Khi nhắc đến 'cây cầu', chúng ta thường tưởng tượng đến hình ảnh của những cây cầu bê tông hoặc sắt vững chãi. Tuy nhiên, ở Ấn Độ, cây cầu từ rễ cây là một thực tế và chúng là những cấu trúc vẫn còn sống
Cherrapunji, một thị trấn ở Đông Bắc Ấn Độ, là một trong những nơi ẩm ướt nhất trên Trái Đất, và cũng là nơi mà cây cầu sống được biết đến. Tại đây, những cây cầu không tuân theo cách xây dựng thông thường mà thay vào đó, chúng tiếp tục phát triển và trở nên vững chắc hơn. Các cây cầu này được tạo thành từ rễ của cây Ficusastica - cây đa búp đỏ - một loại cây có rễ phụ mọc trên mặt đất.

Cherrapunji, Ấn Độ được biết đến là một trong những nơi ẩm ướt nhất trên Trái Đất và điều này làm cho việc di chuyển trở nên khó khăn. Do đó, từ xa xưa, bộ tộc War-Khasis ở Meghalaya đã sáng tạo ra cách sử dụng rễ của cây Đa búp đỏ - một loại cây phổ biến ở vùng ẩm ướt - để xây cầu. Ban đầu, họ trồng cây Đa búp đỏ ở bờ sông. Khi cây phát triển, những rễ phụ mọc ra từ thân cây và bám vào những tảng đá lớn dọc theo bờ sông. Dần dần, những rễ này vươn ra giữa dòng nước và bám vào bờ bên kia tạo ra cây cầu vững chắc và an toàn. Những cây cầu này có thể dài hơn 30m và chịu được trọng lượng của hơn 50 người cùng một lúc. Tuy nhiên, để những rễ phụ này phát triển đầy đủ cần mất từ 10 đến 15 năm.

Không giống như các cây cầu nhân tạo thông thường thường yếu dần theo thời gian, những cây cầu sống này lại trở nên vững chắc hơn khi thời gian trôi qua. Một số cây cầu ở đây được hình thành từ những rễ cây đã hơn 500 năm tuổi và có thể chịu được trọng lượng của 50 người cùng một lúc. Cây cầu độc đáo nhất ở đây có tên là Umshiang Double-Decker Root Bridge - 'Cầu rễ cây 2 tầng Umshiang'

Bộ tộc War-Khasis, sinh sống tại Meghalaya, Ấn Độ, là những người đầu tiên sử dụng những cây này để vượt sông. Và dân làng Cherrapunji đã sử dụng những kỹ thuật tương tự để tạo ra những cây cầu sống. Người dân trong làng đã tạo ra một hệ thống dẫn hướng rễ cây để buộc chúng lại thay vì mọc thẳng từ trên xuống dưới. Mất từ 15 đến 20 năm để những mớ rễ cây quấn quanh nhau này có thể nối liền hai bờ. Không giống như những công trình thông thường, cây cầu rễ cây tại Meghalaya chỉ cần thời gian để trở nên vững chắc, không cần bảo dưỡng hay tái tạo; những cây cầu rễ cây mạnh mẽ nhất đã tồn tại hơn 100 năm.

Giáo sư Ferdinand Ludvig từ Đại học Công nghệ Munich đã phác thảo bản đồ của tổng cộng 74 cây cầu và giải thích cách chúng được tạo ra và duy trì một cách chi tiết, dựa trên cuộc phỏng vấn cư dân địa phương, hàng nghìn bức ảnh và mô hình 3D. Khác biệt với các cây cầu được xây từ gỗ và tre, chúng không dễ bị cuốn trôi hoặc hỏng hóc - điều mà thường xuyên xảy ra ở những khu vực ẩm ướt. Giáo sư Ferdinand Ludvig cho biết, rễ cây tiếp tục sinh trưởng, phân hủy và tái tạo. Một cây được trồng ở mép bờ sông hoặc mép vách núi. Khi rễ cây phát triển, chúng sẽ quấn quanh khung tre hoặc thân cây cọ, hướng về phía bờ đối diện. Khi đạt được bờ kia, chúng sẽ tự nối vào đất.
https://Mytour.vn/thay-vi-bi-phoi-nang-nhung-cay-cau-song-nay-se-ngay-cang-phat-trien-va-tro-nen-ben-vung-hon-20220209124753395.chn