
Đề bài
Thảo luận xã hội về việc tán dương và phê phán
Lời giải chi tiết
Trung Quốc từ lâu đã được coi là một trong những trung tâm văn hoá quan trọng của thế giới. Từ thời cổ đại, người Trung Quốc luôn tự hào về truyền thống tri thức, với những nhà giáo uyên bác, những triết gia sâu sắc đã để lại di sản văn hóa cho nhân loại. Tuân Tử, một trong những vĩ nhân của Trung Quốc, đã có câu nói nổi tiếng: 'Người chê ta mà chê phải là thầy ta, người khen ta mà khen phải là bạn ta, những kẻ nịnh bợ, vuốt ve là kẻ thù của ta', câu nói này đã để lại dấu ấn sâu sắc trong tư tưởng của đời sau.
Trong xã hội ngày nay, với sự phát triển của kinh tế, tinh thần và nhận thức, mối quan hệ giữa con người càng trở nên phức tạp hơn. 'Miệng lưỡi của thế gian' không thể tránh khỏi. Mỗi người cần phải biết làm sao để chấp nhận được cả lời khen và lời chê của mọi người, nhưng đôi khi phân biệt giữa lời nói 'đúng' và 'sai', giữa những người xung quanh có thể không dễ dàng. Câu nói của Tuân Tử đã giúp cho chúng ta nhận ra được ai là 'thầy', ai là 'bạn', và ai là 'kẻ thù' trong cuộc sống phức tạp này.
Trong cuộc sống, việc mắc phải lỗi lầm là không tránh khỏi, dù là ai đi nữa, ngay cả những người có uy tín và tài năng cũng không ngoại lệ. Khi đó, nhận được sự phản hồi từ mọi người là điều tất yếu. Quan trọng nhất là biết nhận ra sai lầm của mình và có thái độ đúng đắn trong việc nhận xét. Trong vô vàn lời 'khen' và 'chê', có thể nhận biết ai là 'thầy', ai là 'bạn', và ai là 'kẻ thù'.
Lời dạy của Tuân Tử rất có ý nghĩa: 'Người chê ta mà chê đúng là thầy ta, người khen ta mà khen đúng là bạn ta'. Khi chúng ta mắc sai lầm, thường khó nhận ra. Người nhận ra lỗi của chúng ta thường là những người có trí thức cao hơn. Họ xứng đáng là 'thầy' của chúng ta về tri thức. Hơn nữa, họ còn giúp chúng ta nhận ra lỗi và hướng dẫn cách khắc phục, phát triển. Chúng ta cần tôn trọng họ như những người đứng đầu về phẩm chất để học hỏi từ họ.
Người 'khen ta mà khen phải' không chỉ không ganh ghét với sự thành công của chúng ta mà còn cùng chúng ta vui mừng, chia sẻ niềm vui, nỗi buồn. Họ thực sự là những người bạn tốt, những người bạn tri âm, tri kỷ của chúng ta. Cuộc sống sẽ trở nên hạnh phúc hơn nếu chúng ta có được nhiều người như vậy trong cuộc đời.
Trong cuộc sống, không phải tất cả những người khen hay chê ta đều là 'thầy', là 'bạn' của ta. Tuân Tử đã chỉ ra cách nhận biết 'bộ mặt thật' của những 'kẻ' nguy hiểm đó. Đó là 'kẻ vuốt ve, nịnh bợ', Tuân Tử rõ ràng, dứt khoát gọi những loại người đó 'là kẻ thù của ta vậy'. Nhưng để phân biệt bạn 'khen ta mà khen đúng' với những 'kẻ vuốt ve, nịnh bợ' không dễ. Kẻ vuốt ve, nịnh bợ khen ta với mục đích riêng của họ, thường phóng đại thành tích của ta. Họ có thể còn biến khuyết điểm, sai lầm thành 'thành tích'. Hành động của họ khiến cho người được khen dần dần mất bản thân, xa lìa đạo đức... Thật đáng tiếc là những kẻ như vậy luôn tồn tại. Lời dạy của Tuân Tử một lần nữa nhắc nhở mỗi người cần phải tỉnh táo để nhận ra ai là 'bạn ta' khen ta thật lòng; ai là 'kẻ vuốt ve, nịnh bợ' ta.
Không chỉ đúng trong xã hội xưa, mà ngày nay và ở mọi lĩnh vực, lời dạy của Tuân Tử giúp chúng ta nhận ra người tốt, kẻ xấu trong cuộc sống, trong học tập. Khi kinh tế thị trường phát triển, đội ngũ những kẻ theo đuổi lợi ích cá nhân, vì danh vọng càng ngày càng nhiều. Những người nịnh bợ cấp trên, luôn vuốt ve, chiều ý cấp trên; bạn bè lười học thì kìm hãm bạn học giỏi để đạt được mục tiêu cá nhân trong thi cử, kiểm tra... Hành động của những kẻ đó có thể khác nhau, nhưng chung một mục đích: mưu cầu lợi ích riêng. Nhưng người tốt, những người xứng đáng là 'thầy ta', 'bạn ta' luôn ở bên ta. Câu nói của Tuân Tử cũng là một lời nhắc nhở cho mỗi người trong quan hệ với mọi người. Chúng ta muốn mọi người chê ta lòng - như Tuân Tử đã dạy - ta phải coi trọng họ như bậc thầy của ta. Tương tự, với bạn bè, đồng đội, ta cần sống với cái tâm chân thành để chỉ ra khuyết điểm của họ và mong muốn họ ngày càng hoàn thiện. Mỗi chúng ta cần biết 'chia ngọt sẻ bùi với bạn bè, coi thành tích của bạn là niềm vui chung cùng chia sẻ'.
