Bagan với những ngôi đền hiện lên mơ hồ trong khói sương, các con đường bí ẩn tựa như mê cung trong sương mờ và những hy vọng xa xôi khi đêm buông xuống.
Cuộc săn lùng hoàng hôn và bình minh tại chuyến du lịch Bagan
Đến Yangon vào giờ trưa, tôi phải chờ hơn một giờ tại sân bay để chuyển tiếp đến Bagan bằng hãng hàng không nội địa của Myanmar. Khi hạ cánh ở sân bay Nyaung U lúc 17h, tôi bắt đầu cảm nhận Bagan như một nơi đang ngủ say từ rất lâu, thời gian dường như ngừng trôi ở đây so với thế giới bên ngoài.

Theo lịch trình, có xe đón tôi từ sân bay để đưa đến đền Shwesantaw trước khi mặt trời lặn. Tuy nhiên, tài xế báo xe hỏng giữa đường và sẽ đến muộn 15 phút. Bên ngoài nhà ga, mặt trời đã bắt đầu lặn, trời dần chuyển sang màu đỏ tím. Không thể chờ đợi nữa, tôi quyết định bắt taxi đến đền Shwesantaw.
Thực sự là một cuộc đuổi bắt mặt trời, khoảng cách từ sân bay Nyaung U đến Old Bagan chỉ vài cây số, nhưng như một khoảnh khắc xa vời. Mặt trời dần chìm sau những tán cây lớn. Hai bên đường, những người nông dân đang vội vã trở về sau một ngày làm việc trên cánh đồng. Dọc theo con đường, những tháp cổ kính cổ hiện lên sau lớp bụi cây, Bagan lộ ra dưới ánh hoàng hôn.
Khác với suy nghĩ của tôi, đền Shwesantaw đông người du lịch Bagan, hành lang đều đầy nhưng không gian yên bình. Tại Bagan và Myanmar, mỗi người khi vào ngôi đền chùa đều phải bước trần như đất. Tôi vội leo lên hàng chục bậc thang thẳng đứng để kịp chiêm ngắm mặt trời trước khi lặn.
Không phí công đuổi theo mặt trời cả buổi chiều, cảnh tượng mê hoặc khiến tôi choáng ngợp. Cánh đồng bên sông Ayeyarwady trải rộng với hàng ngàn ngôi đền, những tháp cao nhô trùng điệp, mờ ảo trong sương mù. Phía xa, mặt trời dần khuất sau dãy núi, tạo thành bức màn đỏ tím.
Mặc dù mệt mỏi sau hai chuyến bay dài, tôi không rời mắt khỏi cảnh tượng trước mặt. Bagan dần buông xuống bóng đêm, xa xa vẫn vọng tiếng kinh đọc, tạo ra không gian yên bình.

Ngày tiếp theo, tôi thức dậy từ 4 giờ sáng để đón bình minh. Bagan luôn im lặng, đi qua màn đêm mờ nhạt đến đền Shwesantaw chờ mặt trời mọc. Cảnh vật xung quanh mờ nhạt, xa xa vài ngôi chùa sáng lên giữa sương mù.
Một ngày mới ở Bagan, mặt trời như một quả cầu lớn treo giữa cánh đồng sương mù. Tia nắng đầu tiên qua tán cây, trên ngôi đền ánh sáng mỏng manh rọi xuống, làm ửng hồng khuôn mặt hân hoan trước bình minh.
Khoảng trời rộng lớn như khoác lên mình màu áo mới, mặt trời lên cao, rọi sắc cam lên ngôi đền xa xôi. Bagan thức giấc, ánh nắng làm vàng rực cánh đồng và các tháp cổ, đền đài.
Thời gian ở Bagan trôi qua êm đềm. Tại đây, mọi người không mấy quan tâm tới việc đếm giờ. Họ sống từng ngày nhẹ nhàng. Tôi bắt gặp nụ cười của những người nông dân trên cánh đồng, dưới bóng đền chùa, những vị sư đi qua thong dong với chiếc dù đỏ, như không cần phải nhanh chóng đến đâu.
Tiếng xe ngựa leng keng vọng lên trên những con đường đỏ phủ đầy cát bụi. Tôi muốn ngồi yên dưới bóng cây, tận hưởng từng khoảnh khắc ở Bagan. Mảnh đất bình yên, dân bản địa luôn đón khách du lịch với nụ cười. Buổi trưa chỉ vang lên tiếng chim hót, tiếng gió và tiếng vó ngựa xa xa.
Rạng chiều buông ánh vàng trải dài xuống dòng sông Ayeyarwady, những ngôi đền vẫn hiên ngang in bóng trên nền đất đỏ. Bagan như một giấc mơ cổ tích, là nơi đất đá ngủ quên, là điều kỳ diệu mà ai cũng nên chiêm ngưỡng một lần trong đời.

***
Tham khảo: Cẩm nang du lịch Mytour.com
Mytour.comNgày 7, Tháng Mười Một, 2017