Tháng 3 gần kề, lòng bỗng nhớ…
Tháng Ba, giữ lại hương xuân
Tháng Ba, người ta quay về với núi. Nghe nói núi đã đổi, thực tế lại khắc nghiệt hơn lời đồn. Mỗi góc quen đều xa lạ, ly cà phê quen giờ trở thành người dưng, cảnh xưa tan biến, hương vị cà phê nhạt nhòa hơn xưa.
Tháng Ba, đứa trẻ ngồi trong căn phòng nhỏ, góc lữ quán nho nhỏ trên đỉnh đồi. Nơi đó, cửa sổ nhìn ra núi, sáng sớm, rèm cửa được kéo mở; bên ngoài có ánh nắng, có làn sương trên đỉnh đồi; có người với cả cải vàng đầy đồi; ngoài kia mù phủ, đôi mắt tìm bóng người qua đỉnh đồi ngày xưa.

Tháng Ba, đứa trẻ cùng bạn bè bắt đầu hành trình đến Y Tý từ thành phố náo nhiệt. Con đèo Hoàng Liên khám phá, điểm rẽ qua Mường Hum mang lại cảm giác nhẹ nhàng và tinh tế.
Ơi may quá, đã thoát khỏi thành thị, trời xanh quay trở lại, con đèo hiện ra, không còn đám xe đua đòi ưu tiên nữa. Đường đến Y Tý bây giờ tuyệt vời, đẹp đến từng chi tiết, xe cộ lưu thông như một dòng chảy, đi qua Mường Hum, Dền Sáng, rồi nhanh chóng đặt chân đến Y Tý.
Y Tý hiện lên trong tâm trí với hình ảnh quán phở giá 20.000 đồng một bát, thịt gà đầy đủ trên bàn tay; Tháng 3 ở Y Tý còn ghi lại sân chơi ở Choản Thèn, con đường lên Ngãi Thầu Thượng được hai người đánh giá như chính là con đường tới thiên đàng.
Bóng những người dân Y Tý hiện lên, bước chầm chậm, vượt qua tầng sương mỏng, lên đèo dốc, vượt qua ánh nắng, họ nối kết ước mơ của những người lang thang hiện đại về quá khứ, nhớ về những ngày ban đầu khi họ bắt đầu cuộc phiêu lưu của mình.



Tháng 3, có người trẻ tìm niềm vui trên núi. Niềm vui nhỏ bé, khiêm tốn đến mức chỉ cần quay đầu nhìn là chẳng thấy. Có nụ cười hạnh phúc của học sinh nhận quà; có nụ cười của đám trẻ, tạo vòng hoa từ cỏ, đội lên đầu, cười nhẹ khi ai đó chụp ảnh lén; có nụ cười tinh nghịch trên con đèo vắng, bức ảnh nhòe nhòe nhưng vẫn mang lại niềm vui; có nụ cười xấu hổ gật đầu khi được bảo chụp một tấm, chỉ một tấm thôi mà…
Và còn ba cô bé nhỏ, cầm những đóa hoa trắng từ rừng, có đứa chạy tới xin chụp hình rồi hỏi tên hoa; em bảo hoa “chua chát”; thôi em ơi, chua chát trong cuộc sống đâu cần phải nghĩ đến, chúng ta chỉ cần vui, vui trong ngày hôm nay có được không?


Tháng 3, mùa xuân trụ lại trên đỉnh Ô Quy Hồ. Cổng trời bắt đầu đông người, chòi hàng hóa mọc lên, một chòi rất tuyệt. Gặp người Sài Gòn đến đây, khuôn mặt họ mang dấu vết của lao động, giọng điệu nói lưu loát với giọng Sài Gòn đặc trưng.
Một người kể về cuộc sống nhẹ nhàng, câu chuyện về việc từ bỏ thành thị để quay về với đồi núi, hành trình gặp gỡ và yêu thương người vợ, những trải nghiệm về đồi, núi, rừng và niềm hạnh phúc.

Thời gian đã lâu, mình mới cảm nhận được hạnh phúc thực sự trong người kể về sự hạnh phúc hiện tại. Sự hạnh phúc đơn giản khi hài lòng với những gì mình đang có. Quay đầu nhìn lại, có vẻ như mùa xuân đã kết thúc...
Theo nhận định của Mạnh Quân/Tuổi trẻ, tháng 3 là khoảnh khắc để lưu giữ một mùa xuân đẹp.
***
Tham khảo thông tin du lịch tại Mytour.com
Mọi người đều nên ghé thăm Mytour.com để có những hướng dẫn du lịch hữu ích.Ngày 28 tháng Ba năm 2018