
Hướng đi thứ hai là tình yêu giữa những người độc lập. Điều này ít xảy ra, nhưng cũng mang lại nhiều khổ đau vì xung đột thường xuyên. Không có sự điều chỉnh nào là khả thi; cả hai đều quá độc lập và không sẵn lòng thoả hiệp hay điều chỉnh cho đối phương.

Nhà thơ, nghệ sĩ, nhà tư duy, nhà khoa học, những người sống trong một dạng độc lập nào đó, ít nhất trong suy nghĩ của họ, đều là những người không thể sống cùng; họ là những cá thể lập dị nếu phải sống chung. Họ tôn trọng tự do của người khác, nhưng tự do của chính họ dường như không quan trọng, có vẻ lạnh nhạt, cứ như là họ không để ý, cứ như là không quan tâm gì cả. Họ để cho người khác có không gian riêng của họ. Mối quan hệ của họ dường như chỉ ở bề ngoài; họ ngại thâm nhập sâu vào đối phương, bởi vì họ kết nối với tự do của mình nhiều hơn là với tình yêu, và họ không muốn phải làm như vậy.
Và khả năng thứ ba là sự liên kết. Điều này xảy ra rất hiếm, nhưng mỗi khi xảy ra, một phần của thiên đường lại xuống cõi đất. Hai người, không độc lập nhưng cũng không phụ thuộc, mà lại đồng nhất đến kinh ngạc, như thở chung một hơi, một tâm hồn trong hai cơ thể - mỗi khi điều này xảy ra, tình yêu đã thực sự hiện hữu. Chỉ có thể gọi là tình yêu. Hai hướng khác không phải là tình yêu thật sự, chúng chỉ là sự sắp đặt - xã hội, tâm lý, sinh học, nhưng đều là sự sắp đặt. Loại thứ ba mới có cái gì đó mang tính tâm linh.

Theo Hồn Cáo
