(Tổ Quốc) - Một nhóm nghiên cứu tại Đại học Northwestern đã phát triển một thiết bị cảm biến dạng đeo có khả năng cảnh báo mỗi khi bạn nói quá to, tạo áp lực lên cơ quan thanh quản và các mô xung quanh.
Các tổn thương dây thanh quản thường gặp ở nghệ sĩ ca nhạc. Từ những huyền thoại như Freddie Mercury và Julie Andrews đến các ngôi sao hiện đại như Adele và Justin Timberlake, tất cả đều phải đối mặt với vấn đề này. Các ca sĩ thường phải phẫu thuật và nghỉ hát một thời gian dài để phục hồi giọng nói.
Những tổn thương này có thể ảnh hưởng đến cả những người không phải là ca sĩ.
Nhằm giảm thiểu nguy cơ này, một nhóm nghiên cứu ở Đại học Northwestern đã phát triển một thiết bị cảm biến dạng đeo cảnh báo khi bạn nói quá to, gây áp lực lên cơ quan thanh quản và các mô xung quanh.

Thiết bị này giúp tránh những tổn thương có thể làm thay đổi giọng nói vĩnh viễn, giúp cải thiện sức khỏe của thanh quản và các mô liên quan, ảnh hưởng đến khả năng nói, đọc và hát của bạn. Đây là sản phẩm mới nhất trong chuỗi thiết bị đeo giúp bảo vệ sức khỏe, sau vòng cổ thông minh có thể giúp cai thuốc lá.
Nhóm nghiên cứu do Tiến sĩ John A. Rogers dẫn đầu đã tạo ra một loại cảm biến độc đáo để đo biên độ và tần số giọng nói khi nói hoặc hát. Rogers cho biết: 'Quản lý các kiểu phát âm lành mạnh đòi hỏi nhận thức được các thông số này, cả tại thời điểm cụ thể và theo thời gian'.
Tập hợp cảm biến này sử dụng thông số này để đo áp lực tác động lên dây thanh quản của bạn. Ngoài ra, nó cũng có thể ghi lại các dữ liệu quan trọng khác như âm lượng, thời lượng nói và thời gian trong ngày.
Nhiệm vụ chính của thiết bị là theo dõi áp lực của giọng nói trong cuộc sống hàng ngày, không chỉ trong các thí nghiệm lâm sàng khi tổn thương đã xảy ra.
Thiết bị đeo trông giống như một dải nhỏ và kết nối với ứng dụng điện thoại thông minh, cảm nhận các rung động từ cơ quan thanh quản thay vì ghi âm để phân tích.

Khi ngưỡng đã được thiết lập, thiết bị sẽ rung mỗi khi vượt quá. Dải đeo cổ cũng tích hợp pin riêng và một loạt động cơ để theo dõi hoạt động giọng nói ở các mức độ khác nhau.
Tất cả dữ liệu được truyền qua Bluetooth đến ứng dụng di động, nơi người dùng có thể xem biểu đồ phân tích về giọng nói của mình.
Nhóm cũng đã phát triển một thiết bị đi kèm, giống như một dây đeo cổ tay với các động cơ rung bên trong. Khi vượt quá ngưỡng căng thẳng của giọng nói, thiết bị sẽ rung để cảnh báo, giống như một smartwatch thông thường.
Đáng chú ý, bạn không cần dây đeo cổ tay nếu bạn đã có smartwatch. Công nghệ này hoạt động tốt với bất kỳ smartwatch nào có cảm biến haptic để tạo ra các cảnh báo rung quan trọng.
Và vì không cần thu thập dữ liệu âm thanh, những lo ngại về quyền riêng tư cũng đã được giải quyết. Nhóm cũng đang thử nghiệm bổ sung thêm nhiều cảm biến có thể đo nhịp tim, nhiệt độ và hoạt động hô hấp để có cái nhìn tổng thể hơn về cách các loại chuyển động khác ảnh hưởng đến hệ thống thanh âm và hiệu suất của chúng.
Để huấn luyện các thuật toán học máy cơ bản để thiết bị không nhầm lẫn khi người dùng hát và nói, nhóm nghiên cứu đã 'mời' các sinh viên opera và ca sĩ cổ điển.
Theo đó, nhóm đã ghi lại các mẫu hoạt động phát âm của họ cho nhiều tình huống — chẳng hạn như hát, ngâm nga, đọc, v.v. — để điều chỉnh các thuật toán bằng cách sử dụng 5.000 clip dài một giây của mỗi người tham gia.
Nhờ được huấn luyện chặt chẽ, thuật toán có khả năng phân biệt giữa giọng hát và cách nói thông thường với độ chính xác 95%.
Tiện ích này sẽ hỗ trợ phân tích các kiểu sử dụng giọng nói dựa trên dữ liệu, giúp các bác sĩ đề xuất các thay đổi đối với nhu cầu phát âm của một cá nhân, giúp giảm mệt mỏi dây thanh quản và đẩy nhanh quá trình phục hồi.
Như đã đề cập ở trên, nhiều ca sĩ đã phải trải qua phẫu thuật dây thanh quản và phải thực hiện thói quen không nói nghiêm ngặt trong nhiều tuần để tăng tốc độ hồi phục.
Với thiết bị mới này, nó sẽ giúp bệnh nhân và bác sĩ hiểu rõ hơn về cách sử dụng giọng nói và điều chỉnh nhu cầu về giọng nói để giảm mệt mỏi và tăng tốc độ phục hồi sau các rối loạn giọng nói.
Tham khảo từ DigitalTrends
