
Xe chạy vun vút ngược lại dọc theo con đường quen thuộc. Những tán cây xanh mướt nghiêng ngả theo làn gió.
Ruộng lúa mới gieo mấy hôm trước, giờ đã mọc lên đầy sức sống, tỏa sáng với những cánh lá non xanh mơn mởn. Ánh nắng vội vã chạy theo thời gian, malai đậm, malai nhạt trên từng dải ruộng tạo nên những dấu vết như những dải rặn của ngôi nhà xinh đẹp cho những hàng lúa mênh mông lả lướt theo tiếng hát của gió.
Đàn trâu đen bóng xếp hàng ngang kéo những cái cày. Theo sau dòng cày nền đất được bào mòn, những người nông dân đội nón lá, vóc hình hơi gầy, mặc trang phục lành mạnh và quần áo màu đen rộng rãi, hai bàn tay vung lên gieo những hạt ngô, giống như ông bà tôi ngày xưa đã từng làm.
[...]
Việt Nam của tôi đây! Chúng ta không thắng vì giàu có, thông minh vượt trội nhất, cũng không phải vì chúng ta sở hữu những công nghệ hiện đại nhất.
Chiến thắng của chúng ta là nhờ qua bao thế hệ chịu đựng nhiều đau khổ, hi sinh, mất mát trong hành trình giành lấy tự do, độc lập, phải đối mặt với sự khắc nghiệt của thiên nhiên, thiên tai, dịch bệnh.
Quá trình vượt qua gian khó đã giúp chúng ta nhận thức về tình đoàn kết, sẻ chia, sống vì cộng đồng, sát cánh bên hàng xóm, hỗ trợ, giám sát nhau để bảo đảm an toàn cho tất cả.
Nếu cách đây chỉ một tháng, một ai đó thách đố rằng có một ngày nào đó trên phố Hà Nội không còn quán cóc vỉa hè trà chanh nhộn nhịp, chắc chắn không ai tin vào điều đó.
Nhưng bây giờ, chỉ sau một ngày áp dụng biện pháp phòng dịch, mọi thứ đều im lặng.
Dù là mặt hồ Tây cũng yên bình theo, không còn sóng nước đầy sức sống như trước, chỉ còn lại cánh phượng vĩ đỏ rực soi bóng trên mặt nước trong lành.
Tính kỷ luật đang được nhắc lại, và trong những ngày này, có lẽ Việt Nam là một trong số ít nước thể hiện tinh thần đoàn kết và kỷ luật như thế này.
Trong phòng của tôi, mọi thứ vẫn nguyên như xưa. Hoa trên ban công vẫn thơm ngát, nở rộ. Dù không còn có thể bên nhau, vẫn cảm nhận được những khoảnh khắc hạnh phúc.
Chúng tôi không buồn bã, không cô đơn. Vẫn tiếp tục hoạt động, quan tâm lẫn nhau, chia sẻ niềm vui, nỗi buồn. Cuộc sống vẫn tiếp diễn mạnh mẽ.
Bạn bè luôn ở bên, chia sẻ niềm vui và cả những lo âu. Nước ép tự nhiên, rau củ xanh tươi, hoa rực rỡ... tất cả đều là niềm tự hào của mỗi người.
Gia đình ngồi lại bên nhau, cùng nhau ăn cơm, xem phim, chia sẻ câu chuyện. Điều này đã trở thành một thói quen quý giá.
Trên đường về nhà, đọc về câu chuyện cảm động về chuyến bay đón 219 người từ Guine Xích đạo về Việt Nam, trong đó có 129 người mắc Covid-19, tôi không thể nào kiềm chế được cảm xúc.
Lau khô nước mắt, rút khăn lau kính, lòng bồi hồi không thể kìm nén...
Hôm nay, hai tiếng 'Tổ quốc' và 'đất mẹ' lại càng trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết! Ta cảm thấy may mắn khi có một Tổ quốc yêu dấu như thế này, một đất nước mến khách, với lòng hiếu khách rộng mở.
Cảm ơn cuộc đời vì đã ban cho ta một mái nhà, nơi mỗi khi xa xôi, ta vẫn nhớ thương.
Theo Zing News
