
Người ta kể rằng Kiên đã mắc bệnh tâm thần. Chiếc mảnh bom đã khiến tâm trí của chàng trai từ Hà Thành trở nên lộn xộn.
Gia đình của Kiên đã mất hết trong trận bom ở phố Khâm Thiên năm 1972. Nhưng Kiên không phải vào trại, bởi đã có người đảm bảo chăm sóc anh. Đó chính là một người phụ nữ trẻ, lạ mặt nhưng quen thuộc, một người mà Kiên có lẽ không biết, nhưng lại dành cả cuộc đời để chăm sóc anh cho đến khi đầu bạc phơ. Không có chồng con, không bao giờ nói yêu, dù cô biết rõ Kiên là ai, nhưng Kiên lại không biết cô là ai.
Mặt trời hạ đỏ chói chang. Cơn gió nồng cuốn theo sự ấm áp mà làm bùng lên hàng ngàn đốm lửa trên cành phượng. Kiên đạp xe qua Hồ Gươm, cố gắng đi sát bên lề, dưới bóng cây xanh để tránh cái nắng gay gắt. Lưng Kiên đã ướt sũng mồ hôi từ lúc nào không hay.
Dừng lại trước quầy kem Tràng Tiền, Kiên đẩy chân chống và bước xuống. Anh mỉm cười hỏi cô gái ngồi sau xe.
- Còn như xưa đấy.
Cô bạn của anh gật đầu. Cô sờ nhẹ vào những giọt nước lấm tấm trên gò má đỏ của mình với bàn tay áo dài trắng muốt. Chiếc mũ cối của Kiên đội trên đầu cô, và có thể nói rằng chỉ cần còn Kiên tồn tại, tóc cô sẽ luôn đen mượt óng ả, không bao giờ bị phai màu.
Không để cô chờ lâu, Kiên nhanh chóng mang ra hai cây kem vani mát lạnh.
- Kem của Khuê đây. Chắc phải ăn ngay không kem chảy hết nhỉ. Kiên nói với một hơi nhẹ nhõm.

Mùa hè năm nay thật sự nóng hơn mọi năm. Kiên nghĩ thầm rằng ước gì mình có thể nhập ngũ ngay bây giờ, có thể sẽ được đi lên chiến khu, sẽ xung phong ở tuyến Trường Sơn, hoặc ở bất kỳ nơi nào, miễn là không phải ngồi yên ở thủ đô trong lúc cả nước đang sôi sục vì cuộc chiến tranh.
Sau khi thưởng thức những cây kem ngọt, Kiên đưa Khuê trở về trường Chu Văn An. Giờ nghỉ trưa sắp kết thúc, tiết học quốc phòng sẽ bắt đầu sớm, và như mọi lần, thầy hiệu trưởng lại nhiệt tình khích lệ tinh thần các học sinh khối 12 tham gia vào hoạt động Cách mạng. Chỉ còn chưa đầy mười phút trước khi chuông báo hết giờ vang lên.
Kiên nháy mắt với Khuê. Khuê hiểu ý, cũng lặng lẽ mỉm cười đáp lại. Cả hai không cần phải nói gì mà tự đi tìm một góc yên tĩnh phía sau toà thư viện. Ngồi xuống thảm cỏ, Kiên nắm lấy tay Khuê, hai người đều hồi hộp.
Lá đơn của Kiên đã gửi đi từ lâu, chắc sẽ được duyệt và anh sẽ được triệu tập ngay thôi.
Cô không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đặt bàn tay nhỏ của mình lên da thô ráp của anh. Khi nhìn thấy Khuê nhìn anh chăm chú, Kiên hỏi.
- Kiên đi đi. Khuê… đừng chờ đợi Kiên nữa nhé.
Đôi mắt tròn của Khuê buông lỏng, hàng mi như trĩu nặng một nỗi buồn. Đặt đầu vào vai Kiên, Khuê nhấc ngón tay trỏ, viết hai chữ tại sao vào lòng bàn tay anh.
Kiên thở dài, cười mỉm một cách bất đắc dĩ.
- Chiến tranh à? Ai biết ngày mai mình sẽ ra sao. Nhưng Kiên vẫn phải đảm bảo cho sự an toàn của đất nước. Khuê cũng còn phải trân trọng những năm tháng thanh xuân của mình. Khuê có hiểu không?
