
Bầu trời là biểu tượng của sự mở cửa, phong phú. Do đó, “Kết bạn với bầu trời” sẽ giúp con người trở nên dung dị và luôn giữ trong mình những suy nghĩ trong trẻo. Với thông điệp này, Nguyễn Nhật Ánh đã sáng tác ra một câu chuyện dài, với tâm hồn đầy yêu thương luôn sẵn sàng tha thứ cho cuộc sống, từ đó tạo ra bình yên cho trái tim. Ngôn từ của ông như làn gió thoảng mát thổi bay đi khát khao được sống và sống trọn vẹn mỗi khoảnh khắc.
Ra mắt độc giả vào một ngày giữa tháng 9 năm 2019, “Kết bạn với bầu trời” là tác phẩm thứ 45 được in tại NXB Trẻ của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, người đã dệt nên những giấc mơ tuổi thơ.
Một số thông tin về tác giả Nguyễn Nhật Ánh
Nguyễn Nhật Ánh là một trong những nhà văn được đông đảo độc giả yêu thích. Những tác phẩm của ông thường mang đậm dấu ấn nhẹ nhàng, giản dị và chân thành. Tuy nhiên, ẩn sau đó là triết lý nhân sinh sâu sắc và ý nghĩa. Mỗi tác phẩm của ông lại mang lại cho độc giả nhiều cảm xúc khác nhau.
Một trong những tác phẩm thành công nhất của Nguyễn Nhật Ánh chính là 'Kết Bạn Với Bầu Trời'. Cuốn sách đậm chất của văn phong Nguyễn Nhật Ánh khiến bạn đọc cảm nhận được hương vị bình yên, tràn đầy tình cảm và niềm vui trong cuộc sống. Qua những trang sách, chúng ta có thể hiểu thêm về sự đẹp đẽ của cuộc sống và cảm nhận được những điều tốt đẹp ẩn chứa bên trong.
Nội dung của cuốn sách
Khác biệt với bất kỳ câu chuyện nào khác, “Kết Bạn Với Bầu Trời” là một câu chuyện nhẹ nhàng, cuốn hút & gây nghiện cho đến trang cuối cùng. Một câu chuyện chạm đến tâm hồn.
Một câu chuyện giản dị, đầy bất ngờ cho đến trang cuối cùng. Và đẹp lung linh, vì lòng nhân ái và tình thương, khiến cho lòng bất giác rưng rưng vì niềm vui mãnh liệt. Cuốn sách như một ngọn lửa nhỏ làm bừng tỉnh lòng khao khát sống tốt trên cuộc đời.
“Kết bạn với bầu trời” Cuốn sách mang lại một cái nhìn sâu sắc về cuộc sống của Lam , một cậu bé 10 tuổi cùng với bạn cậu là Nghị và Hằng. 3 Đứa trẻ là 3 đứa bạn thân ở gần nhà và cuộc sống của họ dường như không có gì đặc biệt cho đến khi gặp được Tèo (em họ của Nghị). Cuộc đời của Tèo không phải là một hồng trần như những đứa trẻ khác, bất hạnh liên tục ập đến: từ nhỏ đã mất mẹ và không hề biết ai là cha của mình, bị mắng mỏ là con ghẻ và rồi một tai nạn té suối khiến Tèo bị thương ở cột sống không thể đi lại được. Tuy nhiên, dù vậy, những tai nạn ấy không thể làm chùn bước tâm hồn dày yêu thương, những suy tư dễ dàng mà rất tích cực của cậu bé. Nhờ Tèo mà Lam, Nghị, Hằng và những người bạn khác học được cách sửa chữa tâm hồn qua sự hồn nhiên, niềm vui của nhân vật Tèo.
Cách Tèo nhìn cuộc sống rất ngọt ngào và vị tha kết hợp với chút ngây thơ của tuổi thơ: ” Nó mơ thấy cha nó yêu thương nó nhiều hơn. Cha nó không đánh nó nữa” vì anh hai của nó nói rằng ” Cha đánh em nhiều vì có tình thương cho roi cho vọt”… Khi được hỏi về ước mơ, Tèo ước mình trở thành một chú chó, điều ước khiến tất cả mọi người đều ngạc nhiên nhưng lời giải thích của Tèo thực sự rất cảm động:” Vì con chó Vàng nhà em sống một mình. Một chú chó sống không có bạn bè thì sẽ rất buồn. Em sẽ làm bạn với nó”….
Một trái tim trong trắng kết hợp với chút ngây ngô mở ra cho Tèo một thế giới xanh mát – nơi có những tiên nữ bay vỗ cánh xung quanh để bảo vệ em và mọi người, dù em gặp vấn đề về thân thể nhưng tinh thần của em hoàn toàn mạnh mẽ và là một tinh thần “tốt”, một trái tim “đong đầy nhân ái”

Nếu xem xét về mặt nội dung tư duy, “Kết Bạn Với Bầu Trời” được xây dựng theo hình mẫu mang tính lạc quan, đậm chất cổ tích, với nhân vật chính thuộc loại nhân vật bất hạnh không biết cha mẹ là ai. Nhưng thay vì sử dụng các yếu tố kỳ diệu để chiến thắng cái ác, Nguyễn Nhật Ánh sử dụng tình yêu thương để làm cho mọi thứ trở nên ấm áp.
“Kết bạn với bầu trời” kể về cậu bé Tèo bị liệt nửa người, ngày qua ngày em nằm trên chiếc giường sát cửa sổ, ngắm nhìn bầu trời và kết bạn với thiên nhiên. Câu chuyện xoay quanh tính cách của em, từ bệnh tình, rồi mở rộng ra thân thế. Và qua những tai ương đầy dày đặc trên cuộc đời nhỏ bé chỉ 8 tuổi này, em vẫn luôn sống với niềm tin lạc quan và lòng trắc ẩn không giới hạn, sự thông minh và tinh thần trong trẻo ấy làm sạch sẽ mọi điều bẩn thỉu trong cuộc sống và tâm hồn của con người.
Giống như nhiều truyện khác của Nguyễn Nhật Ánh, nhân vật “tôi” vẫn là người kể chuyện. Nhưng trong tác phẩm này, nhân vật chính bên cạnh “tôi” không phải là một mối tình non trẻ với “con bé” nào nữa, mà là cậu bé Tèo đặc biệt nhưng luôn sống động. Tèo được thể hiện qua góc nhìn của nhân vật “tôi” – một người yêu quý em, làm cho tâm hồn em ngày càng rạng rỡ, càng truyền cảm hứng hơn.
“Kết bạn với bầu trời” không thể coi là một bước ngoặt trong sự nghiệp của Nguyễn Nhật Ánh, nhưng đồng thời cũng là sự độc đáo. Cuốn sách nhẹ nhàng, ấm áp và an ủi tâm hồn.
Suốt 8 năm trôi qua trên đoạn đường đầy sóng gió, từ khi ra đời đến nay, Tèo chưa từng mắc phải lỗi lầm nào để phải trả giá bằng những đau khổ. Nhưng có vẻ như mọi gánh nặng tủi nhục đều đổ xuống vai gầy gò của đứa trẻ nhỏ, do những sai lầm và tính ích kỷ của những người lớn.
Trong cuộc đời rối ren, mẹ đành buông tay để con gặp những người khác, để rồi có Tèo. Dù sinh ra em nhưng lại không thể chăm sóc em, nên đành phải gửi em cho dì Hảo, vợ dượng Quế, khi dượng đi xa kiếm ăn. Rồi mẹ rời đi mãi mãi.
Dượng Quế trở về, nghi ngờ về thân phận của Tèo, bởi mối quan hệ khó hiểu với vợ, cho rằng em không phải là con của anh. Vì lí do đó, trong những năm tháng ấu thơ, Tèo sống trong sự bất công, sự lạnh nhạt từ người “cha” này.
Làm sao người lớn có thể tàn nhẫn đến vậy?
Một lần nhầm lẫn, sự không chịu trách nhiệm của mẹ, sự không tin tưởng trong hôn nhân của dượng… Vì sao mọi thứ đều rơi vào đầu Tèo?
Cuộc sống cay đắng lắm! Đúng rồi! Con người sẽ gặp lỗi lầm, vấp ngã. Điều đó không sai! Nhưng người mẹ đó lại chọn lạc bước để xây dựng hạnh phúc với chồng tốt và con hiếu thảo, và cố ý phớt lờ, giấu giếm sự tồn tại của đứa con như Tèo, liệu đó có phải là hành động tàn nhẫn không? Hãy sống có trách nhiệm, đừng bao giờ biện hộ cho những khó khăn của mình!
Nếu mẹ sinh ra không phải là Tèo, một tâm hồn trong sáng nhưng một đứa trẻ khác, có lẽ đã bị cuộc sống đày đọa và làm biến dạng đi rồi. May mắn là không có điều đó xảy ra! May mắn là Tèo mang trong mình trái tim thiên thần để làm ấm lòng những người xung quanh.

Không cần phải nhắc lại những nỗi đau mà Tèo phải chịu đựng, nhưng nhìn vào cách em đối diện với mọi thứ bằng tình yêu thương, đó mới thực sự làm ấm lòng.
“Tâm hồn của cậu bé thật đẹp!”
Điều này làm cứu rỗi mọi thứ. Thật diệu kỳ, Tèo không cảm thấy mình bất hạnh. Em không buồn, không u sầu, không hận hay giận bất kỳ ai hoặc bất kỳ điều gì. Em sống trong hiện tại và tìm niềm vui qua ánh mắt của mình.
Tất nhiên như một đứa trẻ, em cũng biết khóc:
“Trong những ngày đầu khi nằm liệt, em luôn khóc, tay luôn ướt vì lau nước mắt.”
Khi khóc, em sử dụng đôi bàn tay để lau nước mắt, khiến tay cũng ướt đi – đó là cách Tèo diễn đạt một cách hài hước. Những giọt nước mắt giúp em xua tan nỗi buồn, sau đó em lại nhìn thế giới bằng đôi mắt trong trẻo. Dù Tèo bị liệt nửa người, nằm yên một chỗ, nhưng tinh thần em lại linh hoạt hơn nhiều người. Sự thông minh, khéo léo, và trí sáng tạo không ngừng, với sách làm thầy, và bầu trời làm bạn, giúp Tèo trải qua mỗi ngày một cách sôi nổi.
Với một trái tim tràn đầy yêu thương, Tèo luôn tìm ra cơ hội để tha thứ cho cuộc sống, cho sự lạnh lùng của người lớn, và nhờ đó tâm hồn em luôn bình an. Trái tim ấy còn sưởi ấm cho người khác, và những lời nói không suy nghĩ cũng có thể lan tỏa tình yêu:
“Khi ta yêu thương ai đó, mọi thứ họ làm cũng trở nên đẹp đẽ.”
Khi chơi cùng Tèo, nhân vật “tôi” nhận ra tình yêu mà cậu bé dành cho mẹ, và việc làm mẹ hạnh phúc trở nên đơn giản hơn nhiều.
Sự lan tỏa yêu thương của Tèo diễn ra một cách im lặng, nhưng không thể chối từ. Như dòng suối mát lành trải dài trong lòng đất khô cằn cho đến khi làm ẩm mọi thứ.
“Luôn nhìn thấy may mắn trong những tình huống không may mắn, luôn tươi vui trong số phận khó khăn, luôn đối xử tốt với cuộc đời dù cuộc đời không luôn đối xử tốt với mình – những phẩm chất đó có lẽ chỉ có ở Tèo, đứa trẻ coi việc làm bạn với bầu trời xanh là niềm vui to lớn. Lớn hơn rất nhiều so với những tổn thất của bản thân.”
Mặc dù phải chịu liên tiếp từ nỗi đau này đến nỗi đau khác nhưng Tèo luôn nhìn nhận mọi thứ xung quanh bằng sự lạc quan, yêu đời. Em sử dụng tình yêu thương để tha thứ cho những sai lầm, sự vô tâm của người lớn.
Trong Làm bạn với bầu trời, Tèo chưa từng cảm thấy mình bất hạnh. Dù bị liệt nửa người và phải nằm yên một chỗ, nhưng em không chán nản. Ngược lại, Tèo biết tìm niềm vui qua ánh mắt của mình.
Em chọn bầu trời làm bạn, và sách làm thầy. Cuộc sống hàng ngày của Tèo vẫn rất vui vẻ, thú vị. Mặc dù đôi khi em vẫn khóc “trong những ngày đầu nằm liệt một chỗ, tay em luôn ướt vì nước mắt”. Hành động lau đi những giọt nước mắt đã được em giải thích một cách hài hước.
Nhân vật của tôi, từ khi chơi chung với Tèo, đã phát hiện ra rất nhiều điều. Đặc biệt là tình yêu mà cậu bé dành cho mẹ. Đồng thời, cũng là việc khiến mẹ hạnh phúc trong cuộc sống rất đơn giản.
Nhờ vào sự lạc quan và tình yêu thương của Tèo, đã lan tỏa và làm thay đổi mọi người xung quanh. Tình cảm của Tèo giống như dòng nước mát, âm thầm tưới tắm cho vùng đất cằn cỗi. Mỗi ngày một chút cho đến khi vùng đất đó ngập tràn nước. Dần dần, mọi người cũng nhận ra và trân trọng được những tình cảm giản đơn nhưng vô cùng quan trọng bên cạnh họ.
Lam và Nghị có một cuộc trò chuyện ban đầu vui vẻ khiến tôi không nhịn được cười dù rồi lại suy ngẫm.
– Mày giỏi đấy. Tao hoàn toàn không nhớ gì từ khi tao ba tuổi.– Khi đó, có chiếc xe chiếu phim di động đến trường tiểu học để chiếu phim. Toàn bộ thị trấn đều tìm đến. Có lẽ mày cũng ở trong đó, nhưng mày đã quên mất rồi.– Ừ, có lẽ thế. Gần đây tao cứ quên quên nhớ nhớ làm sao ấy. Có lẽ tao đã già rồi.Nghị làm tôi cười phì phèo:– Mày mới mười tuổi à.– Nhưng so với khi ba tuổi, tao đã già thêm bảy tuổi rồi.
Làm bạn với bầu trời như một bữa tiệc phong phú với đủ hương vị khác biệt – những gia vị tuyệt vời của cuộc sống. Có những khoảnh khắc khiến ta xao xuyến không ngớt dù rồi cũng được xoa dịu bởi những hình ảnh đẹp mắt và giản dị như trên. Chúng kết hợp với giai điệu êm đềm và dẫn dắt trái tim, tâm trí của người đọc vào thế giới tươi đẹp của nhân vật, của Tèo, của Lam, của cả người dân trong thị trấn.
Việc một cậu bé mười tuổi than phiền rằng mình đã già làm cho chúng ta cảm thấy vui vẻ nhưng cũng gợi lên sự nhẫn nại và sâu sắc hơn so với những gì chúng ta thường nghĩ. Câu nói “tuy vậy so với khi tao ba tuổi thì tao đã già thêm bảy tuổi rồi” vẫn ám ảnh và đầy suy tư trong tâm trí tôi từ sau khi đọc cuốn sách.
Sự trưởng thành trong cái trẻ con đó khiến người đọc thích Tèo hơn, nhưng cũng cảm thấy đau lòng hơn cho em. Cuối cùng, quá hiểu chuyện cũng không phải lúc nào cũng tốt.
Bác Hồ đã từng dạy rằng:
“Trẻ em như búp trên cành,
Biết ăn ngủ, biết học hành là ngoan.”
“Làm bạn với bầu trời” truyền cảm hứng về điều kỳ diệu từ tình yêu thương và lòng bao dung, dạy các em cách sống tốt đẹp, sống khoáng đạt và suy nghĩ trong trẻo. Tuy nhiên, người lớn nếu đọc tác phẩm này, nên suy ngẫm về những nhân vật “trưởng thành” trong câu chuyện, về những việc họ đã làm khiến cho một số số phận nhỏ bé gần như bị đè nặng và suýt bị lãng quên.

Trích dẫn
“Cậu nhỏ luôn mang nụ cười tươi trên môi, ước mơ luôn trong ánh mắt, nồng nàn, dịu dàng, cậu truyền tình yêu và lòng tin vào cuộc sống, hồn nhiên coi thường mọi nỗi đau.”
“Trên bầu trời, mây như những bức tranh đẹp, những chú chim bay, đôi khi có những đàn bướm đủ màu rực rỡ vẫy vùng qua cửa sổ. Những giọt mưa như những ngón tay ai đó chạm nhẹ lên da, từng hạt làm lạnh lòng người. Thế nhưng như là ai đó đã dùng cọ mưa để vẽ lên người ta, gợi cho cảm giác dễ chịu…”
“Thiên nhiên và con người hiền hòa đẹp dịu dàng mê mải, trong một không gian chỉ toàn những niềm vui và tình thương ấm áp.”
“Dường như trái tim của Tèo luôn ngập tràn tình yêu. Luôn tìm kiếm cơ hội để tha thứ cho cuộc sống, nhờ đó tâm hồn luôn bình an.”
“Luôn nhìn thấy điều may mắn trong những tình huống khó khăn, luôn vui vẻ trong những hoàn cảnh khó khăn, luôn đối xử tốt với cuộc sống dù không phải lúc nào cuộc sống cũng đối xử tốt với mình. Những phẩm chất đó có lẽ chỉ có ở Tèo, đứa trẻ vui vẻ khi được làm bạn với bầu trời xanh biếc và phong phú. Đó là niềm vui lớn hơn rất nhiều so với những mất mát cá nhân.”
“Thiên thần đã ở lại với thị trấn Mặt Trăng và không ngừng khiến tôi ngạc nhiên. Và tôi hiểu tại sao tâm hồn tôi trở nên tươi đẹp hơn mỗi ngày.”
“- Người ta nói yêu thương sẽ có lúc đau đớn, ghét bỏ sẽ có lúc ngọt ngào, chán ghét sẽ có lúc ngọt ngào đó em.
– Ba đánh em là vì ba muốn em hiểu chứ không phải vì ba ghét em đâu.
– Vậy là được rồi!
– Nhưng em nghĩ nếu em hiểu, ba sẽ nhẹ tay hơn đấy anh à!
“Tèo gọi ngôi làng của mình là ngôi sao, thị trấn của chúng tôi là thị trấn của Mặt Trăng. Tên gọi như vậy xuất phát từ tâm hồn mơ mộng của Tèo, đứa trẻ mơ mộng nhất trên cõi đời này.”
“Trong những ngày sắp tới, bầu trời đêm ở làng ngôi sao vẫn sẽ tỏa sáng, đợi chờ Tèo trở về. Bầu trời sẽ nhớ Tèo lắm, bởi họ đã trở thành bạn thân từ lâu.”
Tóm tắt bởi: Thảo Nguyên - MyBook
Visual: Trà My
