thể nhìn thấy, nhưng bằng các giác quan khác, tôi cảm nhận được niềm vui, hạnh phúc trên khuôn mặt của người thân yêu. Đó là niềm vui của cha mẹ tôi khi đón các con, các cháu về nhà sau những ngày xa cách. Đó là niềm hạnh phúc của vợ tôi khi chuẩn bị bàn cúng tổ tiên, và của các con khi mặc quần áo mới.
Tôi thường im lặng trước vẻ đẹp và niềm hạnh phúc trong khoảnh khắc chuyển giao từ năm cũ sang năm mới. Mọi người có thể nghĩ rằng, là người khiếm thị, tôi phải chịu nhiều khó khăn. Nhưng tôi lại cảm thấy cuộc đời đã đối xử rất tử tế khi tặng cho tôi những mùa xuân ấm áp. Ánh nắng mùa xuân đủ sưởi ấm khát vọng trong tôi.
Bên cửa sổ sớm ngày Tết, xuân vẫy gọi
Trái tim tôi đang đong đầy bản lĩnh và sức mạnh, thúc đẩy tôi hành động để đền đáp cuộc sống. “Sống không chỉ là nhận mà còn là cho đi”, tôi đã nhận được rất nhiều từ cuộc sống này, và tôi không muốn để thời gian trôi qua vô ích. Gió xuân thổi vào tâm hồn tôi, thổi bùng lên những khát vọng. Xuân sẽ đưa tôi bay cao và xa. Tôi muốn trở thành nhà lãnh đạo thời gian, mang hơi thở của xuân đến với những mảnh đời không may để thêm một đôi bàn tay chia sẻ, một trái tim đầy tình thương.
Ngay bây giờ, tôi muốn đi khắp mọi nơi để ghi lại mọi sự sống, dù chỉ qua góc nhìn của một người khiếm thị. Công việc báo chí của tôi liên quan chặt chẽ đến những người bạn đồng điệu. Tôi sẽ viết về họ, những bước đi nhỏ bé nhưng kiên cường không ngừng. Họ như những bông hoa đá, cây xương rồng vẫn mạnh mẽ vươn lên giữa đất khô hay sa mạc hoang. Những bài viết của tôi sẽ là liều thuốc chữa lành cho những trái tim đang đau đớn vì tự ti và tủi nhục. Tôi sẽ viết bằng tâm hồn rực cháy, bằng ngọn lửa khát vọng đang bùng cháy trong lòng.
Bài viết của Nhà báo Hoàng Văn Lý được trích dẫn từ cuốn Tết Đoàn Viên của tạp chí Sống
