1. Bài văn kể về giấc mơ gặp lại người thân số 1
Dưới làn mưa xô, đêm buông xuống như chìm trong bóng tối, bức tranh của một công trình đổ nát giữa những số phận hẩm hiu đang hiện lên. Những người cứu trợ vô vọng trước sự tàn tạ của đôi tay mỗi phút trôi qua, nơi đó, một người phụ nữ trẻ ngồi bệt, góc tâm hồn chất chứa lo lắng vô tận. Dưới ánh đèn đường xa, cô ấy nhìn về phía đám đông đông đúc, những người chịu đựng đau đớn từ cả thể xác đến tinh thần. Mưa vẫn rơi, buổi chiều chuyển sang đêm, những người đang cố gắng giữ bản lĩnh trong cảnh khốn khổ. Cô vẫn ngồi đó, biểu hiện sự lo lắng sâu sắc, gật đầu toan ngủ, bước qua đêm, mặt trời chưa thức hẳn. Bất ngờ, một người đội nón bảo hộ, áo xộc xệch xuất hiện, chìm đắm trong cảm xúc, rơi vào lặng lẽ trước mặt cô. Anh ta nói như rơi vào chỗ hỗn độn: 'Hãy bình tĩnh, Ngọc. Đừng buồn nữa. Chú Tín nói rồi, đã xác nhận tên... nó, Ngọc ạ, không ai khác... nó đã rời đi...' Rồi im lặng... rồi khóc... Cả hai như chìm vào thế giới đau đớn và lạc lõng, vì người họ yêu quý vừa rời bỏ họ mãi mãi.
'Hức... hức...' Tiếng nấc xé lông mẹ, đã một tháng qua, bức tranh đau lòng đó vẫn chưa rời khỏi tâm trí. Mỗi chiều, hình ảnh cha lại hiện về, mẹ tự tưởng tượng cha vùng vẫy vô vọng, cố cảm nhận nỗi đau để khóc. Rồi lại ngồi bên linh cữu cha, thở dài: 'Anh ấy, số mình xui thế, anh ấy đi để lại khổ đau cho gia đình. Khổ đau của người nghèo, khổ liên miên...' Mẹ gặp nhiều khó khăn, nhưng cô ấy sẽ gánh vác, sẽ không để tâm hồn mình rơi vào thế giới u tối. Cảm xúc trong tôi...
...
Căn nhà này u ám,
Căn nhà này tràn ngập nỗi buồn, sự rùng rợn.
Tôi mong muốn rời xa nơi này nhanh chóng,
Rời xa mẹ, người phụ nữ đầy nước mắt và tiếng than vãn.
Tôi muốn rời xa, tránh xa sự bi quan như thể nó sẽ bám theo tôi, biến tôi thành một con người đau khổ như mẹ.
Bỏ chạy, đến một nơi chỉ có mình tôi thôi.
Tôi muốn...
Đột nhiên, xung quanh tôi trở nên đen thui, như hai mắt nhắm lại nhưng sự thật là chúng đang mở to. Bốn bề yên bình, tôi tự hỏi mẹ ở đâu, tại sao không thắp nến, nếu không đến được cái nệm thì làm sao mò đến cái quạt để làm mát, chỉ có mẹ mới biết làm thế. Tôi cứ nín thở, quen với cúp điện, tôi mò theo bức tường, đụng vào ghế, rẽ trái khi đụng nệm, mò để tìm quạt. Nhiệm vụ của tôi là thế, nhiệm vụ của mẹ là thắp nến và... nhiệm vụ của ba là hét lên và cố hù cho mẹ và tôi khiến tôi sợ hãi. Nhưng không phải vậy, xung quanh tôi tĩnh lặng, không tiếng la, và đôi bàn tay bất ngờ nắm chặt vai tôi. Bàn tay lạnh lẽo, với vết thương nhỏ và máu nhỏ giọt, nhưng điều đáng sợ nhất là nó là bàn tay của người cha tôi, người cha đã rời đi. Tâm hồn tôi trở nên nặng nề, cảm giác như người ta đang giữ chân tôi, 'Á...á...á...! Cứu con với mẹ ơi. Cứu! Cứu con! Cứu con mẹ ơi...' Tôi cố chạy, tim đập như trống, thế giới trở nên kinh dị. Tôi nhắm mắt, nghĩ đây chỉ là một giấc mơ, nhưng ánh sáng nhỏ kia làm tôi thấy một cảnh kinh khủng nhất, bàn tay bốn bề ôm chặt chân tôi, người đàn ông đó đã từng mặc áo do mẹ tôi may. Tôi sợ quá, mong mẹ hoặc Ù ở đây, nhưng tôi chỉ có một mình, tôi nhìn cha, cha nằm yên lặng. Tôi bắt đầu nghi ngờ, nó giống truyện cổ tích hay phim, làm sao lại đến với tôi, mọi thứ trở nên mơ hồ, huyền bí, mờ nhạt và phai nhòa. Bỗng nhiên, tối dần, một, hai, ba giọt nước rơi, chúng rơi vô tư, tạo ra giai điệu buồn và buồn hơn. Giọt nước đánh thức cảm xúc trong tôi, chúng rơi lên khuôn mặt cha, khuôn mặt gầy gò và xanh xao. Tình cảm cha con là một điều kì diệu, tôi có thể nghe tiếng cha thở, cơ thể cha di chuyển, cha sống lại. Tôi nhìn cha, thấy hạnh phúc khi được nghe cha cười và lời nói thân quen. Cha đột nhiên thay đổi giọng:
- Con ạ, từ giờ, cuộc sống của con sẽ thay đổi, con phải làm mọi thứ thay cha giúp đỡ mẹ, để mẹ không cô đơn và mệt mỏi. Hãy nhớ lời cha nói: 'Sự mất mát dẫn đến một sự khắc phục, sự khắc phục phải đưa đến một sự tốt đẹp hơn, như thế thì sự mất mát ấy mới không vô ích.' Từ nay, con phải là người an ủi mẹ, động viên mẹ, giúp mẹ trong mọi công việc, để mẹ có thời gian làm những việc ba 'nhường' lại. Nhớ lời cha nói chưa con?
Thật dễ trả lời: 'Dạ vâng ạ!'
Và như một chiếc xe tải rơi từ trên căn nhà hai tầng, tôi quay trở lại ngôi nhà yêu quý của mình. Dưới bức tường, tiếng mẹ la: 'Sao con không bật đèn?' 'Mẹ ơi, con đây.' - Tôi lảo đảo, ôm mẹ chặt, cảm giác tâm hồn bình yên và hạnh phúc. Tôi nói với mẹ:
- Mẹ ơi, con yêu mẹ lắm! Mẹ có mệt không? Con lấy nước cho mẹ không?
Và tôi nói với cha 'Con cũng yêu ba lắm! Ba yên tâm, con sẽ làm mọi thứ để làm cho mẹ hạnh phúc, con sẽ ngoan hơn bất kỳ đứa trẻ nào trên đời. Cha ơi, con buồn, vì mai sau, con sẽ không bình thường nữa, con sẽ là một đứa trẻ nghèo mồ côi, nhưng con hứa sẽ cố gắng. 'Sự mất mát dẫn đến một sự khắc phục, sự khắc phục phải đưa đến một sự tốt đẹp hơn, như thế thì sự mất mát ấy mới không vô ích', phải không ba?

2. Bài tường thuật về giấc mơ gặp lại người thân thứ 3
“ Uhm … uời…”
Bản hát êm đềm làm cho tôi mở mắt. Ánh nắng mặt trời nhẹ nhàng nhưng đủ để làm cho tôi mơ mộng. Nhìn chằm chằm, tôi nhận ra mình đang nằm trước cửa, gối đầu trên đôi chân mảnh mai. “Là bà nội! Chính là bà ấy!” – Tôi hét lên trong lòng và ngước mắt lên. Trước mắt là khuôn mặt hiền từ, đầy yêu thương của bà. Tôi bật dậy, ôm chặt bà với sự xúc động: “Bà ơi! Cháu nhớ bà lắm đấy”.
Đôi bàn tay nhẹ nhàng với những vết chai nắng vuốt ve mái tóc tôi:
-Cháu gái yêu của bà! Bà cũng nhớ con nhiều lắm… Ôi! Cháu gái của bà đã lớn thế này à?- Bà nói và đẩy tôi ra xa, lau nước mắt trên khuôn mặt tôi.
Tôi nhìn bà lâu. Vẫn là khuôn mặt hiền từ ấy. Ánh mắt đầy yêu thương và những nếp nhăn trên đôi má, dấu vết của thời gian. Tóc bà bạc trắng như tuyết. Có vẻ như tóc bà đã bạc nhiều hơn từ khi tôi còn bé. Vẫn là chiếc áo cánh máu nâu giản dị, chiếc quần vải đen đã cũ. Nhưng hôm nay tôi thấy bà đẹp đến lạ. Vẫn là vẻ đẹp của một người phụ nữ hiền lành, dành cả đời cho con cháu, nhưng lại được thêm một chút gì đó khiến bà trở nên quý phái như một bà tiên ban phép lạ cứu rỗi những linh hồn.
-Để bà ngắm cháu một lát! Trán vẫn như ngày nào! Đôi mắt vẫn tinh nghịch như thuở con còn bé. Tóc đã để dài đây. Lúc nhỏ cháu thích cắt tóc mãi, chẳng bao giờ đồng ý mặc váy và cột tóc hai bên.- Bà cười nhẹ và vuốt ve lên má tôi- Cháu gái của bà đã lớn rồi! Trở thành một cô gái dễ thương như vậy!
- Mấy năm bà vắng nhà, mọi thứ đã thay đổi nhiều!- Bà nhìn quanh, giọng nói như là tiếc nuối.
- Vâng ạ! Ba nói đã sửa lại nhà để đón bà về! Chiếc giường của bà vẫn nguyên. Bà thấy không?- Tôi nói và chỉ về phía góc nhà- Hơn nữa, chiếc chăn cũ vẫn được sử dụng, giờ đây ấm áp cho em và cậu Tí mỗi đêm gió lạnh. Tất cả trong nhà vẫn được bài trí giống như lúc bà thường làm trước đây. May mắn là bà đã trở về với chúng tôi. Ba mẹ và em Tí sẽ hạnh phúc khi về nhà!
Tôi ngồi cùng bà, kể cho bà nghe mọi chuyện trong mười năm qua, kể về nhà, về trường, mọi thứ có thể nhớ được, tôi đều trình bày chi tiết. Đôi khi, có những điều tôi quên, bà nhắc nhở. Tôi rất ngạc nhiên. Tôi hỏi bà và bà nói rằng ở một nơi nào đó, bà vẫn luôn theo dõi ba mẹ và chúng tôi.
Nhớ những ngày nhỏ, tôi thường nhổ tóc cho bà và nghe bà kể những câu chuyện ngày xưa, từ những câu chuyện có thật đến những câu chuyện cổ tích. Tôi nảy ra ý tưởng vừa kể chuyện cho bà nghe vừa nhổ tóc cho bà như ngày xưa.
Mặt trời dần chìm sau rặng tre, hoàng hôn lan tỏa trên làng nhỏ. Bà nhắc tôi sắp đến giờ ba mẹ và em Tí về, hai bà cháu bắt đầu sửa soạn nấu bữa tối và dọn dẹp nhà cửa. Nếu như khi tôi còn nhỏ, tôi chỉ chạy theo bà từ nhà đến bếp, từ bếp ra vườn, bây giờ tôi có thể giúp bà nhặt rau, quét nhà. Làm nước, nấu cơm, sau đó tôi và bà cho gà và lợn ăn, tưới rau, nhặt cỏ vườn. Trong lúc làm, bà vẫn kể cho tôi nghe những câu chuyện thú vị bà đã trải qua khi vắng nhà. Khi đã xong xuôi, bà và tôi ngồi trước cửa nhà, trong hơi gió mát lành của đêm hè, bà thưởng thức chén trà gừng nóng, vuốt ve mái tóc tôi và kể những chuyện ngày xưa như một cây kể chuyện… Và rồi, tôi bước vào giấc ngủ với sự yên bình và an tâm không lẫn vào đâu được!
- Mai! Dậy đi học con ơi! Mặt trời sắp mọc rồi đấy!- Tiếng mẹ gọi làm tôi tỉnh giấc.
Tôi bật dậy, chạy từ sân vào nhà, sau đó lại ra vườn… “ Không có! Bà không trở về! Thì ra đó chỉ là giấc mơ!” Tôi thầm nghĩ và không hiểu sao nước mắt bắt đầu rơi lã chã. Ngồi xuống bên gốc cây nhãn mà bà trồng, tôi ôm mặt khóc nức nở. Gió buổi sáng nhẹ nhàng làm cho những tán cây xào xạc như gửi lời chia sẻ của bà đến tôi. Và như thể thực và giả mạo, tôi nghe tiếng lá cười thầm bên tai: “Hãy mạnh mẽ lên, cháu gái yêu dấu của bà! Bà vẫn luôn theo dõi con! Bà yêu con!”
Thời gian trôi đi như làn sóng nhỏ. Đã mười năm kể từ ngày bà rời tôi lại và đi mãi mãi. Bà thường nói cuộc sống của con người không thể tránh khỏi những lúc chia ly và luôn nhắc tôi không nên quá buồn bã hay khóc khi một người ra đi, vì họ sẽ không thể yên bình khi bước chân sang thế giới bên kia. Bà thường nói cuộc sống trên trần gian chỉ là điểm kết thúc, là lúc cuộc sống bắt đầu ở một thế giới mới, một thế giới tốt đẹp hơn và tất cả mọi người đều hạnh phúc. Tuy nhiên, vẫn có những lúc nhớ bà không ngủ được. Nhớ vòng tay của bà, nhớ những câu chuyện của bà, nhớ ánh mắt yêu thương… Hãy trân trọng những khoảnh khắc mà ta có để ở bên và yêu thương gia đình của mình.

3. Câu chuyện về giấc mơ gặp người thân lần thứ 2
Bạn đã bao giờ tin rằng sau một giấc mơ, những điều mà bạn hằng mong ước sẽ trở thành hiện thực, giống như một câu chuyện cổ tích chưa? Có lúc tôi tin điều đó và rồi lại phải đối mặt với sự thất vọng. Nhưng tôi luôn giữ mãi khoảnh khắc mà chỉ có giấc mơ kỳ diệu mới mang lại cho tôi, như cái vừa xảy ra không lâu nay.
Vào Tết năm tôi học lớp năm, ông tôi đã qua đời. Người ông mà tôi luôn kính trọng đã rời xa tôi trước khi Tết đến. Tôi rất buồn và tự nhủ rằng tôi sẽ không bao giờ có Tết nào có ông bên cạnh nữa. Mấy năm sau, gần ngày mở mộ ông tôi và sắp đến Tết, tôi lại nhớ về một Tết nào đó. Tôi thắp một nén hương trên bàn thờ ông, hy vọng sẽ thấy ông bên bữa cơm giao thừa như lúc trước, như một cảnh trong kí ức của tôi. Đó là ngày 29 Tết, chính ngày ông tôi ra đi. Tôi nghe mẹ đi ngủ sớm để sáng mai đi chợ. Lòng tôi bồi hồi mãi không thể ngủ. Mắt tôi nhòa đi.
Tôi đang nằm trên chiếc giường mà ông tôi đã sử dụng ngày trước. Khi mẹ tôi tắt đèn, tôi mới ngủ thiếp đi.
Một thời gian sau, tôi nghe tiếng bước chân bên giường, tôi tỉnh giấc. Nhìn ra, ngay trước mắt tôi là hình bóng của ông tôi, người đã dành tình thương cho tôi bấy lâu. Ông bảo tôi dậy, rửa mặt để đi cùng mẹ, bởi sáng hôm đó là ngày 30 Tết. Tôi ôm lấy ông, hỏi ông vì sao ông đi xa lâu thế. Ông chỉ mỉm cười, lau nước mắt cho tôi. Tôi nhìn ông không chớp mắt, hình ảnh ông vẫn nguyên như xưa, khuôn mặt ấm áp, phúc hậu. Tóc ông bạc trắng, tôi nhớ rõ lúc ông ra đi, tóc ông chỉ mới có vài sợi bạc. Ông mặc bộ com-lê màu ghi, tuy cũ nhưng vẫn trông phong độ, ông thật đẹp lão. Chưa kịp ngồi lâu, tôi nghe tiếng mẹ gọi: “Con ơi, nhanh dậy đi chợ với mẹ, Tết đến rồi đó.” - Tôi nhanh chóng đáp và nói với ông: “Ông ơi, ông ở nhà nhé! Ông đợi cháu về rồi dẫn cháu đi chơi.” Ông gật đầu, bảo tôi đi để mẹ không phải chờ.
Sau khi đi chợ xong, tôi chạy về phòng để chuẩn bị, nhưng cơn buồn ngủ kéo tới, tôi không thể chống lại, đôi mí mắt tôi lại sụp xuống. Tôi điều mình vào giấc mơ.
Mọi thứ diễn ra giống như thực tế. Tôi đang ngồi sau ông, giữ cành đào, còn ông đạp xe về nhà. Trên chiếc xe đã đưa tôi đến nhà trẻ, nơi mà ông thường xuyên đưa tôi đến. Những khoảnh khắc ấy, tôi sẽ nhớ mãi. Chúng tôi đi qua những con phố đông đúc, cảm giác Tết năm nay hồi hộp hơn nhiều so với những năm trước. Phố xá đông đúc, mọi người như muốn ra đường để chuẩn bị cho Tết.
Rồi, ông dẫn tôi đến chợ hoa ngày Tết. Ngay từ khi bước vào, tôi thấy sôi động với hàng loạt loại hoa đầy màu sắc. Hoa lay-ơn, hoa thược dược, hoa cúc, hoa vi-ô-lét, tôi cảm thấy mình như lạc vào một thế giới đẹp tuyệt vời. Có những loại hoa tôi chưa biết tên, có những bông hoa mà tôi chưa từng thấy. Ông, người đã làm thầy cho tôi ở môn Sinh học, giờ chỉ cho tôi biết về sự độc đáo của từng loại hoa. Nghe ông nói và ngắm nhìn những bông hoa, tôi nhận ra rằng có nhiều điều tôi chưa biết. Những điều trước đây tôi coi nhẹ giờ đây trở nên rõ ràng, như những bông hoa màu sắc, đầy sức sống. Ông dẫn tôi xem hoa và chúng tôi chọn một cành đào ưng ý. Tôi thích cành đào với những bông hoa hồng nở rộ. Nhưng ông chỉ chọn một cành đào mới nở vài bông hoa, phần lớn là búp hoa xanh tươi và những lá non. Ông nói rằng, mặc dù cành đào không đẹp bây giờ, nhưng chỉ sau một hoặc hai ngày nữa, đào sẽ nở đầy hoa, rất đẹp và kéo dài lâu. Tôi hiểu rằng cành đào ấy bây giờ đang chứa đựng nhiều điều đẹp đẽ với tôi và ông trở thành như một ông tiên hiểu biết về tất cả những điều tốt đẹp trong cuộc sống.
Giấc mơ tan biến khi tôi thức dậy. Tôi nghe thấy tiếng gọi và tiếng chuông reo rộ. Tôi mở mắt, và ngày đã sáng. Tôi nhớ giấc mơ hạnh phúc, nhưng nó chỉ là giấc mơ. Ông tôi đã rời đi, không trở về với tôi như tưởng tượng. Tôi tiếc nuối giấc mơ, nhưng chỉ là một cảm xúc nhỏ. Tôi học được nhiều từ giấc mơ đó, học được về niềm tin, hy vọng và cố gắng theo đuổi giấc mơ của bản thân.

4. Hồi ức về giấc mơ gặp lại người thân số 5
Sau chuỗi ngày thi căng thẳng, lần đầu tiên trong hai tuần qua, tôi chìm đắm trong giấc ngủ sớm hơn mười giờ. Giấc mơ đến như bóng dáng nhẹ nhàng, tôi gặp lại bà nội - người thân yêu đã rời bỏ tôi từ lâu. Đó là một giấc mơ tuyệt vời và đầy cảm xúc.
Bà nội đã ra đi từ ba năm trước, nhưng tôi luôn giữ niềm tin rằng bà chỉ là đi xa và sẽ quay về. Trong giấc mơ, tôi trở lại ngôi nhà cũ của bà, nơi có mảnh vườn nhỏ ven sông. Bước chân tôi dẫn lối qua làn sương mờ, như đang tìm kiếm ký ức hồn nhiên khi tôi còn nhỏ. Mảnh vườn nhỏ kia, giờ trở thành mê cung rộng lớn không lối thoát. Chân tôi bước đi, dừng lại khi thấy hình ảnh quen thuộc. Dưới gốc cây dừa, bà nội ngồi thoải mái với giỏ len trong tay. Mái tóc bạc phơ, hồn nhiên như bà tiên, khiến trái tim tôi hạnh phúc. Bà mỉm cười, mở lòng đón tôi vào vòng tay. Trong giấc mơ ấy, tôi cảm nhận sự yêu thương và bảo vệ của bà, như một đứa cháu xa cách.
Bà nói những lời dặn dò như trước, về học tập, về gia đình. Tôi chỉ cười và tận hưởng niềm hạnh phúc trong vòng tay bà. Giấc mơ tan biến khi tiếng chuông báo thức vang lên. Nhưng những kí ức ấy, những lời dặn dò vẫn giữ nguyên, là động lực trong cuộc sống hàng ngày.
Giấc mơ đẹp nhất, khiến tôi nhớ mãi về bà nội và đồng thời truyền động lực cho hành trình sống của mình. Hy vọng có thêm nhiều giấc mơ tuyệt vời như vậy!
5. Hồi ức về giấc mơ gặp lại người thân số 4
Dòng mưa rào bất ngờ trút xuống thành phố, làm dịu đi bầu không khí oi bức của Hà Nội. Không ngủ trưa, tôi rời khỏi nhà từ rất sớm để khám phá buổi tối. Trong giấc mơ, tôi bất ngờ gặp lại bà nội - người phụ nữ tôi yêu quý đã lìa cõi đời từ lâu. Một giấc mơ đẹp và đầy xúc động mà tôi sẽ nhớ mãi.
Bà nội của tôi đã ra đi được hai năm. Ngày mà bà mãi mãi rời xa là nỗi đau khó tả trong lòng tôi. Cho đến bây giờ, tôi vẫn giữ niềm tin rằng bà chỉ đi xa một chút, đến một thế giới tốt đẹp hơn, nơi yên bình và hạnh phúc hơn. Bà vẫn ở bên cạnh tôi.
Trong giấc mơ, tôi thấy mình đứng trong khu vườn nhỏ mà tôi và bà thường gọi là 'khu vườn đặc biệt'. Nơi này đặc biệt vì mọi mùa đều tươi mới, gắn bó với ký ức thơ ấu của tôi. Trên đường mơ mịt mù, có điều gì đó thúc đẩy tôi bước nhanh hơn. Một khoảnh khắc sau, tôi nhìn thấy bà ngồi dưới gốc cây lan, mỉm cười với tôi. Nước mắt tôi tuôn rơi, chạy đến ôm bà, tôi nói:
- Bà phải không? Có phải là bà không? Con nhớ bà nhiều lắm!
Bà chỉ cười, vuốt nhẹ đầu tôi và nói:
- Con cưng này, lớn lên rồi mà vẫn khóc. Bà về đây rồi đấy.
Nghe những lời đó, tôi cảm động hơn bao giờ hết. Bà không chỉ là người thân trong gia đình, mà còn là mẹ, là người thầy, là người tôi mãi mãi yêu quý. Bà đã dạy tôi những giá trị, hướng tôi đi đúng hướng trong cuộc sống. Bà luôn nhắc tôi: 'Sống phải bằng tấm lòng, con ạ'. Bố mẹ tôi đi làm xa, nên trong kí ức thơ ấu, bà là hình ảnh thân thuộc, là nguồn yêu thương vô bờ.Nhớ những ngày xưa, tôi thường ôm bà, được bà hôn lên má, hôn lên tóc và kể chuyện. Tôi nói:
- Bà ơi, bà kể chuyện cho cháu nghe nhé!
Rồi bà lại kể, những câu chuyện quen thuộc trong kí ức. Giây phút này, tôi ao ước mọi thứ dừng lại, chỉ còn trong vòng tay ấm áp này... suốt đời. Đang chìm đắm trong cảm xúc của những câu chuyện, tiếng chuông báo thức đánh thức tôi, buộc tôi phải quay về hiện thực. Tôi tỉnh giấc, cảm xúc lẫn lộn, nửa xúc động, nửa tiếc nuối. Tiếc nuối vì chưa nói lời tạm biệt và chưa đủ lời yêu thương với bà. Giấc mơ qua đi để lại những cảm xúc mạnh mẽ, là nguồn động viên giúp tôi vượt qua khó khăn phía trước. Tạm biệt, bà, người tiên nữ của cuộc đời con!

6. Hồi ức về giấc mơ gặp lại người thân số 7
'Năm mới lại về rồi, mẹ ơi!' Tôi ngước mắt nhìn lên bầu trời đêm, hồi tưởng về người mẹ yêu quý. Đã 3 năm kể từ khi mẹ sang nước ngoài. Nhớ về những ngày mẹ còn ở đây, chúng tôi thường đến chợ hoa, mua sắm trước Tết. Ngồi suy nghĩ, tôi đắm chìm vào giấc ngủ .
'Hồng ơi!', tiếng gọi từ xa vọng đến. Quay lại, tôi đứng giữa công viên, nơi mẹ thường dẫn tôi chơi. Bước lại gần, tôi nhận ra bóng dáng quen thuộc, hòa mình giữa thân quen và xa lạ. 'Có phải mẹ không?' - Tôi nghĩ. Chạy đến, đúng là mẹ. Hạnh phúc lấp lánh, tôi gọi to: 'Mẹ, mẹ ơi!' và ôm chầm lấy mẹ. Mẹ mở rộng vòng tay bé nhỏ, ôm tôi. Mẹ nói: 'Hồng! Con của mẹ!'. Tôi khóc trong niềm vui gặp lại mẹ sau bao ngày xa cách. Nhìn kỹ mẹ, tôi nhận ra mái tóc bạc đi và nếp nhăn vẫn còn. Duy nhất điều không thay đổi là nụ cười của mẹ, vẫn hiền dịu và đem lại yên bình, hạnh phúc. Bất giác, mẹ bảo:
- Con ngồi đây kể chuyện với mẹ đi. Lâu rồi mẹ con không trò chuyện với nhau.
Tôi gật đầu:
- Vâng ạ!
Cùng nhau ngồi trên chiếc ghế đá quen thuộc. Mẹ vuốt nhẹ tóc tôi và hỏi:
- Gia đình mình thế nào rồi con?
Tôi trả lời:
- Mọi người đều khỏe mẹ ạ! Ông ngoại thỉnh thoảng bị thấp khớp. Còn các bác thì đều đi làm. Mọi người luôn nhớ mẹ nhiều.
Mẹ mỉm cười hiền dịu:
- Ừ! Vậy còn học nữa, con học thế nào rồi? Con vẫn giữ ước mơ làm phóng viên chứ?
Tôi nhanh chóng trả lời:
- Năm cuối cấp, học vất vả lắm mẹ ạ. Ngoài học chính, con phải học thêm nhiều để củng cố kiến thức. Và con vẫn gửi bài cho báo đều đặn, mẹ à. Con sẽ không làm mọi người thất vọng.
Lời mẹ như nâng cao tinh thần tôi:
- Ừ! Mẹ tin ở con. Con phải cố gắng học giỏi. Dù có chuyện gì, con cũng phải tâm sự với mẹ.
Nghe giọng mẹ, tôi cảm thấy gần gũi hơn với mẹ. Mẹ luôn quan tâm đến những điều buồn vui của tôi. Tất cả đều nhờ vào tình yêu thương mẹ truyền đạt. Tình mẫu tử thật thiêng liêng! Lâu nay tôi vắng bóng mẹ, giờ đây được bên mẹ, thật hạnh phúc! Tôi thầm nghĩ: 'Mẹ ơi! Bây giờ mẹ và con lại gần nhau. Đừng rời xa con nữa, mẹ nhé...'
Rồi tôi lại chìm đắm trong suy nghĩ, niềm vui, hạnh phúc tràn ngập trong lòng. Mọi thứ bỗng trở nên nhạt nhòa, nhạt nhòa...
'Hồng ơi! Dậy đi em ngủ gật đấy. Sắp sang năm mới rồi, em cùng gia đình xem pháo hoa nhé?' Tôi mở mắt, nhìn chiếc đồng hồ gần kia, sắp sang năm mới. Tôi ngơ ngác, mới biết đó chỉ là một giấc mơ. Ngước mắt lên bầu trời đêm, pháo hoa rực sáng, một năm mới nữa lại về. Tôi thầm chúc với trời, với nàng tiên mùa xuân, mong nàng tiên mùa xuân đưa lời đến mẹ: 'Mẹ ơi! Con nhớ mẹ nhiều lắm. Mẹ hãy sớm về với con, mẹ nhé!'

7. Hồi ức về giấc mơ gặp lại người thân số 6
Bà tôi áo thâm, nón đội quanh năm
Như con cò trắng ven sông, vai gánh nặng lo chồng nuôi con
Khi đọc những dòng thơ, tôi bỗng nhớ về bà ngoại - người phụ nữ tảo tần, hiền từ. Một đêm, tôi mơ về bà, chúng tôi trò chuyện và nũng nịu trong vòng tay ấm áp của bà.
Thức muộn để học bài, nhưng đêm quá yên bình, mắt tôi nhìn chữ nhảy múa trên sách và díp vào giấc mơ, không biết khi nào tôi bắt đầu. Trong giấc mơ mơ màng, bàn tay nhẹ nhàng lay tỉnh tôi. Mở mắt ra, giật mình tỉnh giấc, bà ngoại của tôi ngồi trước mặt. Bà nhìn tôi bằng ánh mắt hiền lành và nụ cười ấm áp. Tôi gọi lên với giọng nghẹn ngào:
- Bà ơi, bà ơi!
Bà xoa nhẹ đầu tôi và cười:
- Bà đây, lớn rồi mà còn khóc gì?
Tôi ôm bà, hít thở mùi hương quen thuộc. Bà mất khi tôi lên lớp sáu, mái tóc bạc trắng, nhưng bà vẫn giữ nếp sống của mình. Bà gội đầu bằng nước bồ kết, hương nhu và lá bưởi. Mỗi sáng, bà ngồi trước hiên nhà chải tóc và vấn lại gọn gàng bằng một chiếc mấn tự may. Làn da nhăn nheo, những đồi mồi của thời gian. Cái miệng nhai trầu, thỉnh thoảng bà rút túi để bỏ thêm thuốc lào hoặc vôi vào để miếng trầu thêm cay, thêm đậm đà.
Tôi hỏi bà:
- Bà đã đi đâu thế? Cháu đợi bà kể chuyện cho cháu nghe mà.
- Bà đã đến một nơi xa lắm - bà nói, nhắc nhở tôi về trách nhiệm học hành và lời bố mẹ.
- Cháu sẽ cố gắng học hành, bảo đảm làm những gì cháu thích. Và cháu biết, dù cháu làm gì thì bà vẫn luôn ở bên cạnh và ủng hộ cháu.
Chợt tỉnh giấc, mẹ tôi đang gọi tôi dậy. Tôi bật dậy, ngơ ngác nhìn xung quanh. Tôi chỉ là ngủ gục và nằm mơ gặp lại bà ngoại thôi. Người vừa lay tôi dậy là mẹ, đôi mắt mẹ sao giống đôi mắt của bà ngoại đến thế...
Bà ơi, cháu sẽ cố gắng học hành và làm những gì cháu thích. Bởi cháu biết là, dù cháu có làm gì đi nữa thì bà vẫn sẽ luôn ở bên cạnh và ủng hộ cháu.

8. Hồi ức về giấc mơ gặp lại người thân số 9
Thời gian trôi bất ngờ, cuốn đi mọi thứ. Bụi thời gian dần phủ lên, muốn xóa nhòa kí ức. Sóng gió cuộc đời mang ta đi đâu? Trong hành trình, nhiều sự kiện xảy ra, nhiều người mới đến bên ta. Có lẽ: ta đã quên quá khứ. Nhưng khi ta dừng lại, khi kí ức tràn về, ta gọi nhẹ: bạn.
'Hẹn gặp cậu trong mơ' - lời tôi thường nói. Nhưng chưa bao giờ thành hiện thực. Có lẽ vì tôi đã quá lạc quan, tự tha hóa bản thân, biến đổi chính mình? Vì vậy, bà tiên xuất hiện, vung cây đũa thần, thực hiện phép màu, dẫn tôi đi tìm chính mình, tìm lại kí ức.
Trong giấc mơ, tôi đứng giữa căn phòng lớn, rộng lớn, thẫm một màu u uất. Mệt mỏi vì phải lê gót trên bãi cát dài. Tâm hồn tôi có thể đã hóa thành cát bụi.
Trong giấc mơ, tôi cảm nhận lạnh lẽo. Lạnh da lạnh thịt, buốt giá tâm can. Trái tim thổn thức, không biết cuộc hành trình dẫn đến đâu, nơi nào là dừng chân? Tôi buồn, tôi cô đơn, tôi trống rỗng. Tôi đi trong căn phòng kín của tâm hồn - nơi tôi chôn vùi kí ức!!
Trong giấc mơ, bạn xuất hiện. Trong giấc mơ, Sử - người bạn của tôi, vẫn như ngày nào. Vẫn nước da ngăm đen, bàn tay khô ráp, đôi mắt tự tin, đầy nghị lực. Và nụ cười vẫn chưa bao giờ hiện lên. Tôi chạy tới, muốn ôm chặt bạn, muốn bạn che chở. Bạn của tôi - sóng gió cuộc đời không làm bạn khuất phục. Bạn của tôi - mãi mãi kiên cường như Asin.
Tôi từng là cô bé hồn nhiên, sống trong vòng tay ấm áp của mẹ, cha. Luôn nghe theo, luôn biết rằng không nên chơi với Sử, người chăn trâu. Và rồi, khi thấy bạn từ xa, lũ trẻ chạy xa. 'Phải cách xa thằng Sử'. Cuộc đời tôi - trôi qua tĩnh lặng.
Bạn - một số phận bất hạnh. Bắt đầu từ cái tên: thằng không cha. Bạn bất hạnh vì không phải dân bản địa, không có ruộng đất. Bạn bất hạnh vì ánh nhìn của người đời: 'bố nó chết vì AIDS, anh nó đi tù'. Cuộc sống của bạn - đầy gian truân.
Nhưng bạn vẫn hiên ngang bước qua bão tố, kiên cường đến tận cùng. Bạn giúp tôi thoát khỏi tay tử thần dưới dòng sông đỏ của ông Hồng. Tôi dạy bạn chữ, dạy bạn toán. Nhưng Sử ơi, bạn cũng là người thầy của tôi. Cuộc sống của bạn như một câu chuyện dài. Bạn kể rất nhiều, nhiều hơn tôi có thể tưởng tượng về cuộc đời của cậu bé 12 tuổi. Bạn mong ước có một gia đình. Bạn ước mơ một lần được gọi mẹ. Nhưng không bao giờ có. 'Cuộc đời là như vậy, sóng gió đánh không chọn ai.' Tôi hiểu giá trị của đồng tiền; hiểu giọt mồ hôi trên khuôn mặt mẹ, giọt nước mắt của cha. Tôi hối hận vì đã bỏ cơm vì không có con búp bê. Tôi hiểu giá trị của hạnh phúc gia đình. Tôi hối hận, giận mình vì đã trốn học đi chơi, không biết rằng đó là ước mơ, khao khát lớn của bạn.
Nhưng đúng thật: 'sóng gió cuộc đời có chọn ai đâu'. Do kinh doanh tốt, gia đình tôi đã rời khỏi miền quê nghèo. Khi nghe tin, bạn chỉ ừ thôi. Và khi tôi rời đi, tôi không gặp lại bóng dáng nào như xưa. Thời gian trôi, đã 6 năm, tôi hầu như quên: tôi có một người bạn.
Trong giấc mơ - bạn lại xuất hiện. Vẫn như trước. Tôi ngượng ngùng, bẽn lẽn, xấu hổ... Nhưng cái nhìn ấm áp vẫn còn. Bạn của tôi - bạn mỉm cười. Và tôi tỉnh giấc.
Hôm nay, trên chuyến xe này, tôi quay về quê hương, tìm lại tuổi thơ, tìm lại người bạn. Và tìm lại một miền kí ức.

9. Bài văn kể lại giấc mơ gặp lại người thân số 8
Trong gia đình, người tôi thân thiết và yêu mến nhất là anh Hai. Hai năm trước, anh Hai tôi tốt nghiệp đại học quân sự và được gửi đến vùng biên giới làm nhiệm vụ. Kể từ lúc anh đi, việc về thăm nhà của anh rất ít, chỉ vài lần gửi thư về. Khi còn ở nhà, anh thường dành thời gian giúp đỡ tôi học, chia sẻ kiến thức toán. Tình cảm anh em tôi thắm thiết, nhưng giờ đây, khi anh ấy đi xa, tôi cảm thấy cô đơn và buồn bã nhiều hơn.
Ngày mai có bài thi toán, tôi cố gắng làm hết bài ôn tập. Đã giải gần hết, chỉ còn một bài khó, tôi đắn đo mãi không ra. Bài toán làm tôi mệt mỏi, xung quanh mọi thứ dần mờ nhạt...
Bỗng nổi lên tiếng gõ cửa, tiếng gọi quen thuộc: “Nhóc ơi, ra mở cửa cho anh!” Đúng, đó là anh Hai! Tôi hồi hộp mở cửa, anh đặt ba lô xuống và vỗ nhẹ đầu tôi:
_ Em đang làm toán à? Giỏi quá đấy!
Chúng tôi ngồi xuống, anh hỏi về học tập của tôi. Tôi tự hào chia sẻ với anh về thành tích học tập của mình. Anh cười:
_ Em của anh mới đúng chất!
Tôi kêu anh kể về những ngày ở biên giới. Anh nhiệt huyết chia sẻ vô số câu chuyện hài hước từ quân ngũ. Ngồi nghe, tôi để ý thấy da anh đen hơn, là kết quả của những ngày dài nắng gió. Anh lớn to, mạnh mẽ hơn nhờ vào sự rèn luyện hàng ngày, để đối mặt với khí hậu khắc nghiệt ở biên giới. Đôi mắt anh vẫn rạng ngời và trìu mến nhìn tôi.
_ Em lớn nhanh quá, nhớ anh không? Không có anh giúp em toán, chắc em gặp nhiều khó khăn với bài toán khó nhỉ? Dù anh không giúp em như trước, anh vẫn luôn động viên em. Đừng bao giờ chùn bước nhé! Phải học giỏi để anh khoe em gái ngoan với mọi người.
_ Em hứa sẽ cố gắng, không làm anh thất vọng. Em sẽ làm cho anh tự hào về em, em gái của chiến sĩ bộ đội.
Anh ôm tôi, vỗ nhẹ vai rồi đứng dậy, chuẩn bị ra đi. Anh vẫy tay chào:
_ Anh đi đây! Nhiệm vụ đang chờ anh!
Anh ra khỏi cửa, cánh cửa đóng sầm lại, tôi tỉnh giấc. Phải, đó chỉ là một giấc mơ.
Mặc dù chỉ gặp anh Hai trong giấc mơ, nhưng tôi vẫn rất vui và khỏe mạnh. Tôi quyết tâm giải bài toán khó để không làm anh thất vọng. Ngày mai, sau khi thi xong, tôi sẽ viết thư kể về giấc mơ này, chắc anh sẽ vui lắm.

10. Bài văn kể lại giấc mơ gặp lại người thân số 10
Mỗi đêm đầu mùa đông, khi trời trở lạnh, em tựa vào giường sớm hơn bình thường. Bên cạnh bà, em nghe tiếng hát mềm mại, là giai điệu xưa bà thường trìu mến. Không mấy chốc, giọng hát dịu dàng ấy đã đưa em bước vào giấc ngủ sâu thẳm. Trong giấc mơ, em gặp ông nội, trò chuyện và chia sẻ niềm vui cùng em.
Ông nội em đã ngoại tám chục, tuổi tác đã khiến ông mất từ khi em bắt đầu học lớp một. Quãng thời gian trôi đi nhanh chóng, và đã gần chục năm em không còn bên ông, không nghe được giọng hát êm đềm và ánh mắt yêu thương của ông.
Giấc mơ hôm ấy, ông nội xuất hiện với hình ảnh gầy gò quen thuộc, bước về phía em đang ngồi học. Em háo hức chạy ra ôm ông. Đôi bàn tay ấm áp của ông vuốt nhẹ đầu em, rồi dẫn em từ bàn học ra chiếc ghế nhỏ nằm trong phòng ngoài, nơi hai ông cháu thường ngồi tập đọc. Khuôn mặt ông vẫn tỏa sáng, tràn đầy hạnh phúc như ngày xưa, chỉ có thêm những nếp nhăn thấp thoáng của thời gian. Đôi mắt sáng bóng, mặc dù đã mờ đi một chút, nhưng ông vẫn giữ được ý nghĩa của đôi tai minh mẫn. Chỉ có mái tóc bạc làm nổi bật hơn dấu vết của thời gian.
Ông thăm hỏi về học tập của em. Em tự hào chia sẻ về những thành tích đã đạt được. Ông gật đầu hài lòng và khích lệ em tiếp tục phấn đấu. Dù vui mừng, ông nhắc em nhớ lấy thành tích làm động lực để tiếp tục nỗ lực. Em ngồi im lặng, lắng nghe những lời dạy bổ ích của ông. Rồi em hỏi về sức khỏe của ông. Ông bảo rằng ông khỏe mạnh và luôn nhớ đến mọi người. Ông mong em sẽ chăm sóc bà một cách tốt nhất. Em cảm động, không nói gì được, chỉ biết gật đầu thay cho trả lời. Hai ông cháu ngồi nói chuyện, tiếng cười ấm áp của ông vang lên trong căn nhà nhỏ.
Đêm về, khi bầu trời yên bình, em thắc mắc vì sao ông không thường xuyên về thăm gia đình, hoặc có phải ông quên mọi người rồi không. Lời trách móc ngây thơ của em làm ông nở một nụ cười và nhẹ nhàng nói: 'Hãy nhớ rằng, ông luôn ở bên cạnh mọi người'. Em khóc gọi theo ông, nhưng ông cứ xa dần, chỉ ngoảnh lại vẫy tay tạm biệt. Em tỉnh dậy, nhận ra rằng những gì em vừa trải qua chỉ là một giấc mơ. Nhưng đó là một giấc mơ đẹp mà em sẽ luôn ghi nhớ và trân trọng. Em tin rằng, dù không có thật, những lời dạy và động viên của ông sẽ là động lực lớn để em vươn lên trong cuộc sống.

