
Tôi tự hoài nghi khi đọc xong cuốn sách “Bản chất của con người” của Hang Kang. Rằng tại sao con người lại có thể đến thế, câu chuyện trong cuốn sách này có thể là thực tế, là những con người chúng ta gặp gỡ hàng ngày. Hoặc chỉ đơn giản là những ảo tưởng điên rồ của một người trầm cảm luôn ấp ủ những điều tồi tệ nhất cho thế giới?
Nhưng không, nó vẫn tồn tại. Sự hỗn loạn giống nhau xuất phát từ mọi nơi. Từ chiến trường Việt Nam, đảo Jeju, Quảng Đông cho đến Gwangju, tất cả đều nằm trong bối cảnh của câu chuyện. Nó là minh chứng cho tất cả sự thật này. Những vết thương trên cơ thể phụ nữ bị tra tấn, ngón tay bị biến dạng khi bị đâm bởi thanh sắt, tất cả đều tường minh cho sự đau khổ này. Câu chuyện này hiện diện giữa thực tại, “không thể né tránh, cũng không thể tiếp tục nếu từ chối nhìn nhận”.
Bản chất của câu chuyện xoay quanh cuộc nổi dậy tại Gwangju năm 1980 của người lao động Hàn Quốc. Khi họ bị đối xử như là những con thú và phải đứng lên để tìm kiếm sự sống cho bản thân. Đây là một câu chuyện hoàn toàn khác biệt so với những gì chúng ta đã từng nghe về lịch sử Hàn Quốc. Và có lẽ mãi mãi sau này, chúng ta sẽ không bao giờ tin vào những gì truyền thông từng kể. Câu chuyện gồm 6 chương, mỗi chương được sắp xếp theo mạch thời gian lộn xộn giữa quá khứ và hiện tại, giữa giấc mơ (hoặc ác mộng) và hiện thực. Bạn có thể bắt đầu đọc từ bất kỳ chương nào để thưởng thức câu chuyện, sau đó sắp xếp lại hoặc đọc theo thứ tự đã có. Bất kể cách nào, đều là những trải nghiệm ám ảnh.
Người Hàn Quốc cho biết Hang Kang là một bậc thầy trong việc gây ra những vết thương tâm hồn sâu sắc. Và chỉ khi vượt qua những vết thương đó, con người mới có thể tiến lên và sống cuộc đời của mình. Tuy nhiên, tôi nghĩ rằng họ đã sai. Ít nhất với “Bản chất của con người”, những vết thương trong câu chuyện này không thể chữa lành. Chúng tồn tại mãi mãi, ghim sâu không thể thoát ra.
Những người đàn ông thức dậy vào những đêm hè nóng nực, mắt trắng quay vòng vì lo sợ những con côn trùng bò trên cơ thể. Họ chỉ cảm thấy mình như một đống thịt bẩn bựa bị nhốt trong những ngục tù của quá khứ. Hoặc như cô gái vừa tỉnh giấc lại ôm chặt bụng, đầu đầy những hình ảnh của việc bị đánh đập trên đường phố trong những năm tuổi 20. Phần bụng bị đập đến nứt ra, và mọi thứ như máu, chất nhờn trong dạ dày lại trào lên, cay đắng. Chìm đắm trong những ký ức đó, có khi nào dừng lại sẽ tốt hơn. Có lẽ như người mẹ mất con trong “về nơi hoa nở”, yên bình trở về nơi mà người đã khuất. Để kết thúc cuộc đời với hình ảnh của một con người, để nhìn thấy ánh sáng của ngày mới và cảm thấy đủ tỉnh táo để nói lên lời “mẹ yêu con”.
Qua bao năm tháng, tác phẩm không chỉ là một cách giải trí. Ít nhất là vào thời điểm bạn chưa sẵn lòng. Người đã đọc nó kể rằng họ đã rơi nước mắt không biết bao nhiêu lần, người muốn từ bỏ cuốn sách sau khi đọc xong 5 trên 6 chương vì không thể tiếp tục nổi. Người khác đọc qua lướt, nhưng sau đó lại ôm quyển sách trong một hơi dài. “Bản chất của con người” xứng đáng để đọc, nhưng không phải là loại sách để suy ngẫm nhiều lần. Đọc rồi quên đi.
Thật lòng, có những lúc tôi tự hỏi về lựa chọn của các nhân vật trong cuốn sách này. Họ khuyên người khác bỏ chạy, nhưng khi đối mặt với địch thì lại đầu hàng. Vậy mà tại sao họ lại làm như vậy. Dù biết rằng sẽ hối hận và được lựa chọn lại, họ vẫn sẽ chọn như ban đầu. “Không rõ, họ nói họ chỉ làm những điều đúng đắn”.
Rồi có những khoảnh khắc không thể nào quên về cuốn sách này, như đoàn người hát quốc ca trước khi bị hành quyết, hoặc những bà mẹ không màng sống chết khi đòi lại “công bằng” cho con trai, hay cả cái khí thế tràn đầy sự trong sạch và thuần khiết mà tất cả đều có thể cảm nhận. Đó là gì? Tôi không biết, và có lẽ mãi cũng sẽ không biết. Tôi không phải là họ.
Nếu bạn còn hy vọng vào lòng nhân ái trong cuốn sách này, thì đừng nên, không gì cả. Không có hy vọng cho ai cả. Chỉ toàn những tiếng kêu gào vang trời, những tháp xác, những đầu vú bị cắt, da thịt bị hành hình đau đớn hơn ngày một. Bởi vì ở sâu thẳm, những kẻ đối diện biết, họ sẽ hạnh phúc hơn khi làm tổn thương chúng ta, bằng cách này hoặc cách khác. Liệu đó có phải là “bản chất của con người”?
Một lần nữa, “Bản chất của con người” của Hang Kang được khẳng định là một cuốn sách đáng đọc. Nhưng không để ghi nhớ, hãy đọc và quên đi. Hãy đóng gói ký ức và tiếng thở trong hộp thời gian của quá khứ. Tiếp tục và sống cuộc sống.
Thiên Anh
