1. Bài tham khảo số 1 - Sự Tinh Tế trong Nghệ Thuật Miêu Tả của Nguyễn Du


Bài tham khảo số 3






Hình ảnh người phụ nữ từ lâu đã đi vào thi ca nhạc họa nuôi một nguồn cảm hứng dồi dào, bất tận. Mặc dù trong xã hội phong kiến "trọng nam khinh nữ", người phụ nữ ít có cơ hội xuất hiện trong các tác phẩm văn học nhưng đến thế kỉ XVI trở đi, người phụ nữ đã bước chân vào nền văn học trung đại Việt Nam một cách rất tự nhiên, rất chân thực. Chúng ta có thể kể đến một số tác phẩm như: "Truyền kì mạn lục" của Nguyễn Dữ, "Truyền kì tân phả" của Đoàn Thị Điểm, "Chinh phụ ngâm khúc" của Đặng Trần Côn... Tất cả các nhà văn, nhà thơ đều tập trung làm nổi bật lên phẩm chất tốt đẹp, số phận bi kịch, cuộc đời bất hạnh của người phụ nữ nhưng lại ít quan tâm tới việc khắc họa vẻ đẹp nhan sắc, tài năng độc đáo của nhân vật nữ giới. Tuy nhiên, đến với những trang thơ của Nguyễn Du qua tác phẩm "Truyện Kiều", mặc dù cũng khai thác đề tài bất hạnh của người phụ nữ đương thời nhưng Nguyễn Du vẫn đặc biệt chú trọng miêu tả khắc họa vẻ đẹp chân dung, nhan sắc, tài năng con người nhân vật. Và chính bút pháp tả người ấy đã góp phần không nhỏ tạo nên sự thành công của tác phẩm. Điều này được thể hiện qua hình tượng nhân vật Thúy kiều trong đoạn trích "Chị em Thúy Kiều".
Trước hết, bốn câu thơ đầu tiên, nhà thơ giới thiệu khái quát về vị trí, xuất thân và vẻ đẹp của Thúy Kiều:
Đầu lòng hai ả tố nga,
Thúy Kiều là chị em là Thúy Vân
Mai cốt cách tuyết tinh thần,
Mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười.
Đó là Thúy Kiều sinh ra trong một gia đình họ Vương, nàng là chị cả trong gia đình. Để giới thiệu về vẻ đẹp của nàng, nhà thơ đã sử dụng bút pháp ước lệ và ẩn dụ rất giàu sức gợi: cốt cách thì duyên dáng, yêu kiều, thanh tao như cây mai; phong thái tinh thần thì trong trắng, tinh khôi như tuyết. Đó là vẻ đẹp hoàn mỹ, toàn diện từ trong ra ngoài, từ dáng vẻ tới tâm hồn "mười phân vẹn mười". Như vậy, chỉ bằng bốn câu thơ đầu ngắn gọn, tác giả đã khái quát được những thông tin cần thiết của nhân vật, đồng thời làm nổi bật lên vẻ đẹp của Thúy Kiều. Từ đó, mở ra cảm xúc cho toàn bài, người đọc thấy được cảm hứng ngợi ca con người trong đoạn thơ.
Sau khi dựng lên chân dung và vẻ đẹp nhân vật Thúy Vân, nhà thơ tập trung bút lực vào miêu tả vẻ đẹp của Kiều trong sự đối sánh với vẻ đẹp của Vân:
Kiều càng sắc sảo mặn mà
So bề tài sắc lại là phần hơn
Vẻ đẹp của Kiều khác và hơn hẳn Vân cả về tài lẫn sắc. Đó là sự "sắc sảo" về trí tuệ; "mặn mà" về tầm hồn. Trước hết là vẻ đẹp nhan sắc - ngoại hình của Kiều. Vẫn tiếp tục sử dụng thủ pháp ước lệ tượng trưng lấy vẻ đẹp của thiên nhiên làm thước đo cho vẻ đẹp của con người qua một loạt các hình ảnh: thu thủy, xuân sơn, hoa, liễu, Nguyễn Du đã làm hiện vẻ đẹp của một trang giai nhân tuyệt mĩ. Nhưng khi miêu tả Kiều, tác giả không miêu tả cụ thể chi tiết như ở Vân mà ngược lại, tác giả tập trung vào một điểm nhìn là đôi mắt “Làn thu thủy nét xuân sơn”: Đôi mắt sáng trong và sâu thẳm như làn nước mùa thu; đôi lông mày thanh thoát như nét núi mùa xuân. Đây chính là lối vẽ "điểm nhãn" cho nhân vật. Bởi đôi mắt chính là cửa sổ tâm hồn con người. Và qua đôi mắt đó của Kiều, ta thấy được tâm hồn trong sáng, sâu thẳm và cuốn hút lạ thường của nhân vật. Vẻ đẹp nhan sắc của Kiều là vẻ đẹp vượt ra khỏi chuẩn mực của tự nhiên và khuôn khổ của người phụ nữ phong kiến nên: “Hoa ghen - liễu hờn” và thậm chí là nghiêng ngả cả thành quách, đất nước:
Hoa ghen thua thắm liễu hờn kém xanh
Một hai nghiêng nước nghiêng thành
Nghệ thuật nhân hóa (hoa ghen - liễu hờn) kết hợp với nghệ thuật nói quá (thành ngữ: Nghiêng nước nghiêng thành) vừa có tác dụng gợi tả vẻ đẹp của Kiều ; lại vừa có tác dụng dự đoán về số phận, cuộc đời của nàng. Bởi vẻ đẹp đó gợi lên mâu thuẫn, không hài hòa (khác với Vân: thua - nhường: hài hòa, bình yên) nên chắc chắn cuộc đời nàng sẽ truân chuyên, trắc trở: “Thanh lâu hai lượt, thanh y hai lần".
Tiếp đến là vẻ đẹp tài năng của Kiều. Nếu như khi tả Vân, nhà thơ chỉ chú trọng vào khắc họa vẻ đẹp nhan sắc mà không chú trọng tới miêu tả tài năng và tâm hồn thì khi tả Kiều, nhà thơ chỉ tả sắc một phần, còn lại dành phần nhiều vào tài năng:
Sắc đành đòi một tài đành họa hai
Chỉ một câu thơ mà nhà thơ đã nêu được cả sắc lẫn tài. Nếu như về sắc thì Kiều là số một thì về tài không ai dám đứng hàng thứ hai trước nàng. Tài năng của Kiều có thể nói là có một chứ không có hai trên đời. Vì được trời phú cho tính thông minh nên ở lĩnh vực nghệ thuật nào Kiều cũng toàn tài: cầm - kì - thi - họa. Tất cả đều đạt đến mức lí tưởng hóa theo quan niệm thẩm mĩ của lễ giáo phong kiến: “Pha nghề thi họa đủ mùi ca ngâm”. Đặc biệt tài năng của Kiều được nhấn mạnh ở tài đàn: “Cung thương lầu bậc ngũ âm/ Nghề riêng ăn đứt hồ cầm một trương”: nàng thuộc lòng các cung bậc và đánh đàn Hồ cầm (đàn cổ) thành thạo. Hơn thế, nàng còn giỏi sáng tác nhạc nữa: “Khúc nhà tay lựa nên chương/Một thiên bạc mệnh lại càng não nhân”. Mỗi nàng lần đánh đàn, nàng lại cất lên bài hát “Bạc mệnh” làm cho người nghe phải đau khổ, sầu não. Bài hát chính là tâm hồn, là bản đàn theo suốt cuộc đời Kiều, biểu hiện một trái tim đa sầu đa cảm và cuộc đời éo le, bất hạnh.
Như vậy, qua việc phân tích ở trên, người đọc thấy được chân dung của nhân vật Thúy Kiều là bức chân dung mang tính cách và số phận. Vẻ đẹp của Kiều là vẻ đẹp khác người nên làm cho thiên nhiên phải ghen tị “Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen”; tài năng của Kiều vượt trội hơn người nên chắc chắn theo một quy luật thông thường của định mệnh “Chữ tài đi với chữ tai một vần” hay “Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau” nên cuộc đời Kiều là cuộc đời của một kiếp hồng nhan bạc mệnh, éo le và nghiệt ngã.
Đến đây chúng ta thấy được tài năng độc đáo của Nguyễn Du trong việc khắc họa chân dung nhân vật. Từ vẻ đẹp chân dung, nhà thơ thể hiện những dự cảm về tính cách, cuộc đời, số phận của nhân vật. Và mặc dù, ở đầu đoạn trích, tác giả giới thiệu Thúy kiều là chị, em là Thúy Vân nhưng sau đó, nhà thơ lại miêu tả chân dung nhân vật Vân trước, Kiều sau. Đó là một dụng ý nghệ thuật của nhà thơ trong việc tạo ra thủ pháp "đòn bẩy". Điều đó có tác dụng nhấn mạnh và làm nổi bật được vẻ đẹp độc đáo, vượt trội về cả sắc lẫn tài và tình của nhân vật Thúy Kiều. Vì thế, tuy cùng sử dụng nghệ thuật ước lệ tượng trưng khi miêu tả hai nhân vật nhưng chúng ta thấy được mức độ đậm nhạt khác nhau ở mỗi người. Nhà thơ chỉ dùng bốn câu để tả Vân, còn lại dành tận mười hai câu để tả Kiều; tác giả khi tả Vân chỉ tập trung tả nhan sắc nhưng khi tả Kiều thì "sắc đành đòi một, tài đành họa hai". Mặc dù vậy nhưng ở nhân vật nào cũng hiện lên rất sống động, cụ thể, chân thực, mang vẻ đẹp, tính cách, số phận khác nhau.
Khép lại đoạn thơ, Nguyễn Du dùng những lời lẽ đẹp để gợi ca cuộc sống của nàng:
Phong lưu rất mực hồng quần
Xuân xanh xấp xỉ tới tuần cập kê
Êm đềm trướng rủ màn che
Tường đông ong bướm đi về mặc ai.
Thúy Kiều sống trong một gia đình phong lưu, rất gia giáo và nàng đang đến cái tuổi búi tóc cài trâm, được phép thành gia, lập thất "tới tuần cập kê". Thành ngữ “Trướng rủ màn che” gợi tả một lối sống kín đáo, rất khuôn phép của con nhà gia giáo đàng hoàng . Vì thế, đối với những người đàn ông “ong bướm” (chỉ những người đàn ông tán tỉnh phụ nữ không có mục đích tốt đẹp) thì Thúy Kiều không bao giờ để tâm tới. Hai câu kết trong sáng, đằm thắm như che chở, bao bọc cho nàng. Nàng hiện lên như một bông hoa vẫn còn phong nhụy trong cảnh "êm đềm", chưa một lần tỏa hương vì ai đó.
Qua chân dung vẻ đẹp nhan sắc, tài năng của Thúy Kiều, chúng ta thấy được Nguyễn Du thực sự rất trân trọng, đề cao những giá trị vẻ đẹp của người phụ nữ. Những dự cảm về kiếp người tài hoa nhưng bạc mệnh là sự xuất phát từ tấm lòng cảm thông, xót thương con người của nhà thơ. Đó là vẻ đẹp nhân văn sáng ngời trong ngòi bút tài hoa của Đại thi hào dân tộc – Nguyễn Du.


Phần mở đầu của 'Truyện Kiều' là một bức tranh sinh động về hai chị em Thúy Kiều và Thúy Vân. Bốn câu mở đầu là lời giới thiệu tinh tế về nhan sắc lộng lẫy của hai cô con gái đầu lòng trong gia đình Viên, họ ngoại Vương. Nguyễn Du thông qua từng chi tiết mô tả, tạo nên hình ảnh thanh tao, trong trắng như mai và tuyết, tượng trưng cho vẻ đẹp thiên nhiên. Thúy Vân, với vẻ đẹp phúc hậu và đoan trang, được biểu hiện qua bốn câu thơ đẹp mắt:
'Mai cốt cách, tuyết tinh thần,
Mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười.'
Vẻ đẹp của họ không chỉ là bề ngoài mà còn là tâm hồn. Sau lời giới thiệu, tác giả chuyển sang miêu tả Thúy Vân với bốn câu thơ nhẹ nhàng. Mặc dù không chi tiết về ngoại hình, nhưng qua mô tả, chúng ta nhìn thấy một người con gái hiền dịu, phúc hậu và dễ mến. Bức chân dung của Thúy Vân chỉ làm nổi bật thêm vẻ đẹp của Thúy Kiều, như một bức tranh hài hòa:
'Kiều càng sắc sảo mặn mà
So bề tài sắc lại là phần hơn.'
Chuyển qua Thúy Kiều, nhà thơ không ngần ngại dành nhiều lời ca ngợi cho vẻ đẹp và tài hoa của nhân vật chính. Bằng những từ ngữ đầy hình ảnh, Nguyễn Du tạo nên một bức tranh về Thúy Kiều vô cùng tuyệt vời:
'Mai cốt cách/ tuyết tinh thần
Mây thua nước tóc/ tuyết nhường màu da
Làn thu thủy/nét xuân sơn
Hoa ghen thua thắm/ liễu hờn kém xanh
....
Sắc đành đòi một/ tài đành họa hai'
Thúy Kiều được mô tả như một hình ảnh tinh tế, hấp dẫn với vẻ đẹp sắc sảo và tài năng vượt trội. Nguyễn Du sử dụng từ ngữ như 'sắc sảo', 'mây', 'nước', 'hoa ghen' để làm nổi bật tạo hóa quyến rũ trong nhân vật của Thúy Kiều. Đoạn thơ không chỉ dừng lại ở bề ngoài mà còn khám phá sâu vào tâm hồn và tài năng của nhân vật. Qua bàn tay điêu luyện của Nguyễn Du, hai chị em Thúy Kiều và Thúy Vân trở nên sống động và đậm chất nghệ thuật.


6. Bài tham khảo số 7
Trích đoạn “Chị em Thúy Kiều” từ tác phẩm Truyện Kiều của Nguyễn Du, miêu tả chân dung của hai chị em Thúy Kiều và Thúy Vân. Nổi bật là chân dung của Thúy Kiều với vẻ đẹp hoàn hảo, tuyệt mĩ, kết hợp sắc – tài – tình. Tuy tài hoa của Kiều không vượt qua quan niệm phong kiến “Hồng nhan bạc mệnh”, nhưng vẻ đẹp của cô vô cùng lôi cuốn. Nguyễn Du tô điểm cho vẻ đẹp của Kiều bằng những so sánh và ẩn dụ với thiên nhiên. Mắt của Kiều là cửa sổ tâm hồn, biểu hiện sự tinh anh và trí tuệ. 'Làn thu thủy' mô tả một đôi mắt linh hoạt và long lanh, trong sáng. 'Nét xuân sơn' là đôi lông mày thanh tú trên khuôn mặt trẻ trung. Sắc đẹp của Kiều vượt ra ngoài quy luật tự nhiên, độc nhất vô nhị. Đoạn thơ không chỉ miêu tả vẻ ngoại hình mà còn khám phá sâu vào tâm hồn và tài năng của Thúy Kiều. Kiều không chỉ xinh đẹp mà còn thông minh, tài năng vượt trội, được tác giả ca ngợi qua những từ ngữ tuyệt đối như 'Thông minh vốn sẵn tính trời', 'Pha nghề thi họa', 'Cung thương làu bậc ngũ âm', 'Nghề riêng ăn đứt hồ cầm một trương'. Thúy Kiều không chỉ là hình ảnh đẹp mà còn là biểu tượng của tài năng và trí tuệ.


9. Bài tham khảo số 8
Truyện Kiều của Nguyễn Du là tác phẩm vĩ đại, nổi tiếng và được dịch ra nhiều thứ tiếng trên thế giới. Đoạn trích 'Chị em Thúy Kiều' tinh tế mô tả vẻ đẹp của chị em nhà họ Vương. Bằng những hình ảnh tượng trưng thường được sử dụng trong thi ca cổ, tác giả miêu tả vẻ đẹp thanh tao, trong trắng của hai chị em. Thúy Vân được so sánh với chuẩn mực thiên nhiên như trăng, hoa, mây, tuyết, nhưng Thúy Kiều vượt trội hơn cả về tài và tình. Bức chân dung của Kiều là sự kết hợp hoàn hảo giữa sắc đẹp và tài năng. Tác giả sử dụng nghệ thuật ẩn dụ và so sánh với thiên nhiên để tôn vinh vẻ đẹp của Kiều, đặc biệt là qua đôi mắt linh hoạt và lông mày mềm mại. Vẻ đẹp này không chỉ vượt ra khỏi quy luật tự nhiên mà còn làm cho thiên nhiên ghen tị. Thúy Kiều không chỉ có vẻ đẹp ngoại hình mà còn là người thông minh, có tài năng xuất chúng được tác giả ca ngợi. Bức chân dung Thúy Kiều không chỉ là vẻ đẹp tuyệt mĩ mà còn là biểu tượng của tài năng và trí tuệ.


8. Bài tham khảo số 9
Trong trích đoạn về Chị em Thúy Kiều của Nguyễn Du, nhìn thấy Kiều với vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành, không chỉ ngoại hình tuyệt mĩ mà còn tài hoa, vẻ đẹp nội tâm phong phú, sâu sắc.
Nguyễn Du sử dụng những câu thơ tuyệt vời để diễn đạt vẻ đẹp của Thúy Kiều:
Kiều càng sắc sảo mặn mà
So với sắc tài, nàng càng nổi bật
Làn thu thủy, nét xuân sơn
Hoa ghen thua thắm liễu hờn kém xanh.
Mặc dù mô tả vẻ ngoại hình không chi tiết như Thúy Vân, nhưng qua đôi mắt tuyệt vời, độc giả có thể cảm nhận hết vẻ đẹp tuyệt vời của nàng. Đây chính là tài của Nguyễn Du, sử dụng bút pháp ước lệ để miêu tả vẻ đẹp của Thúy Kiều: “Làn thu thủy, nét xuân sơn”, đôi mắt của nàng sáng như làn nước mùa thu. Đôi lông mày mảnh, dài như dáng núi mùa xuân. Đôi mắt này còn mở ra một thế giới nội tâm đa dạng, phong phú, là tâm hồn nhạy cảm, tinh tế. Nàng đẹp hơn cả thiên nhiên, hơn cả tạo hóa, vẻ sắc sảo mặn mà như “hoa ghen thua thắm, liễu hờn kém xanh”. Những từ ghen, hờn thể hiện thái độ tức tối, giận dữ của thiên nhiên và là điều báo hiệu về cuộc sống đầy sóng gió, truân chuyên của nàng.
Không chỉ sở hữu nhan sắc tuyệt mĩ, Kiều còn có tài năng hiếm có:
Thông minh vốn có từ trời
Pha nghệ thi họa đủ mùi ca ngâm
Tài năng của nàng đạt đến độ lí tưởng theo quan niệm thẩm mỹ phong kiến “cầm, kì, thi, họa” đều ở mức đỉnh cao. Trong đó, tài đàn là xuất sắc nhất, trở thành đặc sản của nàng, không ai sánh kịp “nghệ thuật đàn riêng đặc biệt hơn cả hồ cầm”. Mặc dù không thể thể hiện tài năng này ngay trong đoạn trích, nhưng ở phần khác Nguyễn Du cũng khẳng định: “Cung cầm trong nguyệt, nước cờ dưới hoa”. Những khúc nhạc mà nàng sáng tác luôn chứa đựng nỗi buồn, thê lương, gây nỗi thương cảm và làm xúc động lòng người. Có vẻ như từ những khúc nhạc của một cô gái chưa chạm vào cuộc sống thị trấn, luôn được bảo vệ, nhưng lại gợi lên nỗi buồn thê lương của những người phụ nữ bị ghét. Những khúc nhạc này cũng là dự báo về cuộc sống đầy thách thức của nàng. Nhìn lại cuộc đời, trải qua nhiều chông gai, Kiều tự nhận:
Thưa rằng bạc mệnh khúc này
Phổ vào đàn trong những ngày thơ ấu
Cầm lựa những kỷ niệm xưa
Và gương bạc mệnh bây giờ là đây
Nguyễn Du thật lòng ưu ái khi mô tả chân dung Thúy Kiều. Nàng hiện ra qua những câu thơ không chỉ về vẻ đẹp ngoại hình mà còn về sự toàn diện về trí tuệ, tinh thần. Nàng là biểu tượng cho số phận của phụ nữ trong xã hội xưa, có vẻ đẹp, có trí tuệ nhưng lại phải trải qua những gian khổ của cuộc sống, của xã hội phong kiến. Thật là đáng thương cho số phận của nàng, và vì thế, suốt bài thơ, Nguyễn Du đã không ít lần thốt lên: “Hồng nhan quen thói má hồng đánh ghen”. Tố Hữu cũng thương xót cho cuộc đời của nàng và viết:
Chạnh lòng thương cô Kiều như đời dân tộc
Sắc tài sao lại nhiều sóng gió đau đớn.
Bức tranh chân dung Thúy Kiều được xây dựng chủ yếu thông qua bút pháp tượng trưng, sử dụng thiên nhiên để diễn đạt vẻ đẹp con người. Vẻ đẹp của nàng vượt xa những tiêu chuẩn thông thường, làm nổi bật vẻ đẹp “nghiêng nước nghiêng thành” của Thúy Kiều.
Đoạn trích thể hiện sự tài năng của Nguyễn Du, tình cảm của ông đối với vẻ đẹp của Thúy Kiều và cũng là dự báo về cuộc đời nàng, đầy trắc trở và khó khăn.


10. Tác phẩm tham khảo số 10
Đoạn trích “Chị em Thuý Kiều” thuộc phần đầu của tác phẩm “Truyện Kiều” trong phần I – Gặp gỡ và đính ước. Thuý Kiều vẫn là người con gái hoàn hảo về nhan sắc, tài năng. Vẻ đẹp này vẫn tỏa sáng dù thời gian trôi qua. Nàng giữ vững lòng tâm đức vẹn toàn. Nguyễn Du mô tả nhan sắc của Kiều qua những câu thơ:
“Kiều càng sắc sảo mặn mà,
So bề tài sắc lại là phần hơn”
Thủ pháp nghệ thuật này tôn lên vẻ đẹp của Kiều, làm nổi bật hơn vẻ đẹp của Thuý Vân. Những từ ngữ so sánh như “càng, phần hơn” và các tính từ “sắc sảo, mặn mà” khẳng định vẻ đẹp rực rỡ của Kiều về ngoại hình và tâm hồn. Nét đẹp này khiến cho hoa ghen thua, liễu hờn. Tác giả tập trung mô tả chi tiết đôi mắt tuyệt vời của Kiều, tượng trưng cho vẻ đẹp nổi bật, đa sầu của người phụ nữ tuyệt vời. Vẻ đẹp của Kiều khiến cho cả hoa và liễu đều phải “ghen, thua” trước sự xuất sắc của nàng.
Kiều không chỉ sở hữu vẻ đẹp mà còn có tài năng đặc biệt, cầm kỳ thi hoạ:
“Thông minh vốn sẵn tính trời,
Pha nghề thi họa đủ mùi ca ngâm.
Cung thương làu bậc ngũ âm,
Nghệ riêng ăn đứt hồ cầm một chương.
Khúc nhà tay lựa nên chương,
Một thiên bạc mệnh lại càng não nhân”.
Tài năng của Kiều là một thiên bạc mệnh, đẳng cấp hơn cả nghệ thuật đàn. Tác giả mô tả tài năng xuất chúng của nàng thông qua việc cầm kỳ thi hoạ, làm cho nàng trở thành một người phụ nữ với sức hút không thể đối kịch. Bằng cách này, Nguyễn Du truyền đạt tình cảm của ông đối với vẻ đẹp và tài năng của phụ nữ, làm mới và độc đáo hơn so với thời đại ông sống.


