
MB1
“Tiếng hát đi đày” là một bài thơ lấy cảm hứng từ phần “Xiềng xích” trong tập thơ “Từ ấy” của Tố Hữu. Đây là tiếng ca, tiếng lòng của những người bị giam cầm trong nhà lao, trên đường đi đến những nơi giam giữ khác. Mặc dù hoàn cảnh khó khăn, nhưng bài thơ vẫn toát lên sự lạc quan, phấn khích, truyền động lực cho người đọc.
MB2
Tố Hữu đã trải qua ba năm giam giữ ở nhà lao Thừa Thiên, Lao Bảo, và Quy Nhơn. Vào đầu năm 1942, ông bị đày lên nhà lao Đắc Lay, một nơi xa lạ nằm ở Tây Nguyên, nơi mà rừng rú làm ngơ, nhưng cũng là nơi mà những người bị giam giữ chính trị bị đày ải. Con đường lên Đắc Lay uốn khúc, núi non chồng chất, nhưng không thiếu vẻ đẹp hùng vĩ, thơ mộng, làm cho Tố Hữu cảm hứng viết nên bài thơ “Tiếng hát đi đày”.
MB3
Tố Hữu được biết đến là một nhà thơ tiên phong của văn học cách mạng, với phong cách trữ tình và chính trị. Trong những tác phẩm nổi tiếng nhất của ông, tập thơ Từ ấy là một trong những tác phẩm xuất sắc nhất, được tái bản nhiều lần. Bài thơ Tiếng hát đi đày được rút từ phần Xiềng xích trong tập thơ này. Đây là tiếng lòng của những người bị giam giữ chính trị, trên con đường khổ đau từ nhà lao này đến nhà lao khác. Mặc dù như vậy, bài thơ lại toả ra sự vui vẻ, phấn khởi, truyền cảm hứng cho người đọc.
MB4
Thơ từ xưa đến nay luôn là tiếng nói của trái tim, bày tỏ tình yêu và khát vọng sống. Với Tố Hữu, tiếng nói ấy trở nên càng quan trọng hơn khi ông phải đối mặt với chính mình trong nhà tù. Dù chỉ là một tiếng hát, một tiếng chim hót vang vọng trong đêm tối, hay đôi ba bước chân lạc lõng, cũng đủ để khuấy động trái tim của nhà thơ, đủ để đánh thức những nỗi nhớ, khao khát về cuộc sống mà ông đã mất đi. Nỗi nhớ, nỗi khát khao đó đã trở thành tiếng hát:Tiếng hát đi đày, khi Tố Hữu bị giải thoát từ nhà lao Quy Nhơn lên trại giam Đắc Lắc. Tiếng hát ấy vẫn vang vọng mãi trong lòng chúng ta...
MB5
Tố Hữu (1920 – 2002) không chỉ là nhà thơ mà còn là một chiến sĩ cách mạng. Thơ của ông luôn liên kết mật thiết với cuộc đời đấu tranh cho cách mạng. “Tiếng hát đi đày” là bài thơ ghi lại hành trình của nhà thơ từ nhà lao Quy Nhơn đến trại giam Đắc Lắc. Dù trong hoàn cảnh khó khăn, tâm trạng của nhà thơ vẫn luôn lạc quan, hào hứng. Điều này được thể hiện rõ nhất trong đoạn thơ đầu tiên của bài thơ.
