
Lúc lý trí can thiệp, sự phân biệt bắt đầu nảy sinh. Lúc đó, con người phải đối mặt với bản thân mình, sự phân chia và mất cân bằng. Nhưng điều này cần thiết; lý trí là một phần không thể tách rời của sự phát triển con người. Mỗi đứa trẻ đều phải trải qua quá trình này, và cả nhân loại cũng không ngoại lệ.
Khi mới sinh ra, mỗi đứa trẻ đều là một người đa thần giáo, sống hạnh phúc theo cách của riêng mình. Không có khái niệm đúng hay sai, không có tiêu chuẩn lý tưởng. Chỉ có sự tự nhiên và đơn giản. Hãy để cuộc sống tự nhiên chảy đi, không can thiệp.
Mỗi đứa trẻ sinh ra đều mang trong mình tinh thần đa thần giáo, nhưng dần dần sẽ mất đi tính đơn giản ấy. Đó là phần không thể thiếu của quá trình phát triển và trưởng thành của chúng ta. Khi mất đi, đứa trẻ trở nên bình thường hóa, đánh mất sự đặc biệt. Khi tìm lại, nó mới thấy được giá trị của tinh thần tôn giáo.
Sự trong sáng và hồn nhiên của đứa trẻ không phải là điều có giá trị; đó là một món quà tự nhiên của cuộc sống. Chúng ta không cần phải cố gắng để có được nó, nhưng lại có thể đánh mất nó. Chỉ khi mất đi, chúng ta mới nhận ra giá trị của nó. Khi đó, chúng ta mới bắt đầu tìm kiếm và đấu tranh để giữ lại nó, để trở thành nó, và đúc kết được giá trị thực sự của nó.
Bài viết được trích dẫn từ cuốn sách Hiểu - Đường tới sự tự do của Osho, được First News phát hành tại Việt Nam.
