1. Bài văn cảm nghĩ về món quà em nhận thời thơ ấu số 1
Tuổi thơ là khoảng thời gian đáng trân trọng của mỗi người. Đó là những ngày tháng đáng nhớ, nụ cười tươi trong ánh nắng, những âm thanh vui vẻ lắng đọng ngày mưa. Tuổi thơ của tôi gói gọn trong một kỉ vật đến giờ vẫn được cất giữ trên vị trí đẹp nhất của tủ kính nơi phòng khách: con gấu bông.
Con gấu bông này tôi được mẹ tặng vào dịp sinh nhật 6 tuổi, khi mà ngày khai trường vào lớp 1 đã cận kề. Tôi vẫn còn nhớ cảm giác hạnh phúc đến vỡ òa khi bóc từng lớp giấy bọc quà, nhìn thấy chiếc tai gấu lấp ló phía trong hộp bìa carton. Cảm giác nghẹn ngào, xúc động đến mức tôi nhảy cẫng lên hò reo khiến cả nhà nhìn tôi thích thú trêu chọc. Tôi đã thích gấu bông từ rất lâu rồi, khi sang nhà chị họ chơi và thấy chị có một chú gấu Teddy để trên bàn học, tuy nhiên tôi biết gia đình mình không quá khá giả, mẹ và bố phải làm việc vất vả để kiếm tiền trang trải học phí và những lần ốm đau của tôi. Do đó, tôi không hề năn nỉ hay xin bố mẹ mua bất cứ món quà nào cả. Tuy nhiên, có lẽ vì nhìn thấy sự thích thú của tôi với chú gấu bông kia và muốn động viên tôi học tốt nên mẹ đã mua tặng tôi vào ngày sinh nhật món quà tuyệt vời đến vậy.Tôi rất thích chú gấu mẹ tặng và đặt tên nó là Nhỏ, vì em cũng nhỏ xinh thôi, không quá to, vừa đủ để tôi ôm đi ngủ. Từ khi có chú gấu Nhỏ, tôi luôn mang theo em khi sang nhà hàng xóm chơi trò gia đình, em sẽ là em bé, tôi chăm em, cho em ăn, dỗ dành em khi ngủ... Tôi may áo cho em mặc, làm mọi thứ từ những tờ giấy lịch hay bất kể thứ gì tôi nghĩ ra để em có 'một cuộc sống sung túc nhất'.Nhỏ toàn thân có màu nâu xám, đôi mắt đen láy như hai hạt nhãn và chiếc mũi xinh xinh hình tam giác. Tôi luôn cố gắng giữ gìn em, tuy nhiên có một ngày tôi ôm em sang nhà hàng xóm chơi như thường lệ, thì tôi làm em rách bục chỉ ở tay vì bị mắc vào đinh ở trên tường. Tôi lúc đó rất sợ, sợ vì mẹ sẽ trách mắng, lại buồn, buồn vì đây là món quà mẹ tặng, tôi không muốn em bị hỏng chút nào.Tôi và một chị hàng xóm đã lấy kim chỉ và khâu lại nhưng vẫn bị lòi bông ra ngoài. Tôi càng trở nên lo lắng. Khi mẹ biết chuyện, mẹ đã khâu lại giúp tôi, cười và nói: mẹ rất tự hào khi tôi biết tự khâu lại vì lúc đó tôi còn nhỏ, nhưng cũng lưu ý tôi không nên quá lo lắng về những chuyện vô tình xảy ra, cứ thoải mái đón nhận và chuyện gì cũng có cách giải quyết. Khi ấy, tôi vẫn chưa hiểu rõ lời mẹ nói, nhưng giờ đây nhớ lại, tôi đã có thể hiểu phần nào. Tôi đã không còn luống cuống khi gặp phải tình huống bất ngờ nữa. Thay vào đó, tôi bình tĩnh hơn và suy nghĩ tìm cách giải quyết, nếu việc nào khó quá, tôi sẽ đi tìm người nào đó có thể giúp mình.Đó là bài học đầu tiên mẹ dạy tôi - một đứa trẻ nhỏ luôn lo lắng, luôn sợ hãi. Giờ đây, khi tôi đã lớn hơn, em gấu Nhỏ được mẹ cất trong ngăn tủ ở phòng khách, thỉnh thoảng được mẹ mang đi giặt cho đỡ bụi bặm. Mỗi khi nhìn thấy em gấu, tôi luôn tự nhủ với bản thân phải cố gắng, không được làm mẹ phiền lòng, phải mạnh mẽ và luôn bình tĩnh, lạc quan.
2. Bài văn cảm nghĩ về món quà em nhận thời thơ ấu số 3
Mẹ tôi là một người phụ nữ rất bận rộn với công việc. Mỗi khi phải đi công tác xa nhà, bà luôn hứa sẽ mang về cho tôi một món quà. Trong những món quà đó, đôi giày thể thao là thứ tôi cảm thấy có ý nghĩa nhất.
Tôi là một cô bé khá nhút nhát, không thường xuyên tiếp xúc với nhiều người, hoàn toàn trái ngược với mẹ. Mẹ tôi thường lo lắng về điều đó. Một hôm, sau chuyến công tác kéo dài ba tháng, mẹ về nhà. Tôi rất tò mò và không biết mẹ sẽ mang về cho tôi món quà gì. Tôi cẩn thận mở chiếc hộp mà mẹ mang về, bên trong có một tấm thiệp nhỏ xinh và đôi giày thể thao cùng màu hồng. Trên thiệp, mẹ viết rằng: 'Cuộc sống bên ngoài rất nhiều điều thú vị mà con chưa từng biết. Con hãy bước ra khỏi vùng an toàn của mình và cảm nhận những điều đó. Hy vọng đôi giày thể thao này sẽ giúp con bước đi vững vàng hơn trên con đường trưởng thành của mình. Một đôi giày chắc chắn sẽ giúp con đi xa hơn.' Tôi đọc xong rất cảm động, nhận ra rằng đôi giày không đơn giản chỉ là đồ dùng, trong đó còn chứa đựng tình yêu thương mẹ dành cho tôi, mong rằng tôi luôn bước đi vững vàng trên con đường đời. Đôi giày là một đôi Nike Air Max, có đệm khí dưới đế giúp bước đi êm hơn. Kiểu dáng đơn giản nhưng rất tinh tế. Tôi thử mang và cảm thấy thoải mái, đôi giày phối màu hồng và đen làm tôi cảm thấy mạnh mẽ và tự tin hơn. Tôi ngắm nhìn mình trong gương và thầm cảm ơn mẹ. Trước đây, tôi chưa từng dám thử những đôi giày như thế. Trước giờ, tôi chỉ có giày búp bê, làm mình cảm thấy như công chúa cần được chăm sóc. Với đôi giày này, tôi cảm thấy mình mạnh mẽ hơn và dám đối mặt với thử thách hơn. Đây cũng là đôi giày đưa tôi đến với đam mê chạy marathon và khao khát vươn lên. Tuy nhiên, khi tôi lớn lên, đôi giày không còn vừa với tôi nữa. Tuy vậy, tôi vẫn giữ gọn gàng và lau chùi nó mỗi ngày. Khi mở tủ ra và nhìn lại đôi giày, tôi cảm thấy bình yên và thấy những kỷ niệm đặc biệt. Đôi giày như là món quà mang tình yêu của mẹ, mang những ước mơ và niềm vui của tuổi thơ.
3. Bài văn cảm nghĩ về món quà em nhận thời thơ ấu số 2
Lúc còn bé, bố tôi thường đi công tác xa nhà, và mỗi lần trở về, ông luôn mang đến cho tôi rất nhiều món quà đẹp. Trong những món quà ấy, có một cuốn từ điển Anh-Việt mà ông mua cho tôi khi tôi lên lớp bốn, mang đến cho tôi nhiều cảm xúc đặc biệt.
Tôi vẫn nhớ rõ ngày ông mang cuốn từ điển đó về. Lúc đó, tôi là một cô bé thích chơi và ghét môn học tiếng Anh vì những từ mới quá nhiều và khó nhớ. Nhưng nhờ cuốn từ điển đặc biệt này mà môn tiếng Anh đã trở thành niềm đam mê của tôi. Một tối, khi ông đi công tác xa nhà và tôi bị mẹ mắng vì điểm kém môn tiếng Anh, tôi buồn và khóc. Ông nghe thấy và hứa sẽ mang về cho tôi một món quà đặc biệt giúp tôi thấy môn học này thú vị hơn.Chiều hôm sau, ông về và mang theo cuốn từ điển Anh-Việt. Ban đầu, tôi không hài lòng với món quà vì tôi đã có một cuốn từ điển khác mà mẹ mua, và đối với tôi, nó không làm cho việc học tiếng Anh dễ dàng hơn chút nào. Nhưng ông đã biết và khuyên tôi mở ra xem. Thật bất ngờ, cuốn từ điển này hoàn toàn khác với những cuốn tôi từng thấy. Mỗi trang sách không chỉ là những từ vựng mà còn là những bức tranh về các đề tài thú vị khác nhau. Nhìn vào những bức tranh đó, tôi không còn cảm thấy ngán ngẩm với những từ mới khó nhớ nữa, thay vào đó, tôi cảm thấy thích thú mỗi khi đọc từ điển.
Từ đó, tôi đã có thói quen đọc từ điển mỗi ngày. Ban đầu chỉ vì sự tò mò với cuốn sách mới, nhưng sau đó tôi nhận ra vốn từ vựng của mình đã tăng lên đáng kể. Một lần trong lớp, khi trả lời câu hỏi bằng tiếng Anh với rất nhiều từ mới mà các bạn trong lớp không biết, cả cô giáo và các bạn đều khen ngợi tôi. Từ đó, tôi thấy môn tiếng Anh thú vị và chăm chỉ học hơn bao giờ hết.
Cuốn từ điển này thực sự mang đến cho tôi rất nhiều ý nghĩa. Nó là cầu nối giúp tôi yêu môn tiếng Anh hơn, là một kỉ niệm đẹp không thể quên của tuổi thơ, và đặc biệt hơn cả, là sự biểu hiện của tình yêu thương mà ông dành cho tôi. Dù bây giờ tôi đã lớn, không còn sử dụng cuốn từ điển mà ông mua cho tôi để học nữa, nhưng nó vẫn luôn nằm trong hộc bàn của tôi như một kỉ niệm không thể nào phai nhạt và sẽ mãi là món quà tuổi thơ tôi trân trọng nhất. Thỉnh thoảng, khi nhìn lại “người bạn thông minh từ tuổi thơ” của mình, tôi không thể không đắm mình trong những tia nắng vàng của kỷ niệm, khi đó, mọi buồn phiền như tan biến, mọi niềm vui như ở lại và chỉ còn lại là một làn gió dịu dàng mang tên tuổi tôi, đưa tôi đến một xứ sở thần tiên mà chính tôi cũng không rõ, chỉ biết rằng nơi đó ngập tràn hào quang và hân hoan hạnh phúc.

4. Bài văn cảm nghĩ về món quà em nhận thời thơ ấu số 5
Bạn có bao giờ mong muốn trở lại tuổi thơ không? Đối với tôi, tuổi thơ có một vị trí đặc biệt. Nó là nơi lưu giữ những kỷ niệm đẹp. Tôi có nhiều kỷ vật nhưng giữ lại được ít. Một trong số đó là chiếc búp bê nhựa mặc váy xanh.
Không biết vì sao tôi không thể quên nó. Có nhiều người thắc mắc: Tại sao tôi giữ nó lâu đến vậy? Lí do không phải vì nó đẹp mê hồn mà vì đó là món quà đặc biệt nhất của bà dành cho tôi. Nó giúp tôi lưu giữ những kỷ niệm đẹp bên bà – người tôi yêu quý từ nhỏ.
Nó mặc một chiếc váy xanh da trời và áo trắng. Hồi bé, tôi “thần tượng” nó lắm. Mỗi lần nói với bà về ước mơ ấy, bà lại ôm tôi vào lòng và nói: tôi xinh hơn nó nhiều. Mặc dù biết bà nói để làm tôi vui nhưng tôi vẫn khoái lắm. Trẻ con ai là không thích nịnh đâu. Tôi cũng vậy.
Tôi còn nhớ, bà đã dạy tôi tắm gội cho búp bê và nói rằng lúc nào tôi cũng phải sạch sẽ hơn nó. Khi cần khuyên tôi điều gì, bà luôn dùng búp bê để nói với tôi, chứ không bao giờ mắng tôi. Chính vì vậy tôi yêu bà lắm. Mỗi lần ôm búp bê, tôi lại nhớ bà nhiều hơn.
Thời gian giúp con người trưởng thành, giúp kỷ niệm, kỷ vật trở nên quý giá hơn. Nhờ đó, mỗi con người cũng biết trân trọng quá khứ và hướng tới tương lai nhiều hơn. Đối với tôi, chiếc búp bê như ngôi sao xanh – mang đến niềm hi vọng. Tôi vẫn giữ búp bê thay lời nói: Cháu nhớ bà lắm. Tôi không dám chắc bà sẽ nghe được nhưng tôi biết bà đang nhớ cháu và nhớ “ngôi sao xanh”.

5. Bài văn cảm nghĩ về món quà em nhận thời thơ ấu số 4
Khi tôi còn nhỏ, gia đình chúng tôi không khá giả, không có những con thú nhồi bông xịn sò hay những món đồ chơi đắt tiền. Thế nhưng, trong kí ức của tôi, có một món quà đặc biệt từ ba vào sinh nhật lần thứ tám của tôi - chiếc bút máy. Đó không phải là món quà đẹp nhất nhưng lại là món quà có ý nghĩa nhất. Ba dặn tôi rằng: 'Con hãy giữ gìn và trân trọng cây bút này nhé! Nó sẽ giúp con học tốt và có chữ viết đẹp.' Màu đen, thân bút tròn, nắp bút bạc mạ bóng, ngòi bút sáng bóng như lá tre. Cây bút này không chỉ giúp tôi trong việc học hành mà còn là biểu tượng của tình yêu thương của ba dành cho con. Trong suốt thời gian qua, nó đã trở thành người bạn thân thiết của tôi, giúp tôi viết bài, làm toán và rèn luyện tính kiên nhẫn. Ba luôn nhắc tôi rằng: 'Nét chữ nết người.'
Tuổi thơ như áng mây, dù đi đến đâu, thì tôi vẫn mãi yêu chiếc bút máy ba tặng - món quà mang bao tình yêu và ý nghĩa sâu sắc trong lòng tôi.

6. Bài văn cảm nghĩ về món quà em nhận thời thơ ấu số 7
Tuổi thơ của tôi từng có những dịp sinh nhật ý nghĩa với những món quà đáng yêu từ gia đình, bạn bè và thầy cô. Trong số đó, món quà mà tôi nhớ mãi là vào năm lớp bảy, mẹ tôi đã tặng cho tôi một bộ sách truyện.
Đó thực sự là một ngày sinh nhật đáng nhớ. Gần đến ngày sinh nhật, không ai nhà tôi nhắc nhở về nó, khiến tôi cảm thấy buồn và cô đơn, nghĩ rằng họ đã quên mất. Tất nhiên, trong trường hợp này, ai cũng có thể cảm thấy như vậy. Nhưng rồi, đến ngày sinh nhật thật sự, ngay khi tôi bước vào nhà sau khi đi học, bố tôi đã bật lên một loạt pháo giấy, chúc mừng sinh nhật vui vẻ cho cô con gái yêu quý. Tôi cảm động đến mức không thể kiềm chế được nước mắt, và cả nhà tôi cũng đều vui mừng cười. Sau đó, là một bữa tiệc sum vầy với gia đình và những người bạn thân. Khi bữa tiệc kết thúc, tôi mở những món quà được bọc kĩ càng và thấy rất nhiều sách, quần áo, và thậm chí là một con gấu bông. Ông bà tôi đã tặng cho tôi một hộp đầy bút, hy vọng rằng tôi sẽ học hành chăm chỉ hơn trong học kỳ tiếp theo. Món quà cuối cùng là của mẹ. Tôi thực sự hồi hộp muốn mở ngay ra. Tôi cảm thấy hạnh phúc khi nhìn thấy gói quà, một bộ sách truyện mà mẹ đã mua cho tôi. Tôi chắc chắn sẽ giữ gìn nó cẩn thận để nó vẫn mới như lúc mới mua. Tôi rất vui vẻ và cả nhà cũng thấy vui vẻ với tôi. Mẹ nhắc tôi rằng cô biết rằng tôi rất thích bộ sách này, nhưng tôi cũng cần phải dành thời gian để học hành. Tôi đã hứa với mẹ rằng với bộ sách này, thành tích của tôi sẽ tốt hơn năm trước, và món quà này thực sự là đặc biệt. Dù bây giờ đã có nhiều người sở hữu nó, nhưng đối với tôi, bộ sách không chỉ là món quà tinh thần mà mẹ tôi tặng, mà còn là ngọn đèn chỉ đường giúp tôi hiểu rõ hơn về những tấm lòng cao cả của con người và sức mạnh của lòng nhân ái. Nhờ có nó, tôi hiểu rằng sống đẹp và sống thiện là điều quan trọng và tôi sẽ luôn học và làm theo lẽ sống đó. Tôi vẫn cẩn thận giữ gìn bộ sách này, bởi nó đã trở thành một phần không thể thiếu trong tâm hồn tôi.

7. Bài văn cảm nghĩ về món quà em nhận thời thơ ấu số 6
Mỗi người đều có những vật phẩm đặc biệt đối với họ. Đối với tôi, món quà tôi nhận được vào ngày sinh nhật khiến tôi cảm thấy yêu thích và trân trọng nhất.
Vào ngày sinh nhật lần thứ bảy, bố mẹ đã tổ chức một buổi tiệc sinh nhật hoành tráng cho tôi. Buổi tiệc có sự tham gia của nhiều người thân và bạn bè. Tôi đã nhận được nhiều món quà: búp bê, cặp sách, hộp màu... Tất cả các món quà đều khiến tôi rất vui vẻ. Món quà mà tôi thích nhất là một chiếc đèn học.
Đó là món quà của Hạnh - người bạn thân nhất của tôi. Chiếc đèn để bàn nhỏ gọn, có thể điều chỉnh chiều cao. Bên trong chụp đèn là bóng đèn sáng.
Chiếc đèn đã hỗ trợ rất nhiều cho tôi trong học tập. Nó là biểu tượng cho tình bạn thân thiết giữa tôi và Hạnh. Theo thời gian, chiếc đèn đã lão hóa, bóng đèn phải thay thế nhiều lần. Nhưng chiếc đèn vẫn được tôi giữ và sử dụng đến nay. Như một tình bạn thân thiết, chiếc đèn đã gắn bó với tôi suốt những năm tháng thơ ấu của mình.
Mỗi món quà đều mang ý nghĩa riêng của nó. Tôi luôn trân trọng những món quà mà tôi đã nhận được trong suốt thời thơ ấu của mình.

8. Câu chuyện về món quà đặc biệt trong tuổi thơ
Một trong những vật phẩm quý giá trong ký ức thơ ấu của tôi là một chiếc búp bê - món quà của bà.
Búp bê mặc một chiếc váy xanh da trời. Lúc còn nhỏ, tôi luôn ngưỡng mộ nó và ao ước có thể xinh đẹp như búp bê. Mỗi khi tôi tỏ ý muốn như vậy, bà lại ôm tôi vào lòng và nói rằng tôi đẹp hơn búp bê nhiều. Dù biết đó là lời nói dối để làm tôi vui nhưng tôi vẫn rất thích. Thằng nhóc nào lại không thích được khen! Tôi còn nhớ, bà đã dạy tôi tắm gội cho búp bê và luôn nhắc rằng tôi phải luôn sạch sẽ, thơm tho hơn cả búp bê. Mỗi khi cần nên thịnh tình, bà đều dùng búp bê để nhắn nhủ với tôi, không bao giờ làm tôi tức giận. Vì thế mà tôi yêu bà nhiều lắm. Mỗi khi ôm búp bê trong tay, tôi lại nhớ về bà một cách mãi mà không hề biến mất. Áo búp bê có mùi mồ hôi của bà nên tôi ôm nó cả ngày.
Chỉ đến khi lên cấp hai, tôi mới có thể bỏ thói quen ấy. Có búp bê ở bên cạnh, tôi luôn cảm thấy được sự bảo vệ dù búp bê chỉ bằng chân tôi. Có lẽ búp bê cũng giống bà, luôn che chở và bảo vệ tôi mỗi khi cần thiết. Trong tim tôi, bà như một thiên sứ, luôn mang đến cho tôi những nụ cười. Có những lúc tôi nghĩ sẽ vứt bỏ búp bê để không còn nhớ bà nhưng vứt đi rồi tôi vẫn nhớ, thậm chí là nhiều hơn. Điều đặc biệt là tôi cũng nhớ búp bê rất nhiều. Lúc buồn, tôi chỉ muốn tâm sự cùng búp bê mà thôi. Đôi mắt to, tròn, xanh của búp bê giúp tôi trở nên tự tin hơn, dũng cảm hơn. Búp bê như một người bạn, luôn hiện diện đúng lúc tôi cần. Búp bê có vẻ cũng có tâm hồn riêng, một trái tim riêng. Nếu sau này, thế giới tổ chức một cuộc thi về những đồ chơi kì diệu, tôi sẽ đăng ký búp bê tham gia. Búp bê này không biết khóc, cười nhưng lại có cảm xúc. Chẳng hiểu có phải vì tôi yêu búp bê quá mà lẫn lộn không nhưng tôi tin vào điều đó. Tôi nói: búp bê của tôi có cảm xúc để mọi người có nhiều lý do để hy vọng vào cuộc sống và luôn nghĩ rằng: trên đời này không có gì là không thể làm được nếu chúng ta có hi vọng vào tương lai. Cũng chính vì lí do đó, tôi đã đặt tên cho búp bê là: ngôi sao xanh – ngôi sao mang đến hi vọng.
Thời gian giúp con người trưởng thành hơn, giúp cho những ký ức, những vật phẩm trở nên quý giá hơn. Nhờ đó, mỗi con người cũng biết trân trọng quá khứ và biết hướng tới tương lai nhiều hơn. Những vật phẩm như búp bê ngôi sao xanh như một chiếc cầu kết nối quá khứ, hiện tại và tương lai. Đối với tôi, búp bê ngôi sao xanh là tất cả. Tôi vẫn luôn cẩn thận giữ gìn búp bê để thay lời chào bà: Cháu nhớ bà lắm. Tôi không dám chắc bà có nghe được lời nói ấy không nhưng tôi biết rằng ở một nơi nào đó, bà cũng nhớ tôi và nhớ “ngôi sao xanh”.

9. Bài văn cảm nghĩ về món quà em nhận thời thơ ấu số 8
Thời gian trôi đi, mang theo những ước mơ và hoài bão của tôi. Thời gian giúp con người trưởng thành và những kỉ niệm, những vật chất trở nên quý giá hơn. Chúng là cầu nối kỳ diệu nối liên quá khứ, hiện tại và tương lai. Đối với tôi, chiếc áo len là món quà đầu tiên và cũng là món quà cuối cùng mà bà tôi dành cho tôi.
Một mùa đông, khi trời lạnh rét buốt, gió thổi từng cơn lạnh. Tôi vô tình đi trên con đường vắng vẻ, chẳng biết xung quanh mình là gì. Những thứ xung quanh tôi không quan trọng bằng bà. Bệnh tình của bà đã ngày càng nặng nề, có thể bà sẽ ra đi bất cứ lúc nào. Khi nghe mọi người nói rằng bà không thể qua khỏi, đó là lúc tôi khóc nước mắt bên bà. Đáp lại ánh mắt lo lắng, hỗn loạn và sợ hãi của tôi, bà lại nhìn tôi với tình yêu thương, bình tĩnh đến không ngờ:
- Cháu yêu, mùa đông năm nay lạnh lắm. Bà đã cố gắng để đan cho cháu một chiếc áo ấm. Nhưng bà chưa kịp hoàn thành nó. Hãy giúp bà hoàn thành nó.
Chưa kịp đáp lại lời của bà, tay bà đã lỏng lẻo. Bà ngừng nói.
Tại sao bà không nói nữa? Bà đang nói chưa xong cơ mà. Bà chưa bao giờ không nghe cháu nói. Bà sao vậy? Bà đã không yêu cháu nữa sao? Nếu cháu làm sai điều gì, bà cũng phải mắng, phải chỉ bảo cháu lại!
Tôi vẫn thế, không biết có câu trả lời không. Bà vẫn im lặng. Bà vẫn im lặng trước tiếng gọi vô vọng của tôi và tiếng khóc thương tâm của mọi người.
Chiếc áo len của bà trong tay tôi. Tôi nhìn nó và khóc thét. Chiếc áo tỏa ra một sự ấm áp kỳ lạ, như bàn tay bà đang vỗ về, che chở cho tôi.
Theo ý của bà, tôi dành tình yêu của mình để đan chiếc áo đó. Màu nâu không rực rỡ nhưng nó mang lại sự bình yên kỳ lạ. Chiếc áo không phải làm bằng loại len đắt tiền, kiểu dáng không thời trang nhưng đó là chiếc áo đẹp nhất tôi từng thấy. Bà tôi sinh ra từ đất nâu, đơn giản như màu sắc của đất và cũng bình yên, ấm áp như vậy. Áo không có lông, không dày mà sao lại ấm áp như thế. Khi mặc nó, tôi cảm thấy như bà đang ở bên cạnh, ôm tôi và che chở cho tôi. Vì vậy, dù mùa đông có lạnh lẽo đến đâu, cũng không đáng sợ. Đáng sợ là khi ta mất đi nguồn cảm hứng và tình yêu ngay cả trong mùa xuân.
Tôi dần trưởng thành, bộ sưu tập chiếc áo của tôi ngày càng nhiều. Chiếc áo len nâu kia đã không còn vừa vặn để tôi mặc nữa. Đã một thời gian chiếc áo bị lãng quên bởi tôi. Vào một buổi chiều, cũng là một buổi chiều mùa đông gió lạnh, tôi nhìn thấy chiếc áo khi đang dọn dẹp đồ đạc. Ký ức trong tôi ùa về, những giọt nước mắt tuôn rơi trên khuôn mặt tôi. Bao lâu rồi tôi đã không suy nghĩ về nó? Bao lâu rồi tôi đã quên bà, không còn khóc khi nghĩ về bà không còn ở bên cạnh? Bao lâu rồi tôi trở thành một người vô cảm như thế?
Một mình, tôi ngồi trước chiếc áo, trong tiếng khóc đau đớn của mình và tiếng rít từng hồi của gió lạnh bên ngoài. Trái tim tôi đã lạnh hơn cả bên ngoài. Và bà, chính bà lại hiện hữu, sưởi ấm tôi, yêu thương tôi như ngày nào. Bà vẫn hiền lành và cao đẹp như vậy.
Một món quà không có nhiều giá trị vật chất. Nhưng một vật kỷ vật thì vô giá. Nó nhắc nhở chúng ta về những kỷ niệm, những tình cảm, những giá trị xây dựng con người và cuộc sống của chúng ta.

10. Bài văn cảm nghĩ về món quà em nhận thời thơ ấu số 10
Lúc khoảng bốn tuổi, tôi nhận được một món quà rất đặc biệt từ mẹ. Đó là một chiếc lật đật đáng yêu, dù không đắt tiền nhưng với tôi nó quý giá biết bao. Tôi xem chiếc lật đật này như một báu vật trong tuổi thơ của mình.
Đây là món quà ý nghĩa nhất từ trước đến nay và cũng là món quà đầu tiên mà mẹ dành cho tôi. Đến tận bây giờ, tôi vẫn còn giữ nó. Lật đật được làm bằng nhựa, có nhiều màu sắc rực rỡ. Hình dáng của nó thật đáng yêu, tròn trịa và phệ phệ, giống như một khối cầu tròn xòe. Nó có phần bụng phệ như bụng ông địa trong lễ hội múa lân. Chiếc đầu nhỏ xíu nối với thân hình linh hoạt mà không cố định và nó cũng không có bất kỳ chiếc tay chân nào.
Tôi yêu quý nó không chỉ vì vẻ ngoài dễ thương mà còn vì nó chứa đựng biết bao tình cảm mẹ dành cho con. Mỗi khi tôi chạm vào nó, nó lại lắc lư và tỏ ra rất hạnh phúc. Tôi luôn tự hào khi có món quà này, vì nó là sự dành dụm, chắt chiu của mẹ. Nhìn nó, tôi lại nghĩ rằng đó là tình cảm, là sự quan tâm mẹ dành cho tôi. Tôi thực sự tự hào về mẹ, bởi mẹ đã đưa cho tôi cả cuộc đời, đưa cho tôi cả thời thơ ấu trong sáng và hồn nhiên.
Tôi rất biết ơn mẹ vì món quà quý giá này. Nó không chỉ là một chiếc đồ chơi mà còn là một món quà mang ý nghĩa rất lớn. Vì lật đật này không bao giờ ngã, dù có đặt nó nằm xuống thế nào đi chăng nữa, nó vẫn đứng lên rất nhanh, vì vậy nó được gọi là “lật đật”. Trong những lúc gặp khó khăn và khóc, mẹ đã mang lật đật ra cho tôi và nói rằng: “Nhìn con này! Lật đật ngã rồi mà nó cũng không khóc đâu. Nó lại đứng lên ngay thôi”. Và tôi đã im lặng. Trong những năm tháng dài đi học, món quà này đã trở thành người bạn thân thiết của tôi. Mỗi khi tôi buồn hay vui, tôi luôn chia sẻ cùng nó.
Nhìn thấy nó, tôi như được mẹ đang ở bên, nhắc nhở và động viên tôi: “Hãy cố gắng lên con ạ, đừng bao giờ nản lòng, nếu gặp khó khăn thì hãy đứng lên. Hãy học theo lật đật này, nó chẳng bao giờ khóc khi ngã đâu. Mẹ và lật đật sẽ luôn ở bên con”.
Bây giờ tôi mới thấu hiểu được hết ý nghĩa của món quà mẹ dành tặng. Vì thế, tôi quyết tâm vượt qua mọi khó khăn để biến ước mơ của mẹ thành hiện thực.

