Xe bánh bò bông này đã kinh doanh hơn 30 năm. Với vị bánh ngon, nhiều người đã đến học hỏi nhưng ông Đạo (chủ xe bánh bò) quyết không chia sẻ.

Ông Đạo được biết đến là một người vui vẻ, cẩn thận và say mê nghề nghiệp. Để giữ lời hứa với vợ, ông đã truyền bí quyết làm bánh cho bà, vì vậy ông quyết định không truyền nghề cho bất kỳ ai dù có tiền bạc.

Mỗi ngày đúng 10h30, ông luôn có mặt tại trường Nguyễn Hữu Huân để đón các học trò tan trường.

Mặc cho khó khăn, ông Đạo vẫn lạc quan, yêu đời. Ông thích trò chuyện và thường chia sẻ về cuộc sống đầy biến động của mình.

Nhờ kiên nhẫn học hỏi, ông Đạo đã thu thập được tất cả bí quyết từ việc chọn bột cho đến cách chế biến, nhào bột sao cho bánh không bị nhão, không quá xốp, không quá ngọt, và giữ được hương vị của bánh qua thời gian. Do đó, ông đã có nhiều khách hàng thân thiết suốt 30 năm qua. Cả những học trò cũ và hiện tại vẫn thường ghé qua để mua bánh và trò chuyện cùng ông vào mỗi buổi sáng.

Bánh của ông được làm theo công thức truyền thống từ người Hoa, nên có hương vị đặc biệt khác biệt. Vì vậy, từ học sinh đến công nhân và cả những người giàu có đều mê mẩn vị bánh độc đáo này.

Mỗi ngày, ông thức dậy vào lúc 2h để làm bánh, sau đó bắt đầu bán từ 6h30 sáng tại các điểm trường học, xưởng may trên đường Võ Văn Ngân, rồi tiếp tục qua các điểm bán khác và cuối cùng là 10h30 ông đến trường Nguyễn Hữu Huân. Ông chỉ về sau khi bán hết bánh. Nếu có bánh dư, ông sẽ đem qua các trường đại học để nhờ sinh viên giúp đỡ hoặc về nhà nghỉ ngơi trước khi tiếp tục bán bánh.

Ông Đạo bán bánh bò theo cặp, mỗi cặp gồm hai chiếc, với giá 3.000 đồng/cặp phù hợp với túi tiền của học sinh, sinh viên và người lao động. Mỗi ngày, ông Đạo bán khoảng 300 chiếc bánh, sau khi trừ tiền vốn, ông thu được hơn 100.000 đồng lời.
Vì đi bán xe đạp quá nhiều, ông bị giãn tĩnh mạch, giãn dây chằng. Trong năm vừa qua, ông đã dành tiền để mua một chiếc xe máy cũ, nhưng cũng không ít lần gặp sự cố. Mặc dù vất vả nhưng ông không dạy nghề cho người khác vì lời hứa với anh rể. Dù có người muốn trả giá cao đến 5 triệu đồng/tháng, ông Đạo vẫn quyết không dạy nghề.

Không chỉ bán bánh bò với giá phải chăng, ông Đạo còn là người vui tính. Ông thường kể về cuộc sống hàng ngày và những câu chuyện thú vị về cư dân địa phương, cũng như những người đã giúp đỡ ông. Những câu chuyện này làm nên tình thân mật trong cộng đồng.

Mặc dù cuộc sống khó khăn và thường phải vay tiền để kinh doanh nhưng ông Đạo quyết không chia sẻ bí quyết nghề nghiệp của mình với bất kỳ ai.

Ông Đạo không biết bao lâu nữa mình có thể tiếp tục bán bánh bò, nhưng ông nói rằng nếu không còn đủ sức đi bán nữa, ông sẽ nhớ nhung những con đường quen thuộc và những người đã ở bên ông suốt hơn 30 năm qua.
Dù con đường Đoàn Kết đã trở nên vắng vẻ vào những buổi trưa hè không còn tiếng học trò qua lại, nhưng tiếng chuông xe bánh bò vẫn vang lên, nhấp nhô, kèm theo tiếng rao 'bánh bò đây… bánh bò đây…' từ xa xăm. Ông Đạo vẫn kiên nhẫn đi trên con đường quen thuộc, gợi cho người Sài Gòn nhớ về những kỷ niệm xưa cũ, với hình ảnh của một người đàn ông già bước đi về phía cuối con đường.
Long Võ Sưu tầm
Hình ảnh: Kenh14