
Bạn đã từng nghe đến thuật ngữ “cuộc sống đúng nghĩa” và tự hỏi nó có ý nghĩa gì chưa?
Có thể bạn đã tự hỏi bao nhiêu phần thực sự trong khái niệm đó.
Một nghiên cứu của Đại học Amsterdam đã chỉ ra rằng nghệ thuật và truyền thông có thể đóng một vai trò then chốt trong việc hình thành ý kiến công cộng và diễn đạt chính trị.
Điều này cho thấy nghệ thuật có thể làm cho cuộc sống trở nên đặc biệt bằng cách phản ánh và mở rộng các xu hướng xã hội và chính trị.
Cụm từ gốc là “Cuộc sống có chất lượng nghệ thuật hơn là nghệ thuật chất lượng cuộc sống”. Ý tưởng này được biết đến rộng rãi sau bài tiểu luận “Sự suy tàn của sự thật” (The Decay of Lying), được viết vào năm 1889, của Oscar Wilde.
Đọc đến đây, có khi bạn tự hỏi: cuộc sống vị nghệ thuật hay nghệ thuật vị cuộc sống?
Đây là một trong những câu hỏi đầy tính tò mò, tương tự như các câu hỏi sau đây:
Con gà và quả trứng, cái nào trước?
Nếu một cái cây đổ trong rừng mà không ai nghe thấy thì nó có tạo ra âm thanh không?
Nếu thay toàn bộ mảnh gỗ của một chiếc thuyền thì nó còn là chiếc thuyền cũ hay không?
Nhiều nhà triết học, bao gồm cả Aristotle và Plato, coi trọng quan điểm về nghệ thuật trong cuộc sống.
Các tác giả như Oscar Wilde và các diễn viên như Bruce Willis lại tin rằng cuộc sống mang đậm dấu ấn nghệ thuật.
Trước khi bạn quyết định hướng nào, hãy để tôi giải thích rõ hơn về ý nghĩa của cụm từ này.
“Cuộc sống nhiều hơn là nghệ thuật”. – Oscar Wilde
Ý nghĩa của “Cuộc sống mang dáng vẻ nghệ thuật” là gì?
Theo một nghiên cứu từ Đại học Cambridge, những người có tính sáng tạo thường có khả năng đồng cảm và tiếp nhận quan điểm tốt hơn.
Điều này nhấn mạnh rằng nghệ thuật có thể thể hiện cuộc sống bằng cách phản ánh và phóng đại những khía cạnh đặc biệt mà chúng ta trải qua.
Oscar Wilde, một nhà thơ và nhà viết kịch người Ireland, ủng hộ lý thuyết “chống bắt chước”.
Để hiểu được lý thuyết này, điều quan trọng là chúng ta cần hiểu nghĩa của thuật ngữ “bắt chước”.
“Bắt chước”, một thuật ngữ Hy Lạp cổ điển liên quan đến việc sáng tạo ra các tác phẩm nghệ thuật, có nhiều ý nghĩa.
Các ý nghĩa chính bao gồm việc mô phỏng, khả năng nhận biết, cách biểu đạt, sự mô phỏng, hành động diễn tả và hành động đồng nhất.
“Chống bắt chước” là một quan điểm triết học đối lập với lý thuyết “bắt chước” của Aristotle, dựa trên lý luận và các công cụ phân tích.
Trong lĩnh vực Thơ ca, Aristotle lập luận rằng “tự nhiên con người đã tạo ra sự bắt chước mà trong đó con người, môi trường và sự kiện xung quanh được tái hiện”.
Theo Billy Collings và những bài học từ Lớp học nâng cao, “Khái niệm “mimesis” của Aristotle không chỉ đề cập đến việc bắt chước mà còn bao gồm các biểu tượng và cấu trúc mà tác giả thêm vào để khán giả của họ có thể tự suy luận ý nghĩa từ tác phẩm.”
Billy tin rằng nghệ thuật vị cuộc sống, trong khi Oscar Wilde lại không đồng ý với quan điểm đó.
Wilde cho rằng “mọi thứ xảy ra vì chúng ta nhìn thấy chúng, và cách chúng ta nhìn thấy cũng như cách chúng ta nhìn phụ thuộc vào việc chúng ta bị nghệ thuật tác động như thế nào”.
Ý tưởng này của ông xoay quanh việc nghệ thuật thay đổi cách chúng ta nhận thức về cuộc sống.
Chúng ta cảm nhận được vẻ đẹp trong thực tế là do ta có phản ứng cảm xúc với một bức tranh hoặc tác phẩm nghệ thuật mà ta đã từng trải qua trước đây.
Chúng ta đang tái hiện lại những cảm xúc mà chúng ta đã trải qua khi nhìn những bức tranh đó.
Đó sẽ là thời điểm của cuộc sống mang dáng vẻ nghệ thuật, không phải ngược lại.
Hai lý thuyết về nghệ thuật của Plato
Đại học Oxford đã chỉ ra rằng những người liên quan đến nghệ thuật, cả về mặt sáng tạo và thưởng thức, thường đạt được mức độ hạnh phúc chủ quan và sự hài lòng trong cuộc sống cao hơn.
Điều này cho thấy nghệ thuật có thể làm cho cuộc sống trở nên đặc biệt thông qua việc kích thích các trạng thái cảm xúc tích cực.
Chúng ta có thể tìm thấy trong tác phẩm The Republic của Plato lý thuyết phù hợp với quan điểm của ông về chủ đề này.
Lý thuyết của Plato cho rằng do nghệ thuật mô phỏng những thứ hữu hình, nên nghệ thuật luôn là bản sao của một bản sao và thậm chí dẫn chúng ta đi xa hơn khỏi hiện thực, hướng tới thế giới ảo tưởng.
Theo Plato, nghệ thuật có thể gây nguy hiểm vì có thể kích thích những cảm xúc mạnh mẽ.
Một lý thuyết khác của ông miêu tả những người làm nghệ thuật như là những người tiên tri, vì nhờ cảm hứng tuyệt vời của họ, họ tạo ra một bản sao tốt hơn về “Sự thật”.
Nếu một bức tranh mô tả một khu rừng xanh tươi mà họa sĩ đang tưởng tượng đẹp hơn khu rừng cháy rụi mà anh ấy lấy cảm hứng từ, thì điều gì sẽ xảy ra?
Vì vậy, quan niệm về nghệ thuật là việc bắt chước nằm ở trung tâm của cả hai lý thuyết này.
Plato cho rằng nghệ thuật là việc mô phỏng các sự vật và sự kiện trong cuộc sống hàng ngày.
“Khi mọi người nói về nghệ thuật là cuộc sống vị nghệ thuật, tôi nghĩ họ đang sống trong hiện tại”. – Mike Colter
Có phải họa sĩ vẽ bức tranh đó vì họ đã trải qua những cảm xúc sâu sắc khi ngắm nhìn cảnh thiên nhiên?
Thomas Cole, người sáng lập Trường Hudson River, đã tạo ra bức tranh về “Quang cảnh từ Núi Holyoke ở Northampton, bang Massachusetts, sau một trận giông bão” (View from Mount Holyoke, Northampton, Massachusetts, after a Thunderstorm).
Chúng tôi thường gọi bức tranh này là “The Oxbow”.
Bức tranh mô tả toàn cảnh Thung lũng sông Connecticut sau một trận bão.
Có phải Thomas Cole vẽ bức tranh này vì ông đã bị ấn tượng bởi cảnh mặt trời chiếu sáng một nửa bức tranh, bất chấp những đám mây đen trông dữ dội trên phía bên kia?
Có phải ông đang cố gắng “bảo tồn” khung cảnh hoang dã chưa bị can thiệp không?
Theo một bài báo từ Viện bảo tàng Mỹ thuật Metropolitan, Basil Hall, một chuyên gia về in ấn, đã phê phán sự lơ đãng của người Mỹ đối với phong cảnh tự nhiên của họ. Cole đã đáp lại bằng một bức tranh ca ngợi vẻ độc đáo của phong cảnh Mỹ thông qua sự kết hợp hài hòa giữa vẻ đẹp tinh tế, uy nghi và tráng lệ.
Nếu nhìn kỹ hơn, bạn có thể nhận ra rằng Thomas Cole đã tự mình vẽ mình trong bức tranh.
Ông xuất hiện ngay giữa trung tâm, trước mặt là bảng đứng và cây bút vẽ của mình, ông đang sáng tạo nên tác phẩm 'The Oxbow'.
Ngoài việc mô tả cảnh đẹp của tự nhiên, tác phẩm này cũng gây ấn tượng mạnh về mặt đạo đức!
Các nhà ủng hộ lý luận chống bắt chước như Wilde tin rằng 'Những điều mà ta tìm thấy trong cuộc sống và thiên nhiên không phải là những vật liệu vật chất ở đó, mà là những gì nghệ sĩ đã dạy chúng ta nhìn thấy ở đó, thông qua nghệ thuật. Như trong một ví dụ được Wilde trình bày: mặc dù London đã luôn mờ sương suốt hàng thế kỷ, người ta chỉ thực sự nhận ra vẻ đẹp và sự kỳ diệu của nó khi các nhà thơ và họa sĩ dạy ta về vẻ đẹp của những hiện tượng như vậy. Chúng không tồn tại cho đến khi Nghệ thuật tạo ra chúng (F. C. McGrath)'.
'Điều kỳ lạ là cuộc sống của tôi luôn là nghệ thuật và tác phẩm nghệ thuật của tôi luôn là cuộc sống'. – Sebastian Bach

Cách bạn sẽ đáp ứng câu hỏi này như thế nào?
Tôi cảm thấy rằng có thể có hai phản ứng song song với tình huống này.
Khi tôi đi dạo quanh hồ vào lúc hoàng hôn, ánh sáng của mặt trời làm tôi say mê với bức tranh “Sunlight and Shadow: The Newbury Marshes” (Ánh sáng và bóng tối: Đầm lầy ở Newbury).
Đó làm cho tôi nhớ đến sự đẹp của màu nước và không gian xanh mát trong tranh.
Có thể bức tranh đã dạy tôi rằng vẻ đẹp tồn tại khi các dải màu trải rộng trên bầu trời và hòa quyện với mây.
Có lẽ Martin Johnson Heade, một họa sĩ nổi tiếng của Mỹ với tranh về cảnh đầm lầy muối, biển và thiên nhiên, đã nhận ra vẻ đẹp của khung cảnh trước mắt ông.
Sau đó, ông được truyền cảm hứng để tái hiện nó cho người khác ngắm nhìn.
Các nhà sử học nghệ thuật nhận xét rằng phong cách và chủ đề hội họa của ông, bắt nguồn từ chủ nghĩa lãng mạn thời đó, đại diện cho một sự đổi mới đáng kể so với các đồng nghiệp khác.
Có thể ông đã thấy niềm vui khi vẽ những điều khác biệt mà ông muốn.
Bạn có thể tạo ra một tác phẩm nghệ thuật chạm đến lòng người mà bạn chưa từng trải qua điều tương tự không?
Có lẽ vẻ đẹp xung quanh đã truyền cảm hứng cho các họa sĩ nắm cọ và 'đóng khung' lại khoảnh khắc đó?
Hoặc có một bức tranh đã ghi lại khoảnh khắc khiến bạn cảm động sâu sắc khi bạn thấy điều tương tự không?
Mỗi người có một quan điểm riêng về vấn đề.
Là một nhà văn, tôi thường viết về những cảm xúc và tình huống trong cuộc sống.
Đôi khi, tôi chèn những câu chuyện cá nhân vào các tác phẩm hư cấu của mình.
Có khi, tôi viết về những nỗi đau một cách trần trụi, không che giấu.
Tôi coi đó là cách thể hiện nghệ thuật về cuộc sống.
Khi đọc, những tác phẩm đem lại cảm xúc mạnh mẽ cho tôi, tôi thường liên tưởng đến những nhân vật mà tôi đã trải qua.
Cuộc sống là một tác phẩm nghệ thuật tinh tế.
Mỗi khi thấy một con ong hoặc người bị dị ứng, tôi liên tưởng đến Thomas J. Sennett trong bộ phim My Girl.
Tôi luôn ghi nhớ cảm xúc từ phân cảnh đó, và nó vẫn hiện diện mỗi khi tôi trải qua tương tự trong cuộc sống thực.
Đối với tôi, cuộc sống là việc bắt chước nghệ thuật, với cảm xúc của tôi gắn bó với tác phẩm hơn là trải nghiệm.
“Cuộc sống có thể là một tác phẩm nghệ thuật và đôi khi, nghệ thuật là cuộc sống chính mình. Đó là sự hòa trộn kỳ lạ của nhiều yếu tố.” – Bruce Willis
Bạn cho rằng cuộc sống là nghệ thuật hay nghệ thuật là cuộc sống?
Liệu vấn đề đó có thực sự tồn tại khi vẻ đẹp vẫn hiện diện quanh chúng ta bất kể điều gì xảy ra?
Cả hai quan điểm có thể đều đúng phải không?
Theo John McGlade, tiến sĩ chuyên ngành Kiến trúc và Mỹ thuật, 'Nếu cuộc sống là một cuốn sách, thì nghệ thuật chính là cây bút nổi bật'.

Có thể chúng không phải là hai thực thể riêng biệt của cùng một thứ, như con gà và quả trứng.
Có lẽ chúng hoàn toàn liên kết với nhau, như loại vải được dùng để may chiếc áo sơ mi.
Chúng chỉ là một công cụ, nếu bạn muốn như vậy.
Hãy tham gia vào cuộc thảo luận triết học này trong phần bình luận dưới đây để chúng ta có thể tìm hiểu quan điểm chung của mọi người là gì.
Đừng quên chia sẻ bài viết này với bạn bè của bạn để họ cũng có thể tham gia cuộc trò chuyện nhé!
