
Ngoại trừ những hỗn loạn ngớ ngẩn, bộ phim đoạt giải Oscar truyền tải những chiều sâu cảm xúc đã tạo ra nhiều tiếng vang trong lòng khán giả.
Không có cách nào để tóm tắt được bộ phim đoạt giải Oscar 'Cuộc Hành Trình Đa Chiều' này một cách đơn giản.
Bộ phim bắt đầu với tiền đề là Evelyn Wang (Michelle Yeoh), một người Mỹ gốc Hoa nhập cư, phải xuyên qua đa vũ trụ để ngăn chặn một phiên bản khác của cô con gái, Joy (Stephanie Hsu), hủy diệt thế giới của họ. Chồng của Evelyn, Waymond (Quan Kế Huy), đồng hành cùng cô trong cuộc chiến này. (Tại lễ trao giải Oscar, Yeoh đã giành giải “Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất” và Quan Kế Huy mang về giải “Nam diễn viên phụ xuất sắc nhất”. Bộ phim cũng được trao các giải “Phim hay nhất”, “Biên tập phim hay nhất”, “Đạo diễn xuất sắc nhất” và “Kịch bản gốc xuất sắc nhất”.)
'Cuộc Hành Trình Đa Chiều' là hai tiếng của những hỗn loạn được nhấn mạnh bởi sự hài hước ngớ ngẩn, các pha hành động không ngừng nghỉ, và một loạt những khám phá về mặt tình cảm của Evelyn, Joy, Waymond và thân phận con người. Không được báo trước, bộ phim trở thành một bản mô tả về cách một nhân vật - Joy - có thể được cứu thoát từ ranh giới tử thần như thế nào. Đột nhiên, người xem buộc phải đối mặt với một phiên bản về nổi đau tinh thần của chính họ khi những thước phim kỳ ảo nhường chỗ cho một điều gì đó dễ hiểu hơn nhiều: một câu chuyện đầy bất ngờ nhưng rất tài tình về sức khỏe tinh thần.
Joy đắm chìm trong dòng chảy của phiền muộn ẩn bên dưới vẻ ngoài hững hờ của mình. Evelyn mang trong mình nỗi đau vô tận sau một thời gian dài vì bị cha từ chối. Khả năng chiêm ngưỡng cái đẹp thường ngày của Evelyn đã bị lấn át bởi những yêu cầu khắt khe trong việc quản lý một doanh nghiệp nhỏ với tư cách là một phụ nữ nhập cư. Mặc dù Waymond có thể tốt bụng đến kỳ lạ, nhưng anh ấy không thể tránh khỏi cảm giác cô đơn khi nhận thấy những vết nứt trong cuộc hôn nhân của mình không thể hàn gắn được. Trong vũ trụ Alpha, Jobu - phiên bản khác của Joy, tự hỏi liệu có cách nào để chấm dứt mọi nỗi đau khổ hay không; bởi chủ nghĩa hư vô của cô lại quá sức chịu đựng.

Thay vì tỏ ra bất lực và tự phá hủy, Jobu tạo ra một 'Bánh Quy', ý chỉ một chiếc bánh chứa đựng mọi trải nghiệm và cảm xúc. Khi xem xét tất cả cùng một lúc, toàn bộ trải nghiệm của con người khiến cuộc sống trở nên vô nghĩa. Khoảng trống ở trung tâm của chiếc bánh quy chính là câu trả lời của Jobu cho sự đau khổ.
Trong cao trào của bộ phim, Jobu nói với Evelyn rằng: 'Bánh quy là nơi cuối cùng chúng ta tìm thấy bình yên'. Cùng lúc đó ở vũ trụ của mình, Evelyn đã có cuộc trò chuyện với cô con gái, Joy thú nhận rằng: 'Con mệt rồi. Con không muốn tổn thương thêm nữa.'
Lorissa Carin, một người Mỹ gốc Phi-líp-pin, 22 tuổi tại Đại Học Bang San Francisco, luôn thấy ngưỡng mộ mỗi khi xem lại 'Cuộc chiến đa vũ trụ'. Carin, có mẹ là người nhập cư từ Philippines, từng vật lộn với trầm cảm và có ý định tự tử, đã nhìn thấy những điểm tương đồng giữa những trải nghiệm của chính cô trong cuộc sống và cuộc đấu tranh trong phim. Trên thực tế, những khoảnh khắc đó gần như nhiều đến nỗi không đếm xuể.
Trong mối quan hệ căng thẳng của Joy và Evelyn, Carin nhận ra mong muốn được kết nối với mẹ của mình luôn bị cản trở bởi rào cản ngôn ngữ, văn hóa và sự khác biệt về thế hệ.
Mặc dù từ đầu Jobu được coi là phản diện chính của bộ phim vì chủ nghĩa hư vô của cô đe dọa sự tồn tại của con người, nhưng Evelyn nhận ra rằng cô con gái phải được ôm chặt lại, chứ không phải bị tiêu diệt. Việc này khiến Carin cảm động vì có người đã từng lo lắng rằng ý nghĩ tự tử của cô là 'quái dị'.

Khi Jobu và Evelyn biến thành đá và nằm trên một vách đá, trong một vũ trụ nơi loài người không tồn tại, Carin đã nhận ra sự tĩnh lặng và sự kết nối không bị phán xét mà cô hằng khao khát trong những lúc đau buồn, bất an và trầm cảm.
Trong một buổi trị liệu từ xa của một nhóm người Mỹ gốc Á, Carin và các thành viên khác đã dành thời gian suy nghĩ về cảnh mà Jobu đang bị cuốn vào khoảng không của 'Bánh Quy', nhưng Evelyn đã ngăn chặn sự tan rã của cô ấy. Mỗi người trong số họ đã tưởng tượng ai sẽ ở bên cạnh họ trong thời điểm khó khăn đó.
Carin, người đang viết luận văn tốt nghiệp về phòng chống tự tử trong giới trẻ Mỹ gốc Philippines sau đại dịch, nói: “Thực sự rất thoải mái khi tưởng tượng tình huống đó xảy ra trong cuộc đời tôi, bởi vì nó mô tả sự tự vẫn, chủ nghĩa hư vô, nhưng cũng diễn tả sự kết nối và mong muốn được kết nối”.
Bộ đôi đạo diễn Daniels đã từ chối phỏng vấn với Mashable về cách họ đã miêu tả trầm cảm và ý nghĩ tự tử trong 'Cuộc chiến đa vũ trụ', nhưng bộ phim được cho là đã làm rõ các giá trị về sức khỏe tinh thần. Khi Evelyn vội vàng chạy để cứu Jobu và cùng với Joy, Evelyn nhận ra tầm quan trọng của sự kết nối yêu thương thực sự đối với sức khỏe tinh thần của cô và của con gái mình.

Ban đầu, Evelyn muốn có một giải pháp rõ ràng. Cô tự tin nói với cha cô, người đến từ Trung Quốc để thăm cô, rằng Joy đã có một người bạn gái. Có lẽ Evelyn nghĩ rằng việc tiết lộ sự thật sẽ thuyết phục Joy rằng mẹ cô đã nhìn thấy nỗi đau và giá trị của cô. Nhưng Joy từ chối sự hòa giải dễ dàng như thế, buộc Evelyn phải đối mặt với sự phức tạp trong mối quan hệ của họ. Phải, Evelyn có thể thất vọng vì hình xăm của con gái mình và việc Joy không bao giờ gọi điện cho cô, và đúng, đôi khi cuộc sống cảm thấy thiếu vắng ý nghĩa hoặc cảm giác nào đó, nhưng lại có một sự thật quan trọng hơn.
Evelyn nói rằng: 'Mẹ luôn muốn ở bên con. Mẹ sẽ luôn, luôn muốn ở bên cạnh con.'
Sau một vài nhịp đập, Joy nắm chặt lấy tay của mẹ. Trong vũ trụ nơi Evelyn cố gắng cứu Jobu khỏi vòng xoáy của chiếc bánh quy, bàn tay của Jobu vươn ra từ bóng tối và Evelyn đã nắm lấy để kéo cô ra khỏi khoảng không.
Brett Wean, người đứng đầu phòng tiếp cận văn bản và giải trí tại Tổ chức Phòng chống Tự tử Hoa Kỳ (ASFP: American Foundation for Suicide Prevention), cho biết bộ phim chứa đựng những bài học vô cùng quan trọng giữa hành động và sự ngu ngốc.
Mặc dù sẽ là một sai lầm nếu diễn giải bộ phim theo một khuôn mẫu nhất định, nhưng Wean cho rằng thông điệp lớn nhất phản ánh điều mà các chuyên gia sức khỏe tinh thần đã xác thực, rằng: Cuộc sống có thể đầy vất vả và áp lực, nhưng lòng tốt và sự kết nối chân thành có thể là liều thuốc chữa lành nỗi đau tinh thần và sự cô đơn.
Theo Wean, “Đó là câu chuyện về một cuộc sống hỗn độn và sự thật rằng các mối quan hệ với những người khác giúp chúng ta hoàn thiện, mang lại cho ta sự cân bằng. Cuối cùng, điều đó khiến mọi thứ trở nên ổn thỏa hơn, và là nơi bắt nguồn cho ý nghĩa thực sự của cuộc sống,”
Wean cho rằng trò chuyện trực tiếp, chân thành với người thân về sức khỏe tinh thần hoặc hành động tự tử có thể khiến bạn cảm thấy khó xử, không thoải mái ban đầu, nhưng đó có thể là tất cả những gì cần làm để kết nối và giúp đỡ họ. Đồng thời, Wean cảnh báo rằng không nên xem bộ phim như một bản cáo trạng dành cho những người đã mất người thân vì tự tử. Mặc dù việc nhận biết các yếu tố rủi ro và dấu hiệu cảnh báo là rất hữu ích, nhưng Wean khuyên những người mất người thân không nên tự trách bản thân rằng họ đã bỏ lỡ những dấu hiệu đó, rằng người thân của họ không thể hiện chúng, hoặc rằng họ không thể kết nối với người đang gặp khó khăn.

Tuy nhiên, qua phân cảnh về sự trở lại từ ranh giới cái chết của Joy, bộ phim giúp xua tan lầm tưởng rằng một khi ai đó bắt đầu có những ý nghĩ tự tử thì họ sẽ không thể chữa lành hoặc hồi phục được nữa.
Theo Wean, “Điểm chính ở đây là tự tử không bao giờ là điều được định trước, hoặc là số phận, hay là định mệnh của bất kỳ ai.”
Carin chia sẻ rằng việc Evelyn khẳng định rằng cô sẽ luôn ở bên Joy, cho dù Joy ở bất cứ nơi nào trong vũ trụ, đã giúp Carin mạnh mẽ và hiểu rõ hơn ý niệm rằng: “không nơi nào khác ngoài hiện tại.” Carin đã có thể vượt qua cảm giác số phận và vô ích đồng thời đối mặt với trầm cảm của mình bằng cách sống trong hiện tại và tránh xa những kỳ vọng không thực tế về bản thân mà cô có thể trở thành.
Carin nói: “Triết lý sống của tôi hiện tại là hành động mọi điều với tình yêu thương. Triết lý này được truyền cảm hứng từ cộng đồng và những người đã thể hiện tình cảm của họ”.
