
Người giàu nghĩ về 'cả hai'. Người nghèo tìm kiếm 'một trong hai'.
Người giàu sống trong thế giới của sự dư thừa, trong khi người nghèo sống trong thế giới của giới hạn. Thực tế, cả hai vẫn chung sống trong cùng một thế giới vật chất, nhưng sự khác biệt nằm ở góc nhìn của họ.
Người nghèo và đa số người thuộc tầng lớp trung lưu thường xuất thân từ hoàn cảnh khó khăn. Họ sống theo lời khuyên: “Của cải trên thế giới này có hạn, không đủ cho tất cả, và bạn không thể có mọi thứ bạn muốn”. Dù bạn không thể có được tất cả, nhưng tôi tin rằng bạn hoàn toàn có thể có “mọi thứ bạn thực sự mong muốn”.
Bạn muốn sự nghiệp thành công hay gia đình hạnh phúc, bạn muốn cả hai! Bạn muốn làm việc chăm chỉ hay thư giãn thoải mái, bạn muốn cả hai! Bạn muốn tiền bạc phong phú hay ý nghĩa cuộc sống, bạn muốn cả hai! Bạn muốn xây dựng gia tài lớn hay làm việc theo đam mê, bạn muốn cả hai! Tuy nhiên, người nghèo thường chỉ lựa chọn một trong hai, trong khi người giàu chọn cả hai.
Người giàu hiểu rằng chỉ cần một chút sáng tạo, bạn có thể tìm ra giải pháp hoàn hảo cho cả hai khái niệm dường như trái ngược đó. Vì vậy, từ bây giờ, khi đối mặt với việc lựa chọn “một trong hai”, bạn cần tự hỏi: “Tôi có thể làm gì để có cả hai?”. Câu hỏi này có thể thay đổi cuộc sống của bạn, đưa bạn từ thế giới hẹp hòi của giới hạn sang vũ trụ rộng lớn của những khả năng không giới hạn và sự giàu có.
Điều này không chỉ liên quan đến những thứ vật chất mà bạn muốn, mà còn liên quan đến mọi lĩnh vực của cuộc sống. Ví dụ, tôi phải đối mặt với một nhà cung cấp đang tức giận vì cho rằng công ty tôi phải thanh toán một số chi phí phát sinh không được thỏa thuận trước. Quan điểm của tôi rất rõ ràng: việc tính toán chi phí là trách nhiệm của họ, không phải của tôi; và nếu họ cảm thấy không hài lòng với chi phí phát sinh, họ phải xem xét lại quy trình của mình.
Tôi phát ngán và chỉ muốn tìm một nhà cung cấp mới cho hợp đồng tiếp theo, nhưng tôi luôn giữ vững chữ tín và luôn thực hiện đầy đủ những điều đã cam kết. Khi tôi gặp khó khăn về tài chính, tôi sẽ thẳng thắn bày tỏ quan điểm của mình và khẳng định rằng tôi sẽ không trả thêm cho họ nếu không có sự đồng ý từ cả hai bên. Mặc dù tôi vẫn muốn tiếp tục hợp tác với họ, nhưng nếu không thể đạt được sự thỏa thuận, có lẽ chúng ta phải chấp nhận kết thúc mối quan hệ này.
Bây giờ, nhờ đã rèn luyện cách suy nghĩ “cả hai”, tôi sẽ tiếp tục cuộc thảo luận này với tinh thần cởi mở để tìm ra giải pháp win-win, nghĩa là tôi không phải trả thêm tiền và đối tác cũng cảm thấy hài lòng với cách giải quyết mà cả hai bên đều đồng ý. Mục tiêu của tôi là có cả hai!
Hoặc lấy một ví dụ khác. Vài tháng trước, tôi quyết định mua một ngôi nhà nghỉ ở Arizona. Tôi đã tìm kiếm khắp khu vực mà tôi yêu thích. Tất cả các đại lý bất động sản ở đây đều nói rằng nếu tôi muốn một ngôi nhà có ba phòng ngủ và một phòng làm việc, tôi sẽ phải chi hơn một triệu đô-la. Tôi chỉ dự định đầu tư dưới một triệu đô-la. Trong trường hợp này, hầu hết mọi người sẽ hạ thấp yêu cầu hoặc nâng ngân sách. Tôi không chọn cách nào. Mới đây, tôi nhận được cuộc gọi báo rằng chủ một ngôi nhà trong khu vực tôi muốn với số phòng như ý vừa giảm giá 200.000 đô-la, dưới một triệu. Đây là minh chứng nữa cho tư duy muốn có cả hai!

Tôi đã nhiều lần nói với cha mẹ rằng tôi không muốn trở thành nô lệ cho công việc mà mình không hứng thú, và rằng tôi sẽ làm giàu từ những công việc tôi yêu thích. Tôi nhớ họ thường trả lời: 'Đừng mơ mộng hão huyền. Cuộc sống không phải lúc nào cũng màu hồng đâu con ạ'. Họ còn nói: 'Kinh doanh là kinh doanh, giải trí là giải trí. Trước hết phải lo kiếm sống đã, rồi sau đó mới nghĩ đến tận hưởng cuộc sống'.
Tôi nhớ mình đã tự nhủ: 'Nếu mình nghe theo cha mẹ, mình sẽ có kết cục như họ thôi. Không, mình phải có cả hai!'. Điều đó khó không? Chắc chắn là khó. Thỉnh thoảng, tôi phải làm những công việc chán ngấy trong một hay hai tuần để có tiền trang trải sinh hoạt phí như ăn uống, thuê nhà... Nhưng tôi chưa bao giờ từ bỏ ý chí phải có cả hai. Tôi không chấp nhận công việc hay lĩnh vực kinh doanh mà mình không thích. Cuối cùng, tôi đã giàu có từ những việc tôi yêu thích. Giờ đây, khi biết điều đó hoàn toàn khả thi, tôi tiếp tục theo đuổi các công việc và dự án mình yêu thích. Tuyệt hơn nữa là giờ tôi có cơ hội hướng dẫn người khác làm điều đó.
Không nơi nào tư duy 'cả hai' quan trọng như trong lĩnh vực tài chính. Người nghèo và nhiều người trung lưu tin rằng họ phải chọn giữa tiền bạc và những yếu tố khác trong cuộc sống. Kết quả là họ cho rằng tiền không quan trọng bằng những thứ khác.
Tôi xin nhấn mạnh một lần nữa: Tiền rất quan trọng! Thật lố bịch khi ai đó khẳng định rằng tiền không quan trọng bằng bất kỳ thứ gì khác trong cuộc sống. Bạn nghĩ đối với con người chúng ta, cái gì quan trọng hơn, chân hay tay? Hay cả hai đều quan trọng như nhau?
Tiền bạc là chất xúc tác giúp bạn dễ dàng vượt qua cuộc sống một cách nhẹ nhàng, thay vì gặp nhiều khó khăn. Tiền mang lại cho bạn tự do – tự do mua sắm những thứ bạn muốn, tự do làm công việc yêu thích vào thời gian của mình. Tiền cho phép bạn tận hưởng những điều tốt đẹp hơn và tạo cơ hội giúp đỡ người khác. Quan trọng nhất, tiền giúp bạn không phải lo lắng về việc thiếu tiền.
Hạnh phúc cũng rất quan trọng. Tuy nhiên, người nghèo và trung lưu thường không phân biệt rõ điều này. Nhiều người tin rằng tiền bạc và hạnh phúc không thể cùng tồn tại, rằng bạn chỉ có thể chọn hoặc giàu có, hoặc hạnh phúc. Đây là do suy nghĩ và định hướng sai lầm từ quá khứ.
Những người giàu thực sự hiểu rằng bạn cần cả hai. Giống như bạn cần cả chân và tay, bạn cần cả tiền bạc và hạnh phúc.
Bạn có thể vừa có bánh ngọt, vừa được ăn bánh!
Đây là sự khác biệt cơ bản giữa người giàu, người trung lưu và người nghèo:
Người giàu tin rằng: “Bạn có thể vừa có bánh ngọt, vừa được thưởng thức nó”.
Người trung lưu nói: “Bánh ngọt đắt quá, nên tôi chỉ lấy một miếng nhỏ thôi”.
Người nghèo không tin mình xứng đáng với bánh ngọt, nên họ chọn một chiếc bánh rán rỗng ruột rồi thắc mắc tại sao họ “chẳng có gì”.
