Sau một thời gian dài áp dụng nghệ thuật phong thuỷ vào cuộc sống, nhiều trường phái độc đáo đã xuất hiện. Sự khác biệt giữa chúng nằm ở cách giải thích ý nghĩa của biểu tượng trong sách cổ và ảnh hưởng của phong tục địa phương. Tuy nhiên, khác biệt này chỉ là vẻ bề ngoài. Khi phân tích sâu rộng, các nhà nghiên cứu đều dựa trên nguyên lý cơ bản của phong thuỷ. Đối với người sử dụng phong thuỷ ngày nay, sự khác biệt thực sự nằm ở quan điểm và phương pháp giữa Hai Trường Phái Phong Thuỷ: La Bàn và Hình Thể.

Phong thuỷ Hình Thể tập trung vào biểu tượng rồng. Theo trường phái này, vị trí tốt về phong thuỷ phải có sự hiện hữu của rồng và nơi có thanh long (rồng xanh) cũng phải có bạch hổ (hổ trắng). Để biết thế đất tốt, chuyên gia phong thuỷ tìm kiếm vị trí của rồng, chú ý đến đường bao quanh và hình dạng của núi đồi cùng vị trí, hình dạng và hướng của dòng nước. Ngược lại, phong thuỷ La Bàn tập trung vào yếu tố siêu hình, sử dụng 8 que của Kinh Dịch, biểu tượng Bát Quái và hình vuông Lạc Thư để đánh giá tình trạng phong thuỷ của một địa điểm. Trường phái này cũng nhấn mạnh đến ảnh hưởng của hành tinh đối với địa điểm cần khảo sát và thiết lập thông số định lượng cho tính toán phong thuỷ.

Ngược lại với phong thuỷ Hình Thể, phong thuỷ La Bàn không coi trọng thế đất mà dựa vào tính toán phức tạp và sự kết hợp của các biểu tượng. Tuy nhiên, điều quan trọng cần chú ý là hướng la bàn có thể tốt nhưng không đảm bảo điều kiện phong thuỷ nếu toàn bộ cảnh quan có cấu hình thực sự có hại. Ví dụ, nếu hướng cửa đúng theo công thức la bàn nhưng lại ở vào thế đối diện với sườn đồi thì điều kiện phong thuỷ sẽ rất xấu.
Do đó, người thực hành cần phối hợp nhiều phương pháp khác nhau để tạo ra hiệu quả về phong thuỷ như mong muốn.
(Theo Phong thuỷ trong cuộc sống)
