
' Sự cô đơn bao trùm đời trẻ '
Huyên, nhân vật chính của câu chuyện, 21 tuổi, sống cuộc sống không bình yên như những chuyến xe lắc lư của đoàn hội chợ rong ruổi đến các vùng quê xa. Cô chọn sàn xe làm giường, thùng xe làm nhà, đôi khi phải chia sẻ không gian ấy với mẹ và bác Khiêm, người tình của mẹ.
Huyên đã có một tuổi thơ êm đềm ở một thị trấn ven biển tươi đẹp, với một người bố chiều chuộng cô hết mực, một người mẹ xinh đẹp luôn khiến cô tự hào. Cuộc sống của cô gái nhỏ trôi qua trong yên bình và những kỷ niệm đẹp đẽ, nhưng rồi biến cố đến với gia đình cô, đứa em trai mà cô yêu thương nhất, niềm hy vọng của bố, nỗ lực hàn gắn gia đình của mẹ, đã ra đi theo cơn bão dữ.

Đời của nữ nhân vật chính u buồn, cô đơn như những ngày mưa dầm
Tuổi 18 khi chỉ còn chưa đến nửa năm nữa là tốt nghiệp Trung học phổ thông, rồi vào đại học, một tương lai rạng ngời như người ta nghĩ, Huyên lại từ bỏ tất cả để theo đuổi người mẹ say mê sân khấu. Bởi vì cô sợ căn nhà giờ không còn bóng dáng gia đình yêu thương. Hành trang cô gái trẻ mang theo chỉ là cuốn sách duy nhất cô đọc đến rã mòn, điền ngày bằng những hộp cơm tạm bợ, bạn bè là mấy con voọc diễn xiếc ở hội chợ, những người bạn im lặng, biết lắng nghe và chia sẻ.
Huyên sống lê thê như thế, không ước mơ, không tình yêu, không mong chờ, cuộc sống quen thuộc đến nỗi cô không còn khao khát chiếc giường nệm êm ấm trong góc nhà xưa nữa. Quá khứ tổn thương, tương lai mịt mùng, trái tim trống rỗng, nỗi cô đơn bao trùm lấy cô gái trẻ, buồn bã và u ám như ánh đèn vàng phát ra từ máy nổ chiếu lên màn mưa xiên lạnh lùng.
' Những mảnh đời bị đẩy ra ngoài lề cuộc sống '
Cùng với Huyên, nhà văn trẻ Phạm Thu Hà còn mô tả trong “Qua những ngày mưa” những số phận u buồn. Một cô “pê đê” tên Thanh đã qua thời hoa trang, bình thản đối mặt với ánh nhìn chế nhạo. Một bác Hùy về sau trận chiến mang theo cái chân liệng và tự ti về bản thân, tìm niềm vui với mấy con thú nhỏ. Một người phụ nữ làm công lặt vặt trong đoàn, có đôi chân vòng kiềng, bộ răng hô và lời buộc tội nhan sắc là kẻ thù của cuộc đời đau khổ của mình. Còn là người mẹ của Khuyên, người phụ nữ đã quá cô đơn trong chính tổ ấm của mình mà bị ruồng bỏ, bị sân khấu cuốn hút và thật vô tâm với những nỗi niềm của đứa con gái mới lớn.
Tất cả họ, bằng cách này hay cách khác, đều là những số phận bất hạnh bị đẩy ra bên lề cuộc sống, chấp nhận một cuộc sống không có được bữa cơm nhà với gạo tám thơm, điều mà Huyên mong mỏi nhưng mãi vẫn không có được. Tình yêu đối với họ, điều họ luôn khao khát, cũng thật qua loa, trần trụi, dung tục và tàn nhẫn như chính cuộc sống mà họ sống, vô mục đích, lạc trôi theo những chuyến xe.
' Những dòng viết tinh tế, lưu đọng nhiều cảm xúc '
Hãy mở trang sách “Qua những ngày mưa” để nghe tác giả kể câu chuyện buồn bằng giọng văn dịu dàng. Đôi khi, bạn phải nhắm mắt một chút để ngăn không cho cảm xúc tràn ngập. Bạn cũng sẽ thấy miền Thoọc Phưa, một thị trấn nhỏ ở miền Tây Yên Bái đẹp mê hồn trong sắc tím của hoa ban, sắc đỏ của bình minh, sắc xanh của đồi núi trùng trùng. Thị trấn ven biển trong ký ức ngọt ngào của Huyên cũng được tác giả mô tả êm đềm: “Yên bình trong một con hẻm kè đá, hoa đồng nội vàng cam nở khắp dọc đường, mùa nào cũng nở, bầu trời trong xanh mà cây cỏ xanh ngắt, xanh mát không kém núi rừng, đầy màu sắc, tràn ngập ánh sáng”…

Sau những ngày mưa là những mảnh đời buồn
Tất cả những bình yên ấy khiến Huyên ngập trong ký ức ngọt ngào của quá khứ, nhưng cũng một phần nào đó giúp làm lành những vết thương trong tâm hồn cô. Cuối cùng, chính cô, không ai khác, tìm ra cách sưởi ấm con tim băng giá của mình, đối mặt với bản thân, tha thứ cho mình và cho người khác để có thể bắt đầu lại.
Không bao giờ là quá muộn, bởi sau những ngày mưa, bầu trời sẽ sáng tỏ.
Thông tin về tác giả:

“Đối với tôi, viết là cách sống lại những kí ức đã từng trải qua, hiểu biết những điều chưa từng được hiểu. Đó là một hành trình vất vả vì khi nhớ về những kỷ niệm vui, lòng tiếc nuối cứ tràn ngập, nhưng khi nhớ về những nỗi buồn, nỗi đau lại càng sâu sắc trong lòng. Khi viết xong, tôi không mong đợi quá nhiều, chỉ hy vọng rằng sau những ngày mưa, có thể tồn tại một phút giây nào đó, đủ để khơi dậy chút đồng cảm trong lòng những người đã quan tâm đến tôi và tác phẩm của tôi”.
“Rồi một ngày nào đó, chúng tôi trở về Thoọc Phưa. Quay lại cái thị trấn nhỏ ở miền Tây Yên Bái, nơi bị bao phủ bởi những rặng núi đá vôi to lớn, làm che khuất toàn bộ bầu trời. Sau cơn mưa, rừng xanh tươi hơn bao giờ hết. Con đường dẫn vào thị trấn, một bên là vách đá, một bên là vực sâu, vào thời điểm này cây cối phủ kín mặt đất, che khuất cả bầu trời, khi nhìn lên chỉ thấy ánh sáng mặt trời không thể lóe lên qua những chiếc lá, rọi sáng trên đỉnh đầu.
Nhìn ra khung cảnh từ cửa sổ, tôi nhận thấy màu xanh bao la kéo dài đến chân trời, thấy những đóa hoa ban tím đầu tiên bắt đầu nở, thấy mặt trời đỏ dần lặn sau dãy núi. Phải mất nhiều thời gian để tôi nhận ra rằng, vì núi mà hoàng hôn ở đây đến rất sớm, sớm hơn khoảng một tiếng so với những thị trấn ven biển, nơi mà trời thường trống trải. Không có gì ở một thị trấn núi phía bắc là trống trải.”
Trích từ “Sau những ngày mưa” - Truyện dài dự thi Văn học Tuổi 20 lần 6, được tổ chức bởi Hội Nhà văn TPHCM, NXB Trẻ và Báo Tuổi trẻ.
Các bạn độc giả tham gia cuộc thi và bình chọn cho tác phẩm ưa thích tại trang fan Văn học tuổi 20.
