
“Tôi muốn kể một câu chuyện tuyệt vời nhất của mình thay vì để những ký ức biến mất như thế.”
Một buổi sáng, Kishimoto Akira, một nhà văn tiểu thuyết, bỗng dưng tỉnh dậy và nhận ra rằng anh không nhớ “ngày hôm qua”. Thực tế, tai nạn thảm khốc hai năm trước đã khiến ký ức của anh bị “reset” mỗi ngày. Tuy nhiên, dù trong hoàn cảnh như vậy, Akira vẫn kiên trì với việc viết tiểu thuyết của mình.
Được viết bởi tác giả Toto Kiyuna, với cốt truyện độc đáo và sâu sắc cùng cách khai thác tinh tế tâm lý nhân vật, 'Tôi, cô ấy và cuốn tiểu thuyết vẫn dang dở' đã nhanh chóng tạo ra sự chú ý lớn khi xuất sắc đoạt Giải thưởng Tiểu thuyết Mạng lần thứ 6 và trở thành cuốn light novel oneshot bán chạy nhất của Futabasha.
Xây dựng nhân vật chính là một chàng trai mắc chứng quên thuận chiều, ký ức của anh bị 'reset' mỗi ngày. Tác giả tập trung vào việc khám phá tâm lí và hành động của anh ta, cùng với cách chia bố cục theo từng giai đoạn thời gian, tất cả đã khiến người đọc cảm thấy gần gũi với từng từ, dễ dàng tiếp cận đến tận cùng những rung động nhỏ nhặt trong tâm hồn anh, dù nhỏ nhất.
Từng trải qua tuyệt vọng, từng muốn bỏ cuộc, nhưng cũng từng nỗ lực hết mình để chạm đến một ngày mai rực rỡ. Mọi cung bậc cảm xúc của anh đều được người đọc cảm nhận rõ ràng, từ niềm vui đến nỗi buồn, từ hạnh phúc đến nỗi đau lòng...
Nhưng điều thú vị nhất là phần sau của câu chuyện, nửa cuối cuốn sách là điều khiến chúng ta không thể không suy nghĩ, không khỏi bất ngờ. Câu chuyện rẽ sang một hướng hoàn toàn mới, kèm theo một phần 'bí ẩn vén màn' đầy ấn tượng mà chúng ta chẳng thể ngờ tới đã được tiết lộ, khiến ta phải gật đầu thừa nhận rằng tác giả đã viết một cách tài tình, và đồng thời khiến ta phải trầm trồ trước sự tinh tế trong việc kích thích cảm xúc.
'Tôi, em và cuốn tiểu thuyết vẫn dang dở' là cuốn light novel oneshot bán chạy nhất của Futabasha, đã xuất sắc đoạt giải trong Giải thưởng Tiểu thuyết Mạng lần thứ 6. Ngoài ra, cuốn sách còn nhận được 4.3 sao với tổng số 129 lượt đánh giá trên Amazon.
Những người hâm mộ light novel nhất định không thể bỏ qua cuốn sách này
Trích dẫn hay trong sách:
- Liệu vào ngày mai, tôi sẽ quên đi nỗi sợ này và lại sợ hãi điều tương tự vào ngày mai sau không? Tôi sợ. Thật đáng sợ, rất đáng sợ, quá đáng sợ! Tôi muốn trở thành một người lạc quan. Tôi nghĩ mấy gã “thanh niên cứng” dù gặp khó khăn cũng có thể nói lời bông đùa thật ngầu. Nhưng... Tôi không thể ngủ được. Tôi không muốn chết. Và tôi cũng không muốn quên. Tôi muốn kết nối với bản thân của ngày mai…
- Nhiều người chỉ ước mình có thể xóa bỏ ký ức để đọc lại từ đầu một bộ truyện hay, thậm chí tôi cũng từng nghĩ như vậy. Nhưng căn bệnh này không phải trò đùa, một khi đã quên, tôi sẽ không còn là chính mình nữa. Tôi sẽ điên điên khùng khùng…
- Dù không nhớ nhưng tôi vẫn tích lũy từng ngày và tiếp tục tiến lên. Suy sụp, mỉm cười, nỗ lực, lười biếng, uống rượu, than thở, thưởng thức món ăn ngon và cầu nguyện, những điều đó ai cũng sẽ trải qua. Sống sót. Tôi vẫn sống!
