
BẮT ĐẦU
Hì các bạn tò mò lắm đúng không? Vậy thì hãy đọc bài viết của tôi để biết góc nhìn từ một sinh viên y khoa năm 3, năm 4 nhé. Hồi còn là học sinh, tôi cũng xem khá nhiều phim về ngành y. Khi được trực tiếp trải nghiệm vào phòng mổ cũng thích lắm các bạn ạ. Tôi sẽ kể cho các bạn nghe về những lần được đi phẫu thuật nhé!
'Bác sĩ ngoài đời có phong độ như trong phim không?' - Tôi xin trả lời là 'Có' nhé. Siêu phong độ luôn ý, thậm chí tôi thấy các bác sĩ còn phong độ hơn trong phim nữa đấy.
1. Lần Đầu Tiên Đi Phẫu Thuật

Nguồn: Freepik
Có lẽ vì là lần đầu tiên, trời hôm đó thật đẹp phải không nhỉ? Vui quá, nên mọi thứ đều trở nên yêu đời ấy. Đó là thời điểm tôi học Y3, đang thực tập ngoại cơ sở. (Để các bạn không phải trong ngành hiểu: Y3 là thực tập triệu chứng, Y4 là bệnh học, Y5 là các chuyên khoa, và Y6 là điều trị).
Ca mổ đầu tiên mà tôi phụ là mổ cắt ruột thừa nội soi. Trước đó, tôi chỉ được vào phòng mổ và quan sát, nhưng chưa có cơ hội tham gia. Lần này, bác sĩ chính hướng dẫn tôi từ đầu. Anh ấy nói vì đã trải qua giai đoạn sinh viên nên hiểu những gì chúng tôi cần. Anh ấy cũng ước rằng trước đây đã có ai đó chỉ bảo anh ấy như thế. Vì thế, anh ấy hướng dẫn tôi từ việc rửa tay, mặc áo choàng mổ đến các bước tiếp theo. Tất nhiên, những kiến thức này tôi đã học trên lý thuyết nhưng trải nghiệm thực tế mới thú vị.
Anh ấy cũng chỉ cho tôi biết phòng phẫu thuật (nơi thực hiện các thủ thuật) - cũng là nơi phải duy trì môi trường vô khuẩn. Ngoài ra, chú ý đến bàn phẫu thuật (không bao giờ quay lưng vào) - mà người ta thường gọi là 'tít'. Giống như trong phim 'Người Thầy Y Đức', người đưa dụng cụ cho bác sĩ Kim thì ở Việt Nam gọi là chị 'tít'. Cái này thì không biết tại sao lại gọi như thế, nhưng nghe có vẻ đáng yêu.
Sau khi khởi động (rửa tay, mặc áo, đeo găng), anh ấy hướng dẫn tôi nhiệm vụ của mình. Tôi cầm đèn nội soi gắn camera để giúp bác sĩ nhìn thấy rõ hơn và thực hiện các thao tác mà không gây tổn thương cho các cơ bên cạnh. Thêm một chút thông tin cho các bạn ngoài ngành: mổ ruột thừa nội soi có 3 lỗ trocar: 1 lỗ có gắn camera (hình ảnh sẽ được chiếu lên màn hình) là cái tôi cầm, 2 cái còn lại bác sĩ mổ sẽ cầm. Mổ ruột thừa nội soi cũng nhanh chóng và đơn giản, so với trước đây toàn phải mổ lớn. Nhưng khi vào viện, các bác sĩ không thích từ 'mổ phanh' và bảo chúng tôi phải sửa lại, gọi là 'mổ mở'.
Sau khi cắt ruột thừa, bác sĩ đặt một túi bé vào trong ổ bụng qua lỗ trocar và để ruột thừa vào đó, sau đó đóng túi lại (túi có dây rút). Cuối cùng, tôi được hướng dẫn khâu lại 3 lỗ trocar. Khâu ngoài da cũng không khó, đặc biệt khi có ai hướng dẫn trực tiếp như thế này. Vậy nên, học Y thực sự là phải tiếp xúc trực tiếp với lâm sàng, đó mới là cách học hiệu quả. Gặp, làm và trải nghiệm sẽ không bao giờ quên. Nếu chỉ ngồi trong hành lang với sách vở thì thực sự khó khăn. Rất cảm ơn anh đã giúp đỡ tôi như thế!
Anh không chỉ là một người anh mà còn là một người thầy, một bác sĩ tâm huyết và nhiệt huyết với nghề, sẵn lòng chia sẻ kinh nghiệm và giúp đỡ các em sinh viên.
Kết thúc kỳ thực tập ngoại Y3 với lòng tiếc nuối, vẫn ao ước được ở lại nơi này. Đây là nơi gặp gỡ những bác sĩ, thầy giáo, và anh chị hướng dẫn nhiệt tình, luôn tận tâm giảng dạy cho chúng tôi. Mong rằng sau này có cơ hội quay lại và gặp lại những người thầy đáng kính ấy.
Những lần phụ mổ trong ca cấp cứu ngoại

Nguồn: Freepik
Được các bác sĩ hướng dẫn cụ thể từ Y3, việc rửa tay, mặc áo, đeo găng đã khiến tôi nhận được lời khen khi thực hành tốt những kỹ năng này khi lên Y4 thực tập tại bệnh viện lớn. Xin chân thành cảm ơn các bác sĩ từ Y3 đã giúp tôi hoàn thiện hơn.

Nguồn: Freepik
Việc phụ mổ là một trải nghiệm tuyệt vời đối với tôi. Từ những ca lâm sàng, tôi học được rất nhiều điều. Thực tế không giống như trong phim, mọi thứ đều sáng sủa hơn, trải nghiệm thực tế luôn là tốt nhất. Tôi còn hỏi bác sĩ về cấu trúc giải phẫu trong quá trình mổ, vì ngoài đời không giống như trong sách vở. May mắn khi tôi luôn gặp được các bác sĩ nhiệt tình, họ chỉ cho tôi từng bước và chia sẻ tài liệu học thêm.
Khi bạn cố gắng, vũ trụ sẽ ủng hộ bạn.
Thỉnh thoảng tôi tham gia phụ tiểu phẫu. Bệnh nhân thường có vết thương bẩn, cần được làm sạch và khâu những vết rách nhỏ trước khi vào phòng mổ. Nhiệm vụ của tôi là hỗ trợ bác sĩ khâu chỉ sau mỗi mũi khâu, giúp bệnh nhân băng bó vết thương. Có một ca mổ tôi tham gia để lại ấn tượng sâu sắc trong tâm trí.
Trong một buổi trực ở phòng tiểu phẫu, tôi gặp một bệnh nhân phụ nữ khoảng 20-30 tuổi, mặt chảy máu và đầy vết thương. Một bác sĩ phẫu thuật tạo hình đã đến xử lý vết thương cho cô. Sự chăm sóc của bác sĩ đã làm cho tôi hiểu được tình cảm của bạn trai bệnh nhân.
Tôi rất ngưỡng mộ kỹ năng của bác sĩ và tình cảm của bạn trai. Trong tình huống khẩn cấp đó, anh vẫn muốn điều tốt nhất cho cô.
Một số người có thể không hiểu ý của tôi ở đây. Nếu theo lịch trực, trong phòng tiểu phẫu chỉ có các bác sĩ nội trú. Nhưng sự chuyên nghiệp và kinh nghiệm của bác sĩ phẫu thuật tạo hình thực sự ấn tượng.
KẾT

Nguồn: Freepik
Xin cảm ơn các bác sĩ, giáo viên và anh chị đã chia sẻ những trải nghiệm và bài học quý báu mà sách vở và phim ảnh không thể mang lại.
Bác sĩ ngoại luôn là một hình ảnh ấn tượng trong tâm trí của tôi, nhưng được làm việc trực tiếp cùng họ đã giúp tôi hiểu rõ hơn về gánh nặng và áp lực mà họ phải đối mặt. Nghề y, mặc dù vất vả, nhưng đối với tôi, bác sĩ phải đối mặt với áp lực cao hơn vì nó liên quan trực tiếp đến sức khỏe và tính mạng con người.
Tôi cũng muốn tự khen mình đã luôn nỗ lực và trải nghiệm những điều quý báu mà không thể đánh đổi. Trong thời gian thực tập ở Y3, Y4, tôi thường xuyên tham gia trực tại khoa ngoại để học hỏi thêm. Có những ngày chỉ có một mình tôi là sinh viên thực tập nên tôi được hướng dẫn chi tiết hơn. Tôi cũng không cần phải tranh thủ cơ hội phụ mổ với các bạn khác nữa. Vì có thời gian một mình, tôi có thể tập trung hơn vào việc học hỏi từ các bác sĩ, quan sát cách họ tiếp cận bệnh nhân, khám bệnh, và học từ phong cách làm việc của họ. Tôi biết ơn tất cả mọi người vì điều đó!
Xin cảm ơn mọi người đã đọc hết bài viết của tôi!
