
“Mối quan hệ của bạn với chính bản thân mình sẽ “bắt nhịp” cho mọi mối quan hệ khác của bạn.” - Robert Holden
Khi còn nhỏ, tôi là một đứa trẻ vô lo vô nghĩa và nhiệt tình. Không phải hầu hết những đứa trẻ đều như vậy đúng không? Tuy nhiên, tại một thời điểm nào đó, cuộc sống bắt đầu tác động và ảnh hưởng tới cách tôi cảm thấy như thế nào về bản thân mình.
Với những gì tôi có thể nhớ được, tôi là một đứa trẻ mũm mĩm. Tôi sử dụng đồ ăn như cách để đối phó vậy đó, và gia đình tôi thì lại không có vẻ coi điều đó là một vấn đề. (Bởi) Xuất thân từ một gia đình người Ý, khi đồ ăn tương quan với tình yêu.
Khi tôi bước vào tuổi vị thành niên, việc mũm mĩm chẳng còn là “sự dễ thương” nữa, và những đứa trẻ khác đã không ngừng trêu chọc tôi.
Tôi bắt đầu nhận ra thế giới này không tử tế như vậy. Những người bạn đồng trang lứa của tôi rất ích kỷ, và những người mà đáng lẽ là những người dẫn dắt cũng chẳng khác là bao. Tôi bắt đầu cảm thấy bị cô lập và đơn độc.

Tôi chẳng hiểu vì sao mọi người lại tàn ác như thế, và tôi bắt đầu kìm nén nỗi đau vào bên trong. Tôi nghĩ rằng có lẽ có vấn đề gì đó với tôi.
Tôi cố gắng thay đổi để thu hút sự quan tâm của người khác. Tôi làm điều này một cách dễ dàng, chủ yếu là vì tôi luôn sẵn lòng cho đi. Nhưng khi nhìn lại, tôi nhận ra mình đang mua mối quan hệ. Hiện tại, tôi vẫn quen một vài người, nhưng buồn khi phải nói rằng họ chỉ còn là “người quen” thôi.
Mặc dù tôi không thu hút những người xấu, nhưng mối quan hệ giữa tôi và họ đã ảnh hưởng tiêu cực đến bản thân vì tôi không chân thành. Bây giờ tôi hiểu rằng việc cố gắng chứng minh giá trị của bản thân với người khác chỉ khiến cảm giác cô đơn và tự trọng tăng lên, vì nó chỉ làm rõ hơn rằng nếu không có sự công nhận từ họ, chúng ta không có giá trị.
Mối quan hệ mất cân bằng giữa tôi và thức ăn đã kéo dài suốt thời gian đại học. Cuối cùng, tôi đã ngừng quá mức ăn uống, thay vào đó tập trung vào việc kiểm soát và vận động quá mức - một lần nữa, cố gắng thay đổi bản thân chỉ để được người khác chấp nhận.
Tuy nhiên, tôi vẫn chưa bao giờ cảm thấy chấp nhận. Tôi vẫn tiếp tục thu hút những mối quan hệ không lành mạnh.
Khi chúng ta cảm thấy không an toàn, thường chúng ta sẽ thu hút những người không an toàn.
Trong trường hợp của tôi, tôi thu hút những người không phải “không phù hợp với tôi” thì cũng chỉ trách móc tôi. Tôi coi họ là ưu tiên nhưng với họ, tôi chỉ là sự lựa chọn. Bởi vì tôi tự giá thấp, nên tôi thu hút những người đối xử với tôi theo cách tôi đánh giá bản thân, và cuối cùng, chỉ cảm thấy cô đơn hơn.
Tất cả mối quan hệ của tôi đều không cân xứng (một chiều), và điều này gây ra cảm giác bất an và đau đớn. Nếu có ai đó tích cực xuất hiện trong cuộc đời tôi, tôi sẽ từ chối tình yêu và sự hỗ trợ của họ.
Tôi chỉ mong muốn được yêu thương. Tôi chỉ muốn được quý trọng.
Tôi đã kết hôn với người đầu tiên mang đến cho tôi cảm giác của thứ gọi là tình yêu mà tôi thường nghĩ tới, và 9 tháng sau khi tôi nói “đồng ý”, chúng tôi đã ly hôn. Tôi đã trải qua những điều mà tôi nghĩ (có thể) sẽ xảy ra trong cuộc đời, không có bất kỳ mối quan hệ nào với tôi và những thứ tôi cần.
Không cần phải nói, ly hôn là một giai đoạn khó khăn, nhưng nó cũng là điều may mắn mà tôi không nhận ra, như một cách “trong lúc rủi cũng có may” vậy đó. Tôi buộc phải làm quen với chính bản thân mình. Tôi đã trải qua căng thẳng tài chính kinh hoàng, mất bạn bè, gặp phải một số rắc rối pháp lý và thực sự đã mất chính mình. Nhưng liệu đã từng là chính mình chưa? Tôi nghĩ là chưa.
Tôi chưa từng biết thế nào là một người bạn thực sự bởi vì tôi không phải một người bạn tốt với bản thân mình.
Trong thời gian đó, tôi càng trở nên sợ hãi và cô đơn hơn. Tôi đã cắt đứt mối quan hệ với những người có thể quan tâm đến tôi, và tôi không thể trách họ về việc kết thúc mối quan hệ của chúng tôi.
Nhiều người nghĩ rằng tôi không chân thành vì thay đổi liên tục khi ở bên cạnh những người khác nhau. Họ cũng cho rằng tôi ích kỷ và là một người bạn tồi khi bỏ qua các buổi gặp gỡ, trong khi thực sự, tôi chỉ ở nhà vì lo lắng, thiếu an toàn và chán nản.
Mặc dù sự từ chối làm tổn thương, nhưng tôi hiểu tại sao họ không tin tưởng tôi. Khi chúng ta không biết và tin tưởng vào bản thân, thì làm sao có thể mong đợi người khác làm điều đó chứ?
Qua nhiều năm vấp ngã và đứng dậy, tôi đã hiểu ý nghĩa của việc đồng hành với bản thân. Tôi đã mong chờ người khác cho tôi cảm thấy có giá trị, mà không tin tưởng rằng tôi cũng có thể có điều đó.
Một trong những điều khó khăn nhất trong cuộc đời là hiểu về bản thân và yêu chính mình trong hành trình đó.
Khi bạn hiểu về bản thân, bạn sẽ biết bạn cần gì và bạn cần ai trong cuộc sống của mình.
Cần có sự trung thực, khiêm nhường và trách nhiệm để phát triển một mối quan hệ thực sự với chính mình. Bạn phải khả năng đào sâu và nhận ra lỗi của bản thân. Bạn phải thể hiện với bản thân sự tâm từ mà bạn thể hiện với những người quan tâm đến bạn.
Tôi đã trở nên rất thân thuộc với chính mình. Phải mất thời gian và đau đớn, nhưng tôi thực sự đã trở thành người bạn tốt nhất của mình.
Khi chúng ta hiểu về những gì làm cho chúng ta tích cực và động viên chúng ta, cũng như những gì chúng ta sẽ và sẽ không chấp nhận, những người phù hợp sẽ bước vào cuộc sống của chúng ta.
Mọi người đối xử với chúng ta theo cách mà chúng ta cho phép họ đối xử với chúng ta. Khi yêu bản thân, chúng ta đặt ra những ranh giới lành mạnh với người khác. Chúng ta không chấp nhận, dung thứ hoặc ủng hộ những gì có thể gây hại cho bản thân mình.

Trước hết, chúng ta cần làm quen với chính mình.
Chúng ta cần hiểu cảm xúc của mình và học cách lắng nghe trực giác của chính mình.
Chúng ta không thể tránh được cảm xúc của mình bằng cách tự chỉ trích, làm tê liệt hoặc tự phê phán. Chúng ta phải đối diện với cảm xúc của mình với lòng trắc ẩn.
Hơn nữa, khi chúng ta nghe theo trực giác của bản thân, chúng ta phải tôn trọng nó bằng cách thiết lập ranh giới với người khác. Chúng ta không nên sợ hãi nói không. Quy tắc tốt nhất là đồng ý với người khác không phải là từ chối chính mình.
Chúng ta cần dành thời gian cho bản thân.
Quan trọng là phải đáp ứng nhu cầu của chính mình. Chúng ta cần làm những điều mà chúng ta yêu thích và tự chăm sóc tốt bản thân. Chúng ta cần học cách thưởng thức khi ở một mình. Chúng ta cần học cách đào sâu và trung thực với bản thân để không mất mình trong các mối quan hệ với người khác.
Chúng ta phải thực hành việc tha thứ.
Chúng ta cần học cách tha thứ cho bản thân và người khác. Chúng ta phải xử lý những vết thương cũ và giải phóng oán hận. Chúng ta phải tin rằng từ những sai lầm của mình sẽ rút ra bài học và hiểu rằng tất cả chúng ta đều đang trải qua một cuộc hành trình không ngừng thay đổi.
Chúng ta cần chấp nhận vị trí hiện tại của mình, đồng thời cố gắng đạt được vị trí mà chúng ta mong muốn.
Người ở đỉnh núi không phải là người đã rơi vào đó. Quan trọng là kiên nhẫn với bản thân qua mọi giai đoạn. Chúng ta không thể so sánh cuộc hành trình của mình với cuộc hành trình của người khác.
Chúng ta phải nhận ra rằng mỗi người đều có vẻ đẹp riêng.
Không cần đeo mặt nạ và không lợi ích gì khi giả vờ là người khác. Dr. Seuss đã nói: 'Hãy là chính bạn và nói những gì bạn nghĩ vì những người quan trọng sẽ không bận tâm.'
Chúng ta phải yêu thương bản thân mình mà không cần sự tán dương từ người khác.
Sự đẹp của chúng ta nằm ở sự không hoàn hảo, dễ tổn thương và bất an. Khi chúng ta biết mình là ai và thể hiện một cách chân thực, chúng ta sẽ thu hút tình yêu, mối quan hệ và hạnh phúc thực sự.
—
Tôi đã hiểu rằng mình xứng đáng được yêu thương và chấp nhận mọi quá khứ của mình.
Khi chúng ta hoàn toàn nhận ra điều này, chỉ có những người ủng hộ giá trị của chúng ta mới có thể tham gia vào cuộc sống của riêng họ.
Mối quan hệ của tôi đã thay đổi nhiều và trở nên nhỏ hơn, nhưng chất lượng đã được cải thiện đáng kể.
Khi bạn yêu chính mình, bạn sẽ không để cho bất kỳ ai hoặc bất kỳ điều gì làm trở ngại cho tình yêu đó.
