Tôi từng nói với các bạn rằng chụp ảnh mà không chỉnh sửa giống như cô gái ra đường mà không trang điểm vậy. Dù có đẹp nhưng cũng vì sự lịch sự mà trang điểm tí. Trong chuyến đi Mộc Châu gần đây, tôi đã mang theo Oppo Find X5 Pro vì nó mới ra mắt tại Việt Nam. Tôi đã chụp rất nhiều ảnh từ nó, sau đó về nhà ngồi xem lại ảnh thì quyết định sẽ đăng tải ảnh không chỉnh sửa lên cho các bạn xem luôn. Mong các bạn thông cảm.Năm ngoái, tôi cũng đã đi Mộc Châu nhưng ảnh đã được chỉnh sửa. Tôi sử dụng Samsung Galaxy S21 Ultra. Nếu các bạn muốn xem những bức ảnh cũ, có thể xem tại đây:
Những bức ảnh dưới đây được chụp bằng Oppo Find X5 Pro. Không chỉnh sửa gì trước khi đăng tải, chỉ giảm kích thước ảnh xuống còn 2048 chiều ngang, chất lượng vẫn giữ ở mức 70% và đã được đóng dấu trước khi đăng lên đây. Anh em muốn xem ảnh kích thước đầy đủ có thể truy cập vào đường link Flickr sau: https://flic.kr/s/aHBqjzRhdk
Trong nhóm có bạn muốn thưởng thức phở của quán Phở Thìn. Ban đầu dự định đến quán ở bờ hồ nhưng do xe 30 chỗ vào cuối tuần không đi được nên quyết định đến ăn tại quán ở Lò Đúc, tuy nhiên không ngon bằng quán ở bờ hồ.
Sau khi ăn, ghé qua phố Nhà Chung để ngắm lại vẻ đẹp của Nhà Thờ Lớn sau khi được sơn lại.
Hành trình này đi cùng với người yêu của tôi.
Chụp gần nhà thờ một chút, giảm độ sáng trên điện thoại một chút.
Trong lúc ngồi uống cafe chờ đợi một người bạn bị trễ chuyến bay từ Sài Gòn về Hà Nội, tôi đã gặp một số anh em từ đội tuyển Indonesia đến tham dự Sea Games.
Do trời mưa nên tôi đã đến muộn hơn dự kiến để lấy Bid.
Chuẩn bị đồ dùng cho buổi sáng mai để đi chạy.
Cuộc thi chạy 21km tại Trail Mộc Châu sẽ bắt đầu từ 5 giờ 30 sáng và dự báo trời sẽ có mưa.
Ngoài mình ra, còn có Lê Phú Khương và Đinh Ngọc Dũng tham gia cự ly 21km.
Trang bị của mình năm nay có đôi giày Salomon mới và một chiếc áo mưa.
Dù cảnh đẹp nhưng không khí trở nên âm u vì trời mưa, không thấy mặt trời, nhưng ảnh vẫn chụp được một cách hoàn hảo.
Những cơn mưa này có thể khiến cho áo mưa trở thành vật cản không đáng kể, nhưng lại để lại dấu ướt trên quần - haha...
Một chiếc xe bò đang đứng đợi, chờ đón đoàn người đi bộ vượt qua con đường dài 21km.
Đây chính là đám bạn của những người dũng cảm đã vượt qua quãng đường 21km.
Sau khoảng 30 phút, chúng tôi đứng trên một điểm cao, nhìn xuống thung lũng xa xôi, nhỏ bé dưới chân.
Dù trời vẫn mưa phùn, ẩm ướt và trơn trượt, nhưng không ai phàn nàn về mệt mỏi.
Có rất nhiều bạn nữ dũng cảm tham gia cự ly 21km này.
Đi qua màn sương mù, vẻ đẹp trở nên huyền diệu và đầy lôi cuốn.
Trong khi Didu không đeo áo mưa, thì mình đã quyết định thả áo mưa để cảm nhận sự thoải mái.
Con đường đầy bùn lầy, trơn trượt và đồi núi, nhưng có ai mang gậy sẽ dễ dàng hơn. Mặc dù mình không muốn mang thêm trọng lượng, nhưng vẫn đi được một cách thoải mái.
Dừng lại để ngắm nhìn khung cảnh xung quanh.
Thương một người bạn, chắc là đang mang theo balo cho người yêu đấy hihihi...
Dưới dòng nắng sớm chiếu vào khu dân cư, trong khi trên núi vẫn bao phủ bởi sự u ám của mây đen.
Phía bên trái là hẻm núi, con đường đầy những tảng đá sắc nhọn, điều đó yêu cầu sự cẩn thận.Mặc dù đã vấp phải một vài lần, nhưng may mắn là không sao cả. Nhưng nếu rơi xuống vực thì chắc chắn không có cơ hội để đăng bài này nữa rồi.
Mộc Châu Trail thật là đẹp và tráng lệ. Kể cả khi trời mưa, trải nghiệm cũng không kém phần thú vị.
Hà Nội bao phủ bởi những cánh đồng mận trĩu quả.
Dù mận rất ngon, nhưng mình nghĩ không nên ăn vì chúng thường được phun thuốc trừ sâu, cần phải rửa sạch trước khi ăn.
Thú vị nhất là khi đi qua những khu rừng mận xanh mướt.
Sau đó, chúng tôi bắt đầu bước vào lòng rừng.
Con đường nhỏ nhắn này, năm ngoái tôi cũng đã đi qua nhưng lúc đó trời lại nắng rực.
Một trong những điều thú vị nhất khi đi trail là bạn sẽ khám phá những địa điểm mới mẻ, hoàn toàn khác biệt so với cuộc sống hàng ngày.
Nhiều người dân tộc mặc trang phục truyền thống ra chơi, và đôi khi cũng có người cho tiền lì xì nên cảm thấy vui vẻ. Năm nay, tôi đã mang theo tiền lì xì để tặng cho những người đó.
So với thằng kia, tóc của chú tôi thì thôi, nhưng vẫn đẹp hơn nhiều.
Một người bạn đáng tin cậy khác cũng đã được ban tổ chức mời tham gia. Tôi nghĩ họ nhận ra rằng giải đấu này có sự tham gia đa dạng của nhiều doanh nhân nữ thành đạt, các nhà tri thức và những người sáng tạo, vì vậy họ đã mời anh bạn đầu trọc đó tham gia để tăng tính uy tín cho giải đấu.
Chúng tôi bước vào một phần khác của cuộc thi. Lúc này, đường đã trở nên trống trải vì những người đi nhanh đã đi trước, trong khi những người đi chậm vẫn ở phía sau.
Phần đoạn đường này đầy dốc và nguy hiểm.
Tôi chụp ảnh gần vách đá.
Phía đối diện là một thung lũng rộng lớn.
Việc leo lên rất khó khăn, và cũng không dễ dàng để leo xuống.
Dù mưa đã giảm nhưng đường vẫn ướt nhẹp và ngập nước, đi trên đó rất trơn trượt.
Không thích cảm giác chân ướt, nhưng cho dù cố gắng giữ lại, không thể tránh khỏi việc chân ướt cho đến thời điểm này.
Đã qua hơn 4 tiếng, và mình đã vượt qua gần 10 dặm (khoảng 16km). Năm nay, mình dự định sẽ sử dụng đồng hồ Garmin Epix2 trong cuộc thi này, nhưng màn hình đã bị hỏng do Nam Air, vì vậy mình phải chuyển sang sử dụng Apple Watch.
Mình đã thay dây đồng hồ Apple Watch bằng dây da SEN, đương nhiên rồi. Mình đang sử dụng phiên bản Trống đồng mới ra mắt. Việc sử dụng dây da SEN giúp việc chạy trở nên thoải mái hơn vì không gây cảm giác bó chặt hoặc cấn tay.
Phát hiện một nhóm người mặc trang phục đẹp mắt và sặc sỡ. Nếu bạn vào đây, bạn sẽ có những bức ảnh đẹp nhưng cần khoảng 30 phút để thưởng thức. Nhưng hãy vào thôi.
Một người phụ nữ hỏi về chi phí để tham gia cuộc thi chạy, mình nói mất 1,6 triệu để mua vé và khoảng 10 triệu đi từ Sài Gòn ra đây... Nhưng chị ấy nói rằng chắc chắn không bao giờ làm như vậy.
Nhìn thấy cánh đồng lúa, mình cũng biết cách làm điều này.
Mông lưng hướng về núi, đầu mặt hướng ra... thật là tinh tế phải không.
Nhìn họ làm việc, dường như là mệt nhọc, và công việc của họ cũng khá là đơn giản, ruộng đất thì không rộng lớn, vậy nên chắc chắn thu hoạch cũng không nhiều lắm.
Nhưng được trải nghiệm vẻ đẹp tự nhiên của miền Bắc, thật sự là tuyệt vời.
Đang dùng điện thoại nói chuyện không ngừng.
Xin chào và tạm biệt.
Đứng giặt quần áo cho sạch trước khi tiếp tục, vì không muốn đi vào ruộng bùn lần nữa.
Sau khoảng 500m đi bộ, chúng tôi đến khu vực có dân cư, họ đang sắp xếp một trại lều gì đó.
Có vẻ như có nhiều binh sĩ đang tham gia xây dựng trại lều.
Những người trẻ trung mặc đồ đẹp ra chơi, có cả khách du lịch đến bằng xe hơi.
Tiếp tục hành trình một mình. Lúc này, tôi đã không còn đi cùng với Didu và Khương nữa, vì tôi không thích đi nhanh hơn hoặc chậm hơn tốc độ của mình, vì vậy thường sẽ không đi cùng ai đến đích.
Em gái này đã cảm thấy đau chân rồi, đi rất chậm.
Sau khi vượt qua con dốc, đây là cảnh cuối cùng của thiên nhiên ở đây mà tôi có thể nhìn thấy.
Thêm một tấm ảnh nữa.
Khi đến đích, đã vượt qua hơn 21km, thời gian kém hơn so với thành tích của năm ngoái khoảng 30 phút.
Không khí hơi lạnh khiến da gà sừng sững.
Pin của Apple Watch còn 27%. Điều này chứng tỏ pin của S7 đã cải thiện rất nhiều so với S5.
Toàn bộ đoàn từ Sài Gòn và Hà Nội đều tham gia cuộc chạy. Đội của Mytour.vn và Khacten.com.
Bạn gái của tôi có khả năng chạy 15km nhưng lần này cô ấy muốn tận hưởng cảnh đẹp nên chỉ đăng ký chạy 5km thôi.
Quán cafe Tom Garden nằm trong một căn nhà trần, đồ uống ngon và bánh ngon, là điểm đến đẹp tại Mộc Châu.
Buổi sáng hôm sau, tôi đã đi tham quan cầu kính.
Không thấy nhiều kính, chỉ thấy sắt mà thôi.
Con gái tên Rubi Lee.
Cậu bé của tôi.
Rubi Lee có vẻ lớn hơn so với các bạn khác, nhưng khi đứng cạnh Didu thì lại trông nhỏ bé hơn.
Trải nghiệm đi trên cầu kính thực sự làm mình cảm thấy chán chường.
Do trời mưa nên kính bị mờ, không nhìn thấy gì rõ ràng.
Cảm thấy ngây thơ và vô tội.
Như này sẽ rõ hơn.
Chụp từ vách kính qua cầu kính.
Phía bên kia có nhiều công trình đang được xây dựng. Địa hình ở Mộc Châu rất đẹp nhưng khi bắt đầu xây dựng, bạn sẽ thấy đất và bê tông không còn được bảo tồn như trước.
Đường trơn như mỡ, vách đá sắc như lưỡi gươm, thật nguy hiểm.
Cây này cao như cây mắc cở vậy.