“Mang tiền về cho mẹ, đừng mang phiền muộn về…”, suốt một tháng qua, âm nhạc của Đen Vâu vang vọng khắp nơi với câu chuyện mang tiền về nhà. Sáng nay, khi tôi ở nhà, những giai điệu quen thuộc lại vẫn vang lên, và tôi nhận được cuộc gọi từ ba và mẹ ở quê. Mẹ thức dậy và gọi tôi: “Út” và nhắc nhở chị em tôi. Mẹ hỏi tôi ăn uống gì. Bất ngờ, tôi cảm thấy áp đặt.
Sau một năm sống và làm việc xa quê hương, Tết Nguyên Đán là thời điểm mọi người mong chờ để trở về quê hương và đoàn tụ với gia đình. Đối với các bạn trẻ, việc về quê đi lễ đầu xuân cũng là cơ hội để mang đến cho cha mẹ những món quà tinh thần và vật chất, thể hiện lòng hiếu thảo và tình yêu thương.
Tết này bạn sẽ mang gì về cho mẹ? Đây là một câu hỏi được nhiều người quan tâm, đặc biệt là những người ở nước ngoài. Sau hơn một năm, cuộc sống của mọi người đã bị ảnh hưởng bởi đại dịch Covid-19. Liệu năm nay khi tôi về quê, tôi có thể đem về một món quà cho bố mẹ như trước? Công việc của tôi có thuận lợi không? Tiền không phải là tất cả, vì hạnh phúc của mẹ không thể đo bằng tiền.
Câu chuyện về việc về quê đi lễ Tết luôn là điều thú vị. Nhiều bạn trẻ cảm thấy phiền lòng khi phải nghe những câu hỏi không văn hóa ở quê như “Bao giờ lấy chồng?” “Bao giờ có con?” “Bao giờ sinh thêm con?”… Do đó, năm nay, nhiều người trẻ chọn ở lại thành phố, lấy Covid làm lý do. Nhưng với tôi, “mang việc về cho mẹ” là điều mừng rỡ.
“Tôi đã đưa công việc về cho mẹ…”
Khi tôi còn nhỏ, gia đình tôi sống trong cảnh nghèo đói. Nhưng khi tôi trưởng thành và có một chút ổn định, ba mẹ tôi vẫn luôn quan tâm và chăm sóc cho việc học của tôi, mong muốn tôi sẽ hoàn thành đại học để có một nghề nghiệp ổn định như bao người khác. Điều này tạo ra áp lực lớn đối với tôi từ khi tốt nghiệp đến giờ.
Gần đây, nỗi ám ảnh về bài hát “Mang tiền về cho mẹ” càng trở nên sâu sắc trong tâm trí tôi. Mặc dù không phải là việc mang tiền, nhưng tôi muốn khi về nhà, có thể tự hào với gia đình về những thành tựu trong công việc mà tôi đã đạt được trong năm qua. Tuy nhiên, thậm chí cả cuộc gọi từ mẹ cũng khiến tôi lo lắng, có lẽ vì nó đã chiếm lĩnh tâm trí của tôi.
Đây là năm thứ hai tôi phải làm việc trong bối cảnh dịch Covid, kể từ khi tốt nghiệp. Chưa bao giờ tôi gặp khó khăn đến vậy, những năm đầu ra trường, tôi tưởng rằng mọi thứ sẽ dễ dàng hơn, nhưng thực tế không như vậy. Tình hình dịch bệnh diễn biến phức tạp khiến công việc của tôi gặp nhiều khó khăn hơn. Mỗi khi mẹ gọi hỏi về công việc, tôi thường tránh đề cập và chuyển hướng sang những chủ đề khác.

Nếu bạn đã từng gặp khó khăn như tôi, bạn sẽ hiểu rằng những đêm thức trắng khiến tôi mệt mỏi. Tôi nhớ trong thời kỳ đó, tôi đã giảm cân đến 4 ký vì áp lực công việc. Việc làm freelancer là nguồn thu nhập chính của tôi.
Ban đầu, tôi không nghĩ rằng mình có thể duy trì công việc này trong một thời gian dài mà không có bất kỳ kiến thức chuyên môn nào. Hầu hết các công việc trên internet đều liên quan đến thiết kế, nội dung, và yêu cầu kinh nghiệm sử dụng các phần mềm chuyên dụng. Do đó, tôi quyết định dành thời gian để học những kỹ năng mới để có thể tìm được công việc.
Sau khoảng một tháng, tôi đã bắt đầu làm quen với các công cụ kỹ thuật trên máy tính, học cách sử dụng photoshop, AI, và các kỹ năng liên quan đến Digital Marketing. Nhờ các khóa học trực tuyến trên mạng, tôi đã nhanh chóng có được những chứng chỉ cần thiết.
Dù là người mới bắt đầu trong ngành này, nhưng khả năng của tôi vẫn còn nhiều hạn chế. Tôi bắt đầu với việc viết lách, thiết kế trong thời gian dịch ở nhà, nhờ đó tôi có đủ tiền trả phòng và chi tiêu hàng tháng.
Đây cũng là thời điểm mà tôi suy nghĩ nhiều nhất và nhận ra rằng mình cần phải lên kế hoạch để phát triển trong ngành này. Digital Marketing là một lựa chọn phổ biến trên thị trường, vì vậy tôi quyết định tập trung vào SEO (Tối ưu hóa công cụ tìm kiếm).
Tối ưu hóa công cụ tìm kiếm đòi hỏi sự hiểu biết sâu rộng về kỹ thuật, công cụ từ khóa và cách để đưa một trang web lên top. Những kỹ năng này đòi hỏi thời gian và nỗ lực lớn. Sau khi tích lũy đủ kiến thức, tôi bắt đầu làm việc part-time trên mạng.
Không có khoảnh khắc nào làm tôi hạnh phúc hơn, sự học hỏi từ thất bại quan trọng không kém. Tôi tự mình đặt ra kế hoạch, lấy động lực từ những người đi trước và dành thời gian nhiều hơn cho bản thân và gia đình.
Sau khi làm việc part-time, tôi nộp đơn xin làm việc toàn thời gian và nhận được sự chấp thuận từ trưởng nhóm. Đó là lần đầu tiên tôi tự học một kỹ năng và được người quản lý chú ý. Họ nói rằng “Tôi cảm nhận được nguồn nhiệt huyết lớn trong bạn”. Trước khi năm cũ kết thúc, tôi đã có công việc mới với mức lương ổn định như mong muốn.
Như vậy, nỗ lực của tôi đã được đền đáp. Bây giờ tôi có thể mang về cho mẹ mà không cảm thấy áp lực. Điều khiến tôi hạnh phúc nhất là đã tìm ra niềm đam mê và muốn trở thành chuyên gia trong lĩnh vực này, hoàn toàn khác biệt so với kỳ vọng khi học ngành quản trị kinh doanh.
“Mang công việc về cho mẹ, mang công việc về cho mẹ,…”
