
Chúng ta đã nghe về cảm giác lạc đường, nhưng bạn đã từng nghe về bệnh làm mất đi sự nhận thức về thời gian chưa?
Chúng ta đều muốn hoàn thành công việc đúng hạn, không trễ hẹn, và phân chia thời gian một cách hiệu quả. Nhưng đời thường không như là mơ, chúng ta thường mất nhiều thời gian hơn dự tính.
Bạn hứa với bản thân chỉ xem TikTok 10 phút rồi tiếp tục công việc, nhưng khi nhìn vào đồng hồ, đã mất tới 1 giờ. Bạn hẹn gặp bạn bè trong vòng 15 phút nhưng cuối cùng lại mất đến 45 phút để tìm đường và vượt qua tắc đường.
Tình trạng mất kiểm soát về thời gian có thể là biểu hiện của bệnh “mù” thời gian (time blindness). Tuy nhiên, hãy nhớ rằng bài viết này không phải là để biện hộ cho việc chậm trễ mà chỉ là để nói về mặt tâm lý học của việc quản lý thời gian không hiệu quả.
Time Blindness là Gì?
Bạn đã bao giờ nghĩ đến việc não bộ có thể đoán đoạn thời gian không?
Theo Verywell Mind, não bộ có thể dự đoán thời gian dựa trên số nhịp tim trong một phút. Kết hợp với ánh sáng và nhiệt độ, chúng ta có thể đoán đoạn thời gian tương đối chính xác trong ngày, hoặc thời gian cần để hoàn thành một việc nào đó.
Tuy nhiên, với những người gặp phải hiện tượng mù thời gian, khả năng nhận thức về thời gian bị hạn chế, gây ra nhiều khó khăn trong việc ước lượng và quản lý thời gian.
Theo chuyên gia tâm lý Amy Morin, những người bị 'mù thời gian' thường đánh giá cao tốc độ hoàn thành công việc của mình, và đánh giá thấp mức độ mất thời gian do các yếu tố bên ngoài.
Mặc dù mù thời gian chưa được coi là một rối loạn tâm thần, nhưng nó ảnh hưởng đến hiệu suất làm việc và lịch trình hàng ngày của cá nhân.
Biểu hiện của hiện tượng mù thời gian?
Bạn có cảm thấy mình thường xuyên lạc nhịp với thời gian hàng ngày không? Theo Healthline, những người 'mù' thời gian thực sự thường có các dấu hiệu như:
Hiện tượng này còn được gọi là “kế hoạch ngụy biện” (planning fallacy). Ví dụ, bạn cam kết với sếp hoàn thành deadline trong vòng 3 tiếng, nhưng sau khi bắt đầu làm, bạn nhận ra rằng cần mất đến 1 ngày mới hoàn thành. Điều này dẫn đến tình trạng thường xuyên muộn, trì hoãn công việc và lỡ hẹn.
Bạn dự định dành 30 phút để móc len giảm căng thẳng. Nhưng sau đó, bạn… mải mê với công việc đến nỗi không còn nhận ra thời gian trôi qua. Khi nhìn vào đồng hồ, đã đến 2 giờ.
Trong trường hợp may mắn, bạn còn thời gian để vội vàng hoàn thành để kịp deadline. Nhưng nếu không may, deadline đã qua từ lâu, bạn bị sếp, đồng nghiệp và khách hàng khiển trách.
Bạn đang làm dở một công việc, nhưng phải chuyển sang một công việc khác quan trọng hơn. Vì chưa hoàn thành công việc cũ, não bộ vẫn 'bám đỉnh' ở đó, bất kể mọi người đang thúc giục bạn hoàn thành công việc mới. Dưới ảnh hưởng của hiệu ứng Zeigarnik, bạn không còn chú ý đến thời gian, chỉ muốn hoàn thành công việc dang dở càng sớm càng tốt.
Nếu có thói quen sinh hoạt ổn định, bạn có thể dễ dàng đoán được “bây giờ là mấy giờ” mà không cần nhìn đồng hồ. Nhưng với những người 'mù' thời gian thì không như vậy - ví dụ, họ thức dậy lúc 9 giờ sáng nhưng nghĩ là mới 7 giờ.
Tất nhiên điều này có thể bị ảnh hưởng bởi ánh sáng hoặc thời tiết (như mùa đông có ánh sáng chậm hơn mùa hè). Nhưng nhìn chung, với những người 'mù' thời gian, họ gặp tình trạng này liên tục trong nhiều năm, không phân biệt thời điểm.
