
“Chúng ta cần học cách điều hướng tâm trí của mình, cả phần tốt lẫn phần xấu, ánh sáng lẫn bóng tối, để cuối cùng, chúng ta có thể chấp nhận và mở lòng ôm nhận bản thân và trở về nhà với chính mình.” ~Candy Leigh
“Chúng ta cần học cách điều hướng tâm trí của mình, cả phần tốt lẫn phần xấu, ánh sáng lẫn bóng tối, để cuối cùng, chúng ta có thể chấp nhận và mở lòng ôm nhận bản thân và trở về nhà với chính mình.” ~Candy Leigh
Sự thật là không có gì lãng mạn với việc ly hôn đối với cha mẹ hay trẻ em. Khi một gia đình tan vỡ, mọi thứ trở nên không ổn định cho tất cả mọi người. Đột nhiên, mọi thứ trở nên lệch lạc. Giống như đứng trên một trong những chuyến đi công viên giải trí “tilt-a-whirl” nơi bạn chỉ muốn nó tự đỡ để bạn cảm thấy tốt hơn.
Nhà không còn là nơi ấm áp như trước đây nữa theo cách mà mọi người đã biết. Bếp của mẹ có thể không có đứa trẻ vào dịp Giáng Sinh. Phòng ngủ của bố mẹ trông khác biệt khi thiếu vắng một người.
Nhà không còn cảm giác như nhà nữa theo cách mà mọi người đã biết. Bếp của mẹ có thể không có đứa trẻ vào dịp Giáng Sinh. Phòng ngủ của bố mẹ trông khác biệt khi thiếu vắng một người.
Nhà là nơi cố định và quan trọng đối với sự ổn định tâm lý bên trong. Ly hôn giống như một trận động đất để lại một đống đổ nát tinh thần trong phòng khách mà một gia đình phải chữa lành và phục hồi.
Tôi nhớ trước khi bố mẹ ly hôn, tôi nhận ra một dấu hiệu. Chiếc giường của họ thực sự là hai chiếc giường đơn đẩy vào nhau. Nhưng trong năm trước khi ly hôn, các chiếc giường đã được tách ra. Chẳng bao lâu sau đó, cha tôi không còn ở nhà vào mỗi sáng chủ nhật để làm cho tôi những chiếc bánh mì bagel và sandwiches thịt xông khói, và căn nhà của chúng tôi vang vọng trong sự trống rỗng.
Tôi nhớ trước khi bố mẹ ly hôn, tôi nhận ra một dấu hiệu. Chiếc giường của họ thực sự là hai chiếc giường đơn đẩy vào nhau. Nhưng trong năm trước khi ly hôn, các chiếc giường đã được tách ra. Chẳng bao lâu sau đó, cha tôi không còn ở nhà vào mỗi sáng chủ nhật để làm cho tôi những chiếc bánh mì bagel và sandwiches thịt xông khói, và căn nhà của chúng tôi vang vọng trong sự trống rỗng.
Nhà của một người là nơi cố định và quan trọng đối với sự ổn định tâm lý bên trong. Ly hôn giống như một trận động đất để lại một đống đổ nát tinh thần trong phòng khách mà một gia đình phải chữa lành và phục hồi.
Nhà của một người là nơi cố định và quan trọng đối với sự ổn định tâm lý bên trong. Ly hôn giống như một trận động đất để lại một đống đổ nát tinh thần trong phòng khách mà một gia đình phải chữa lành và phục hồi.
'Trận động đất' của tôi xảy ra khi tôi lên mười lăm tuổi. Trước đó đã có những biểu hiện. Bố mẹ tôi đôi khi thích nhau. Nhưng khi họ không thích nhau, có rất nhiều tiếng la hét trong bếp và còn kinh khủng hơn, là sự im lặng lạnh lẽo khi họ đi ngang qua nhau như thể mỗi người không tồn tại - một khoảng cách đáng sợ khiến tôi đau bụng.
'Trận động đất' của tôi đã xảy ra khi tôi 15 tuổi. Trước đó, đã có những dấu hiệu “động đất” nhỏ. Bố mẹ tôi đôi khi cũng thích nhau. Nhưng khi họ không, có rất nhiều tiếng la hét trong căn bếp nhỏ và thậm chí còn có những lúc im lặng lạnh lùng, khi họ đi ngang qua nhau như thể không ai tồn tại - một khoảng cách đáng sợ khiến tôi hoảng sợ.
Nỗi sợ hãi lớn nhất của tôi là họ sẽ ly hôn, nhưng tôi đã quyết định nếu điều đó xảy ra, tôi có thể tự tử.
May mắn thay, kế hoạch của tôi không bao giờ thành hiện thực. Nhưng vào ngày thu đó, sau một cuộc trò chuyện đầy nước mắt trên chiếc sofa màu be của chúng tôi khi bố mẹ sử dụng từ 'D' đáng sợ đó, tôi quyết định rằng tôi sẽ không bao giờ khóc về điều đó nữa và sẽ không nói cho ai biết. Thay vào đó, tôi lên xe đạp và đạp đi nỗi đau của mình, giọng tôi lạc trong những chiếc nanh của nỗi đau. Tôi không ăn đủ trong nhiều năm, hy vọng việc nuốt ít hơn sẽ giảm đi nỗi đau.
May mắn thay, kế hoạch của tôi không bao giờ thành hiện thực. Nhưng vào ngày thu đó, sau một cuộc trò chuyện đầy nước mắt trên chiếc sofa màu be của chúng tôi khi bố mẹ sử dụng từ 'D' đáng sợ đó, tôi quyết định rằng tôi sẽ không bao giờ khóc về điều đó nữa và sẽ không nói cho ai biết. Thay vào đó, tôi lên xe đạp và đạp đi nỗi đau của mình, giọng tôi lạc trong những chiếc nanh của nỗi đau. Tôi không ăn đủ trong nhiều năm, hy vọng việc nuốt ít hơn sẽ giảm đi nỗi đau.
May mắn thay, kế hoạch của tôi không bao giờ thành hiện thực. Nhưng vào ngày thu đó, sau một cuộc trò chuyện đầy nước mắt trên chiếc sofa màu be của chúng tôi khi bố mẹ sử dụng từ 'D' đáng sợ đó, tôi quyết định rằng tôi sẽ không bao giờ khóc về điều đó nữa và sẽ không nói cho ai biết. Thay vào đó, tôi lên xe đạp và đạp đi nỗi đau của mình, giọng tôi lạc trong những chiếc nanh của nỗi đau. Tôi không ăn đủ trong nhiều năm, hy vọng việc nuốt ít hơn sẽ giảm đi nỗi đau.

Tác phẩm văn học chỉ ra rằng sống trong một ngôi nhà với nhiều xung đột là có hại hơn cả ly hôn đối với tất cả các bên liên quan, vì vậy dù đau lòng đến đâu, chia tay thường là bước đi đúng và lành mạnh tiếp theo.
Trong văn học cũng nói rằng sống trong một ngôi nhà có nhiều xung đột hại hơn một cuộc ly hôn tốt cho tất cả những người liên quan. Việc tách ra là một giải pháp đúng đắn và lành mạnh dù có đau đớn đến đâu.
Những phát hiện gần đây cho thấy việc điều chỉnh tốt sau ly hôn liên quan đến ít xung đột trước và sau đó giữa các bố mẹ. Vì vậy, tác động có hại của xung đột chứ không phải ly hôn chính mà là một yếu tố trung gian quan trọng cần xem xét.
Những cuộc ly hôn “đẹp” mà không có xung đột và có giao tiếp xuất sắc là hiếm. Hầu hết các cặp vợ chồng sẽ ly hôn như cách họ đã kết hôn và mang giao tiếp không hiệu quả và vấn đề hôn nhân vào quá trình ly hôn. Sau khi quyết định ly hôn, mọi thứ có thể trở nên căng thẳng hơn với nhiều gia đình. Nhưng nếu hôn nhân không cảm thấy có thể cứu vãn, việc chia tay mang lại hy vọng cho một cái gì đó lành mạnh hơn và hạnh phúc hơn mà ở trong một mối quan hệ không hạnh phúc không thể mang lại.
Nhưng những cuộc ly hôn “đẹp” mà không có xung đột và có giao tiếp xuất sắc là hiếm. Hầu hết các cặp vợ chồng sẽ ly hôn như họ đã kết hôn và mang giao tiếp không hiệu quả và vấn đề hôn nhân vào quá trình ly hôn. Sau khi quyết định ly hôn, mọi thứ có thể trở nên căng thẳng hơn đối với gia đình. Nhưng nếu hôn nhân không cảm thấy có thể cứu vãn, việc chia tay mang lại hy vọng cho một cái gì đó lành mạnh hơn và hạnh phúc hơn mà ở trong một mối quan hệ không hạnh phúc không thể mang lại.
Nhiều cuộc ly hôn hòa bình mà không có xung đột và có giao tiếp xuất sắc là hiếm. Hầu hết các cặp vợ chồng sẽ ly hôn như cách họ kết hôn và mang các vấn đề giao tiếp không hiệu quả và hôn nhân bất hoà vào quá trình ly hôn. Sau khi quyết định ly hôn, mọi thứ có thể trở nên căng thẳng hơn với nhiều gia đình. Nhưng nếu cuộc hôn nhân không thể cứu vãn được nữa thì chia tay sẽ mang đến nhiều điều hạnh phúc và lành mạnh hơn là cứ sống trong mối quan hệ không hạnh phúc.
Nhanh chóng, cha tôi đã gặp một người phụ nữ khác. Và đột nhiên, tôi đã gặp một người phụ nữ trong một căn nhà lớn sạch sẽ, gọn gàng và có ba người thiếu niên. Tôi sợ rằng họ sẽ không thích tôi. Nhưng họ đã tốt với cô gái tóc xoăn đến thăm mỗi hai tuần một lần.
Không lâu sau đó, cha tôi đã có người phụ nữ mới. Và tôi đột ngột gặp bà trong một ngôi nhà to lớn, gọn gàng, ngăn nắp cùng với ba thiếu niên. Tôi đã lo sợ rằng họ không thích tôi. Nhưng thật sự họ rất tốt với cô gái trẻ, tóc xoăn đến thăm vào mỗi cuối tuần là tôi đây.
Mẹ kế đã dạy cho tôi làm vỏ bánh phải cẩn thận để bột mềm như “mông em bé”. Bà ấy mua cho tôi chiếc váy dạ hội đầu tiên và gọi bố tôi là “anh yêu”, và không một ai trong nhà la hét gì cả. Bà chưa bao giờ trở thành mẹ tôi cả, nhưng trong nhiều năm, tôi cảm thấy được che chở bởi hai người phụ nữ chăm sóc. Và khi bà mất vào một buổi sáng Giáng sinh lạnh giá 30 năm sau, tôi cuối cùng cũng biết khóc.
Mẹ kế đã dạy cho tôi làm vỏ bánh phải cẩn thận để bột mềm như “mông em bé”. Bà ấy mua cho tôi chiếc váy dạ hội đầu tiên và gọi bố tôi là “anh yêu”, và không một ai trong nhà la hét gì cả. Bà chưa bao giờ trở thành mẹ tôi cả, nhưng trong nhiều năm, tôi cảm thấy được che chở bởi hai người phụ nữ chăm sóc. Và khi bà mất vào một buổi sáng Giáng sinh lạnh giá 30 năm sau, tôi cuối cùng cũng biết khóc.

Có một cảm giác gắn kết kỳ lạ khi ly hôn mà thậm chí cả gia đình đều không nhận ra vào thời điểm đó. Cha mẹ đau buồn, thường cảm thấy mình chưa đủ tốt và có lỗi với con cái. Con cái cũng đau buồn và cảm thấy có lỗi vì chưa đủ tốt để hàn gắn mối quan hệ của cha mẹ. Nỗi buồn không phải của riêng ai, và sự thấu hiểu lẫn nhau đó có thể làm giảm đi khoảng cách và kéo sợi dây kết nối của gia đình lại gần hơn.
Có một cảm giác gắn kết kỳ lạ khi ly hôn mà thậm chí cả gia đình đều không nhận ra vào thời điểm đó. Cha mẹ đau buồn, thường cảm thấy mình chưa đủ tốt và có lỗi với con cái. Con cái cũng đau buồn và cảm thấy có lỗi vì chưa đủ tốt để hàn gắn mối quan hệ của cha mẹ. Nỗi buồn không phải của riêng ai, và sự thấu hiểu lẫn nhau đó có thể làm giảm đi khoảng cách và kéo sợi dây kết nối của gia đình lại gần hơn.
Sự quan trọng của ngôi nhà và gia đình không bao giờ bị phá hủy; mà là cách để xây dựng lại và tìm thấy cảm giác thuộc về trong sắp xếp mới còn lại. Thường, điều đó bao gồm đối tác mới, các em và chị em kế, hoặc một gia đình nhỏ của một phụ nữ độc thân và con cái.
Tầm quan trọng của ngôi nhà và gia đình không bao giờ bị phá vỡ; điều quan trọng là làm thế nào để xây dựng lại và tìm lại được cảm giác thân thuộc trong sự thay đổi mới còn sót lại. Thường, điều này bao gồm đối tác mới, các em và chị em kế, hoặc một gia đình nhỏ của một phụ nữ độc thân và con cái.
Sự không chắc chắn về tương lai với các mô hình gia đình mới là một thách thức. Tuy nhiên, sự không chắc chắn về ngày mai là một vấn đề mà cha mẹ, con cái và tất cả chúng ta đều phải đối mặt trong suốt cuộc đời. Nhưng với thời gian, chúng ta thích nghi, xây dựng ngôi nhà mới và tìm lại sự an toàn và cảm giác bảo vệ một lần nữa.
Khi xây dựng một gia đình mới, việc đảm bảo trong tương lai gia đình đó có được hạnh phúc hay không là một thách thức. Tuy nhiên, hạnh phúc của ngày mai thì là vấn đề mà cha mẹ, con cái và tất cả chúng ta đều phải đối mặt trong suốt cuộc đời. Nhưng theo thời gian, chúng ta thích nghi, xây dựng tổ ấm mới, và tìm kiếm cảm giác an toàn, bình yên một lần nữa.
Sự không chắc chắn về tương lai với các mô hình gia đình mới là một thách thức. Tuy nhiên, sự không chắc chắn về ngày mai là một vấn đề mà cha mẹ, con cái và tất cả chúng ta đều phải đối mặt trong suốt cuộc đời. Nhưng với thời gian, chúng ta thích nghi, xây dựng ngôi nhà mới và tìm lại sự an toàn và cảm giác bảo vệ một lần nữa.
Sự tổn thương tinh thần đối với trẻ em thường bao gồm sự buồn rầu, giận dữ và trầm cảm gia tăng, cũng như các triệu chứng thể chất và thách thức học tập gia tăng. Nhưng chỉ cần nhận biết những phản ứng này và an ủi, bình thường hóa và cho tiếng nói cho trải nghiệm của trẻ có thể chữa lành.
Chúng ta phải khuyến khích mọi người không ly hôn với cảm xúc của họ. Cha mẹ tôi, vào thời điểm ly hôn, nghĩ rằng việc cho tôi đi gặp một nhà tâm lý viên là một ý tưởng tốt. Ông là một người đàn ông già ngồi sau một cái bàn lớn và hỏi tôi rất nhiều câu hỏi mà tôi không muốn trả lời. Tôi nghĩ rằng tôi đã ngồi qua toàn bộ buổi hội thảo nhưng rất rõ ràng là tôi sẽ không bao giờ quay lại đó nữa!
Chúng ta khuyến khích mọi người đừng ly hôn chỉ vì cảm xúc nhất thời. Lúc ly hôn, cha mẹ tôi nghĩ rằng tốt nhất nên đưa tôi đến bác sĩ trị liệu. Một ông lão ngồi sau chiếc bàn lớn đã hỏi rất nhiều câu hỏi mà tôi không muốn trả lời. Tôi nhớ rằng mình chỉ ngồi không trong suốt buổi trị liệu và chắc chắn rằng tôi sẽ không bao giờ quay lại đó nữa!
Chỉ khi rời xa gia đình để học đại học, tôi mới nhận sự giúp đỡ theo cách riêng của mình. Khát khao được thể hiện cảm xúc thật của mình cuối cùng cũng quan trọng hơn việc “cơm áo gạo tiền”, đó chính là cách mà tôi đã đối mặt trong nhiều năm.
Một khi tôi đã rời khỏi gia đình để vào đại học, tôi mới có thể nhận được sự giúp đỡ theo cách của riêng mình. Sự khao khát của tôi về cảm xúc thật sự cuối cùng đã trở nên quan trọng hơn việc cảm thấy đói bụng, đó là cách mà tôi đã đối mặt với nhiều năm qua.

Không gian an toàn này đã giúp tôi chia sẻ cảm xúc của mình một cách tự do, bao gồm sự tức giận, buồn bã và tang thương. Đây chính là nơi mà chúng ta có thể trở về với cảm xúc thật của bản thân, nơi sự thật được vun vén và che chở.
Khi tôi vào phòng làm việc của bác sĩ trị liệu, cô ấy mỉm cười và mời tôi ngồi xuống. Cuối cùng, tôi cũng đã tìm thấy sự nuôi dưỡng thật sự trong một không gian an toàn nơi mà tôi có thể sẻ chia hết nỗi tức giận, buồn bã và tang thương của mình. Chính ngôi nhà sâu thẳm bên trong mỗi chúng ta là nơi vỗ về những cảm xúc thật của chúng ta.
Thời gian hồi phục khác nhau đối với mỗi người và mỗi gia đình. Nhưng nó đến với sự đau buồn và sự chấp nhận mất mát—như một sự chết chóc chúng ta không bao giờ quên nhưng học cách sống với nó, và nó trở thành một phần của chúng ta và câu chuyện cuộc đời.
Thời gian để chữa lành của mỗi người, mỗi nhà đều khác nhau. Nhưng đi cùng với nó là nỗi đau và sự chấp nhận mất mát - cũng giống như cái chết vậy, chúng ta không bao giờ quên đi mà thay vào đó là học cách chung sống với nó, và dần dần, nó đã trở thành một phần trong cuộc sống của chính chúng ta.
Ly hôn có thể không phải là kế hoạch của chúng ta, không phải câu chuyện cổ tích hạnh phúc mãi mãi. Và chúng ta có thể dễ dàng tự trách mình hoặc làm tổn thương bản thân bằng những hành vi tự hủy hoại thay vì đối mặt với nỗi đau. Nhưng việc học cách đau buồn, chăm sóc và yêu thương bản thân qua những thời điểm khó khăn mang lại cảm giác bình yên và chữa lành cho ngôi nhà bên trong. Và ngôi nhà đó không phải được xác định bởi nhà của mẹ hay của cha.
Ly hôn có thể là điều mà chúng ta không thể dự tính trước được, chúng ta đều mong một câu chuyện cổ tích hạnh phúc mãi mãi về sau. Và chúng ta có thể dễ dàng tự khắt khe với mình hoặc tự làm đau mình bằng những hành vi tiêu cực thay vì đối mặt với nỗi đau. Nhưng học cách sống chung với nỗi đau, tự chăm sóc và yêu lấy bản thân trong thời điểm khó khăn đó sẽ mang lại cảm giác yên bình và chữa lành cho ngôi nhà bên trong chúng ta - ngôi nhà không phải của cha hay của mẹ.
