Khai mạc
MB 1
Mô-li-e (1622 - 1673) sinh sống ở Paris, trong một gia đình giàu có làm ăn. Cha ông là một thương gia nổi tiếng, sau này được trao một chức vị nhỏ trong cung điện của vua. Dù cha muốn ông tiếp tục nghiệp kinh doanh của gia đình nhưng Mô-li-e đã từ chối và quyết định theo đuổi sự nghiệp nghệ thuật sân khấu. Cuối cùng, ông trở thành một nhà biên kịch lừng danh của châu Âu thế kỉ XVII và là người sáng lập của nền hài kịch cổ điển Pháp.
Mở bài 2
Đây là một đoạn trích từ vở hài kịch nổi tiếng của Mô-li-e, Trưởng Giả Học Làm Sang (hồi II). Khi nói về hài kịch, không thể không nhắc đến sự xung đột. Tuy nhiên, trong hài kịch, điều mà khán giả chú ý nhất là nghệ thuật làm cho họ cười. Trong những tình huống nhất định, nhân vật chính trong vở kịch mang lại những tiếng cười sảng khoái cho khán giả. Khi đạt được điều này, vở kịch được coi là thành công.
Mở bài 3
Ở Pháp, ngày nay, người ta vẫn kể về một nhà văn vĩ đại: “Đức Chúa Trời muốn con người được thưởng thức niềm vui và sự hứng khởi của hài kịch, nên đã tạo ra Mô-li-e; và từ trên cao vời vợi, Chúa đã thả ông xuống, để ông có thể rơi xuống bất kỳ nước nào mà ông muốn, Mô-li-e đã rơi vào Pháp, mang đến tiếng cười đặc trưng của nước Pháp”. Mô-li-e không chỉ là một nhà hài kịch vĩ đại của Pháp mà còn của cả thế giới.
Mở bài 4
Bức tranh tâm lý nhân vật được vẽ rõ nét, hoàn chỉnh trong việc phác họa tính cách, so sánh sự trái ngược giữa viễn tưởng, khảo ngọc, ngu đần, và ham muốn sáng rạng của ông Giuốc-đanh với sự thông minh, tài nghệ của thợ may, sự nịnh nọt, tôn trọng của thợ may phụ đều khiến vở kịch trở nên cảm động và thu hút.
KB 2
Bằng cách tạo tiếng cười thông qua chi tiết lời thoại và hành động sống động và phù hợp, Mô-li-e đã thành công với tác phẩm Trưởng giả học làm sang. Mọi thời đại đều có những kẻ giả dối muốn giữ danh vọng và quyền lợi, cũng như những kẻ lợi dụng bằng cách láo nháo, nịnh nọt. Do đó, mặc dù là một vở hài kịch cổ điển, Trưởng giả học làm sang vẫn mang tính chất chỉ trích, giúp khán giả thế kỷ XXI tránh xa những thói hư tật xấu mà vở kịch đã phản ánh.
KB 3
Tôi hiểu rằng, vì sao nhà phê bình văn học Sainte-Beuve, thế kỷ XIX, đã khẳng định: “Nếu tổ chức một hội nghị quốc tế về văn học lớn nhất từ trước đến nay, đại diện duy nhất cho văn học Pháp phải là Mô-li-e, không ai khác”, thể hiện sự đóng góp quan trọng đến hơi thở cuối cùng của nghệ thuật, Mô-li-e là một nhà hài kịch xứng đáng có được vị thế quý giá ấy.
KB 4
Thái độ mỉa mai, chỉ trích của Mô-li-e đối với tầng lớp tư sản tiến bộ được thể hiện rõ trong vở kịch xuất sắc này. Tính cách lố lăng, phù phiếm của Giuốc-đanh không chỉ là đặc điểm cá nhân mà còn là biểu tượng của xã hội. Nhân vật này vượt ra ngoài bức tường của thời đại (thế kỷ XVII) để trở thành biểu tượng nghệ thuật mang tính toàn diện.
KB 5
Từ đây có thể thấy được sự thành công của nhà soạn kịch Mo-li-e trong việc xây dựng nhân vật Giuốc-đanh này. Đồng thời, tác giả cũng chỉ trích những kẻ tham vọng, muốn bắt chước cách ứng xử quý tộc mà không biết gì, để những nhân vật đó lừa dối một cách trắng trợn. Vở kịch Trưởng giả học làm sang là một lời cảnh báo về sự suy đồi của nhân cách, ảo tưởng về bản thân, và ham muốn những thứ không thực tế.
Nguồn: sưu tầm
