Người Trung Quốc cổ xưa gọi tháng 12 âm lịch là tháng Quý đông, có nghĩa là tháng cuối của mùa đông. Tuy nhiên, một tên gọi khác cũng phổ biến là 'Lạp nguyệt'. Từ 'lạp' liên quan đến việc ướp thịt, vì từ xưa người Trung Quốc đã có thói quen ướp thịt khô để dùng dần trong suốt năm. Việc này thường xảy ra vào tháng 12, dẫn đến cái tên Lạp nguyệt. Lạp cũng là tên của lễ tế cuối năm trong văn hóa Trung Quốc. Vào thời nhà Chu, tháng 12 là thời điểm vua nghỉ ngơi và săn bắn, và lễ tế tất niên được gọi là 'đại lạp'.
Theo Giáo trình lịch sử ngữ âm tiếng Việt của Nguyễn Tài Cẩn, từ hai chữ 'Lạp nguyệt' đã được người Việt đọc sai thành 'Chạp'. Tương tự, tháng Giêng cũng xuất phát từ hai chữ 'Chính nguyệt'.
Tháng Chạp được người xưa gọi là 'tháng củ mật' vì vào thời điểm này thường xảy ra nhiều vụ trộm cắp. 'Củ' có nghĩa là kiểm soát, còn 'mật' có nghĩa là cẩn thận. Vào tháng này, các quan thường nhắc nhở dân chúng về việc cần phải kiểm soát cẩn thận để ngăn ngừa trộm cắp.
Ngày nay, tháng Chạp vẫn được gọi là 'tháng củ mật'. Đây là thời điểm không chỉ người lương thiện mà cả người bất lương đều hoạt động nhiều vì chuẩn bị cho Tết. Do đó, đạo chích cũng tăng cường hoạt động để tìm kiếm cơ hội. Ngoài ra, theo quan niệm dân gian, tháng Chạp còn được xem là tháng dễ gặp xui xẻo, dễ mất tiền của hoặc gặp tai họa, thường được cho là thời điểm đen đủi và không may mắn như tên gọi Củ Mật.
