Một số người không thể vượt qua nỗi sợ hãi ngay từ giai đoạn đầu tiên khi bước vào ống phóng ngư lôi của tàu ngầm, và khi nước đã lấp đầy hoàn toàn, tình trạng của họ trở nên tồi tệ hơn.

Tôi không hề bị sốc, tôi đang rất hào hứng!
Chuẩn bị tâm lý.
Theo kế hoạch huấn luyện chuyên môn, các chuyên gia tâm lý hải quân Elena ZAITSEVA và Yevgenia ANDRUSHKO đã tham gia một khóa học lý thuyết và thực hành sơ tán khẩn cấp từ tàu ngầm (đặt trên mặt đất) thông qua ống phóng ngư lôi 533 mm.

Khi các tàu ngầm đầu tiên được chế tạo và đưa vào hoạt động, vấn đề giải cứu thủy thủ đoàn khi một chiếc tàu ngầm bị chìm cũng nảy sinh đồng thời.

Elena ZAITSEVA và Evgeniya ANDRUSHKO trong ống phóng ngư lôi 533 mm.
Sự cứu rỗi khỏi tàu ngầm bị chìm được ghi nhận lần đầu tiên ở Nga vào năm 1904. Việc không đóng nắp khoang chỉ huy đã dẫn đến nước tràn vào bên trong tàu ngầm 'Delphin' ở độ sâu khoảng 7 mét gần Nhà máy đóng tàu Baltic ở Saint-Petersburg. 12 người thoát ra được, trong khi 25 người khác thiệt mạng.

Trên thực tế, lần thoát hiểm đầu tiên khỏi tàu ngầm chìm của thủy thủ đoàn xảy ra vào ngày 6 tháng 7 năm 1936 từ độ sâu 10 mét trong cuộc tập trận của Hạm đội Thái Bình Dương.
Đến năm 1938, lần đầu tiên lính tàu ngầm được đưa ra ngoài thông qua ống phóng ngư lôi từ độ sâu 40 mét và qua mũi tàu từ độ sâu 70 mét.

Năm 1953, Hạm đội Phương Bắc đã tiến hành diễn tập kỹ năng thoát hiểm cho thuyền viên khỏi tàu ngầm chìm từ độ sâu 100 mét và 200 mét bằng phương tiện chuông lặn (tiếng Nga: водолазный колокол).

Trong hai vụ tai nạn tàu ngầm ở Hạm đội Thái Bình Dương vào năm 1981 và 1983, người ta đã cứu hộ thủy thủ bằng thiết bị ISP-60.
Năm 1981, 20 thành viên thủy thủ đoàn của tàu ngầm S-178 (bị chìm ở độ sâu 32 mét) đã được cứu, trong đó 14 người chui qua thông qua các ống phóng ngư lôi và nổi lên tự do. 6 người khác được chuyển qua tàu ngầm cứu hộ 'BS-486' với sự hỗ trợ của các thợ lặn.
Vào năm 1983, trong một chiến dịch kéo dài 38 giờ đồng hồ, 104 người đã tự thoát ra khỏi chiếc tàu ngầm K-429 bị chìm từ độ sâu 41 mét thông qua ống phóng ngư lôi ở mũi tàu và cửa thoát hiểm phía sau.
Các thủy thủ cũng thực hiện biện pháp tự nổi lên, nhưng lần này được hỗ trợ bởi đội cứu hộ.
Chương trình huấn luyện được phân thành 2 giai đoạn: giai đoạn 1 thực hành trên mặt đất và giai đoạn 2 trong môi trường ướt.

Không có gì là bí mật khi một số người không thể vượt qua nỗi sợ hãi ngay từ giai đoạn đầu tiên, và khi nước đã lấp đầy hoàn toàn ống phóng ngư lôi, tình trạng của họ còn trở nên tệ hơn.
Đây cũng là một trong những lý do tại sao hải quân Nga có bác sỹ chuyên khoa tâm lý trong biên chế. Họ sẽ giúp thủy thủ chuẩn bị tâm lý kỹ lưỡng và động viên hiệu quả.
Nỗi sợ hãi sẽ như thế nào và phải làm gì trong trường hợp này. Sẽ ra sao khi ống cung cấp oxy bị nghẹt và cuộc sống rơi vào tình huống nguy hiểm...
Trong quá trình tham gia huấn luyện nhóm, E. ANDRUSHKO và E. ZAITSEVA đã tích lũy được nhiều kinh nghiệm thực tiễn và sẽ chia sẻ chúng tại cuộc họp chuyên gia tâm lý của Hạm đội Thái Bình Dương vào tháng 9.

Các bác sỹ tâm lý Evgenia ANDRUSHKO và Diana GRISHINA thực hiện thực hành dập cháy trên tàu ngầm.
Theo lộ trình đào tạo chuyên môn, các bác sĩ tâm lý hải quân Evgenia ANDRUSHKO và Diana GRISHINA thực hiện dập tắt đám cháy trong khoang cứu hộ khẩn cấp. Khu vực dập cháy bao gồm hai khoang được mô phỏng giống với khoang cứu hộ thực tế của một chiếc tàu ngầm.

Rèn luyện kỹ năng chiến đấu để cứu tàu là trách nhiệm hàng đầu của mọi thủy thủ hải quân. Điều này đòi hỏi không chỉ kiến thức mà còn kỹ năng thực hành, mà họ thu được sau khi trải qua huấn luyện trên thực địa và huấn luyện tâm lý.

Tại đây, thủy thủ học cách chiến đấu chống lại lửa và nước trong điều kiện càng gần với thực tế trên tàu càng tốt. Tất cả những người phục vụ trên một chiếc tàu ngầm phải có kỹ năng chiến đấu để đảm bảo sự sống cho tàu. Nếu không, cả tàu và thủy thủ đều có thể gặp nguy hiểm. Thảm họa của tàu chống ngầm 'Otvazhny' thuộc Hạm đội Biển Đen năm 1974 khiến 24 người chết là một ví dụ đau lòng!

Evgeniya ANDRUSHKO và Diana GRISHINA tham gia huấn luyện bơi ở vịnh Ulysses

Theo lộ trình đào tạo chuyên môn, các bác sĩ tâm lý hải quân Yevgenia ANDRUSHKO và Diana GRISHINA thực hiện sơ tán từ phần hư hại của tàu. Sau đó, họ chuyển sang bè cứu sinh PSN-10M.

Những kinh nghiệm cá nhân của các bác sĩ tâm lý hải quân trong việc giữ mạng sống và sơ tán thủy thủ khỏi tàu ngầm hỏng sẽ được họ áp dụng vào việc xây dựng giáo trình về tổ chức huấn luyện tâm lý cho thủy thủ trên biển.
