
“Cuộc sống trở nên đẹp hơn khi chúng ta biết cách nắm bắt cơ hội. Thành thật với chính bản thân là thách thức đầu tiên và cũng là điều khó khăn nhất.” - Walter Anderson.

Lớn lên ở một thị trấn nhỏ ở miền Tây Canada, tôi được biết đến như một đứa trẻ có nhiều tài năng.
Tôi là một đứa trẻ ngoan ngoãn và tận tâm. Học hết lớp hai, tôi đứng đầu lớp. Tôi có thể chơi ba loại nhạc cụ, học múa ballet, tiếng Pháp, bơi lội hoặc bất kỳ bộ môn nào mà tôi yêu thích.
Nghe có vẻ tôi là một đứa trẻ nghiêm túc, nhưng thực tế không phải như vậy. Tôi có một tình yêu đích thực với việc học và cơ hội tiếp cận với nhiều điều.
Tôi biết ơn những đặc ân mà ba mẹ dành cho tôi. Tuy nhiên, việc là một đứa trẻ hoàn hảo cũng mang lại những hậu quả không mong muốn, như mọi người luôn đặt kỳ vọng quá cao vào tôi.
Tôi biết rằng bạn cùng lớp và thầy cô của tôi luôn kỳ vọng tôi sẽ làm được nhiều điều lớn lao và vì vậy mà tôi tiếp tục đạt được chúng. Tôi theo học tại một số trường khá danh tiếng, sau bằng Thạc Sĩ, tôi đã cầm trên tay chiếc bằng Tiến sĩ. Sự nghiệp của tôi bắt đầu với vai trò một nhà tâm lý học doanh nghiệp. Công việc của tôi là tham gia ý kiến cùng các nhà lãnh đạo cấp cao có năng lực, nhờ đó mà tôi có một cuộc sống sung túc và một nguồn thu nhập ổn định.
Thành thực mà nói, không chỉ kỳ vọng của mọi người là nguồn động lực cho tôi mà còn là những lời nhận xét của người khác, khi mà trước đó họ chỉ đánh giá tôi dựa trên ngoại hình và sau khi họ cũng biết được những điều tôi đã làm được. Tôi thích việc mình được nâng cấp ghế ngồi trên máy bay, được quyền vào các khu dành cho khách V.I.P trong khách sạn.
Là một người thành công đã trở thành một phần thương hiệu cá nhân tôi. Tuy nhiên, sau một thời gian, điều đó bắt đầu kìm hãm tôi.
Bạn biết đấy, từ thời thơ ấu, tôi có rất nhiều sở thích khác nhau và nhiều thứ trong số đó rất sáng tạo. Vì vậy bạn có thể lường trước được tại một thời điểm nhất định nào đó trong sự nghiệp của tôi, khía cạnh về nghệ thuật mơ mộng trong tôi cảm thấy như nó bị chà đạp bởi sự thực dụng, kết quả đạt được và mục tiêu của tôi. Giờ đây tôi nhận ra rằng, tôi cần phải thay đổi.
Tôi đã tâm sự với bạn bè về tình thế tiến thoái lưỡng nan của mình, tôi nhận về cả lời khuyên và phản ứng dữ dội từ những người cũng may mắn có những đặc quyền nhất định. Mọi người vô tình gạt bỏ đi sự rung động trong tâm hồn tôi như thể tôi đang trong vương quốc của sự nuông chiều bản thân “những vấn đề đầu tiên của thế giới”.
“Cậu có biết ngoài kia có bao nhiêu người mong muốn có một công việc kiếm nhiều tiền như cậu không? Cậu đừng làm mọi thứ rối tung lên!” Bạn tôi nói.
“Cậu đùa tớ à?” nói một cách khác “Cậu giống như mấy kiểu người nổi tiếng chỉ biết đến bản thân, từ chối nhìn nhận mọi thứ thực sự như thế nào và không nhận ra được những thứ họ đang có thật tốt biết bao.”
Thế rồi, tôi đã làm được gì? Chẳng gì cả, tôi lao đầu vào công việc không lúc nào ngơi, tiếp tục làm việc như thường lệ và cố gắng bày ra trước mắt mọi người một vẻ ngoài lấp lánh như vàng nhưng sâu bên trong đã bắt đầu rỉ sét.
Năm 2013, con trai của tôi và chồng chào đời. Mỗi đêm, khi đong đưa con ngủ như cách mà các bậc cha mẹ khác vẫn làm, tôi thường nói cho con nghe về hy vọng của tôi, mong muốn nhìn thấy con sẽ sống cuộc đời của mình như thế nào.
Tôi thì thầm với con rằng con có thể làm mọi thứ mà con khao khát. Tôi động viên con hãy theo đuổi ước mơ và sống trọn với đam mê của mình. Con có tài năng của riêng con và con cần tận dụng nó hết sức có thể. Có chăng tôi chỉ đang nói với con hãy làm tất cả mọi thứ mà mẹ chưa làm được.
Giống như những mẹ bỉm khác, tôi cũng có nhiều cảm xúc, trải nghiệm mới và bị thiếu ngủ. Tôi có kha khá thời gian vào sáng sớm để nhìn nhận lại nội tâm và chiêm nghiệm về ý nghĩa của cuộc sống. Và khi tôi đối mặt với nó, tôi nhận ra lý do tại sao tôi không thực hiện điều đã nói với con, đó là vì nỗi sợ hãi trong tôi.
Điều gì sẽ xảy ra nếu tôi thử đầu tư vào một thứ gì đó và thất bại? Những người xung quanh sẽ phản ứng như thế nào? Có lẽ tôi sẽ phải nghe những lời khuyên chân thành từ những người thân yêu rằng tại sao tôi lại đưa ra những lựa chọn liều lĩnh đến thế.
Có lẽ bạn bè sẽ thể hiện sự thất vọng với tôi khi tôi ngã khỏi cái bục danh giá mà họ đã đưa tôi lên (trái với ý muốn của tôi). Chắc chắn sẽ có nhiều người hả hê về thất bại ấy sau lưng tôi.
Hơn nữa, có một vấn đề về bản thân tôi, trong phạm vi các mối quan hệ của mình, tôi thích được biết đến như một người chắn chắn sẽ đạt được thành công. Vậy tôi sẽ là ai nếu không có danh nghĩa đó?
Sau nhiều lần thiền định trong lúc cho con bú lúc 3:00A.M, tôi nhận ra rằng tôi hoàn toàn có thể là một người hạnh phúc hơn rất nhiều.

Tôi có thể theo đuổi mong muốn của trái tim tôi mà không e ngại phản ứng của mọi người xung quanh. Tôi sẽ không còn phải chôn giấu tiếng nói sâu bên trong để cố gắng ghì chặt những khía cạnh khác trong tôi. Tôi sẽ được tự do.
Nên, thành thật với phần sáng tạo trong tôi, tôi đã hoàn thành cuốn sách mà tôi bắt đầu viết từ nhiều năm trước. Tôi đối mặt với những cảm giác mông lung và trần trụi rằng tôi sẽ thực hiện những điều mà tôi đam mê, mặc cho những lời phán xét của người khác.
Tôi kết nối với công việc của mình theo một cách khác, tôi đặt ra những câu hỏi sâu sắc về cuộc đời và mong muốn giúp đỡ người khác trong công việc mà đem đến cho họ một mục đích ý nghĩa.
Tôi để bản thân thư giãn trong cuộc hành trình này, không lo lắng quá nhiều về việc mọi người nhìn nhận thế nào về việc tôi có đang sống một cuộc đời như họ nghĩ rằng tôi nên sống hay không.
Và gánh nặng vô hình mà tôi phải đem theo bấy lâu nay đã biến mất. Tôi có thể là chính tôi – bất kể đó là ai vào thời điểm này.
Nếu bạn giống tôi, để cho cái nhìn về bản thân bắt bạn làm con tin, thì đây là những gợi ý giúp bạn có thể giải thoát:
1.
Suy nghĩ về những giá trị khác nhau của bản thân:
Cái nào phù hợp với bạn? Cái nào đang kìm hãm bạn? Trong khi có những đặc điểm có thể cho thấy chúng đang kéo bạn xuống như thế nào, ví dụ như “Tôi không thông minh” thì vẫn có những thứ khác tưởng chừng như tích cực nhưng lại là tác nhân chống lại bạn, điển hình như “Tôi phải làm mọi thứ thật tốt”.
2.
Nhận ra rằng những người khác mặc dù có ý tốt, nhưng chúng có thể hạn chế bạn.
Trong khi việc lắng nghe ý kiến của những người xung quanh có thể là một các hữu ích để phát triển, nhưng bạn cần hiểu rằng họ chỉ đang bàn luận dựa trên định kiến của họ mà thôi. Vậy nên hãy tin vào trực giác của mình, thoải mái với việc mọi người không hẳn lúc nào cũng tán thành lựa chọn của bạn.
3.
Hiểu rằng “Thương hiệu cá nhân” có thể thay đổi.
Không phải vì bạn được biết đến “Là một người…” đủ lâu để bạn ghi nhớ thì bạn sẽ phải giữ chặt nó cho đến hết phần đời còn lại. Bạn muốn trở thành ai? Điều gì bạn cảm thấy phù hợp với mình ngay lúc này?
4.
Cho phép bản thân cơ hội để phát triển.
Thay vì buộc phải trở nên xuất sắc ngay tức khắc, hãy trang bị cho bản thân những kiến thức mà bạn luôn có thể phát triển trong một lĩnh vực nào đó thông qua sự nỗ lực, chúng sẽ giúp bạn đối mặt với nỗi sợ hãi có thể xuất hiện mỗi khi bạn muốn thử điều gì mới. Hãy khoan dung với chính mình.
5.
Ghi nhớ trong đầu câu nói của Maya Angelou vĩ đại “Không có gì đau khổ hơn việc giữ một câu chuyện chưa kể bên trong bạn”
Bạn có muốn nhìn lại cuộc đời mình bằng sự hối tiếc? Nếu không, hãy tin tưởng bản thân, một cuộc sống trọn vẹn và ý nghĩa sẽ là sự đền đáp xứng đáng dành cho bạn.
