1. Chuyện của chim Thợ May
Một loài chim nhỏ, đuôi dài, tinh tế và quyến rũ, sống sâu trong khu rừng hoang dã. Chim này rất buồn bã. Một hôm, nó quyết định nói lên nỗi lòng của mình với Hổ. Nó than thở:
– Ông Chúa Sơn Lâm, trong khu rừng, từ Sâu, Gõ Kiến, Chèo Bẻo, Chích Chòe, cho đến Phượng Hoàng, Ưng, tất cả đều có tên. Nhà tôi đông đúc, đẹp đẽ và đầy tài năng. Nhưng chúng tôi lại không có tên gọi. Điều này thật không công bằng, mong ông Chúa Sơn Lâm xem xét!
Hổ động viên nó:
– Yên tâm! Yên tâm! Phương nào cũng sẽ có. Theo tôi, có tên không khó. Khó khăn là làm sao để tên ấy trở nên đáng tự hào. Không phải ai cũng muốn nghe đến tên mình khi mọi người đều căm ghét. Tôi biết cuộc thi làm tổ của Phượng Hoàng đang diễn ra. Nếu bạn có tổ đẹp nhất, chắc chắn mọi người sẽ biết đến nhà bạn. Hãy tham gia ngay!Nghe lời Hổ, chim Thợ May hứng khởi trở về và hợp nhất gia đình để lên kế hoạch làm tổ. Dưới sự chỉ đạo của mẹ chim, các chuyên gia thợ may tận tâm lựa chọn lá cỏ, len, vải mềm để tạo ra các chi tiết cho tổ. Công việc bắt đầu từ việc chọn lựa hai chiếc lá lớn và sắp xếp chúng một cách chặt chẽ.
Mẹ chim sử dụng mỏ sắt như kim khâu, túm các mép lá lại và cắn chỉ dùi qua lỗ thủng, kết hợp bông, cỏ và vải để tạo nên một chiếc tổ xinh xắn. Một tuần sau, chiếc tổ xinh đẹp, vững chãi đã hoàn thành. Điều này giống như việc một thợ may chuyên nghiệp đang khâu vá. Phần thưởng đến, tổ của chim Thợ May được vinh danh là tổ đẹp nhất, bền nhất, và gia đình nhà 'vô danh' đã được Phượng Hoàng trao tặng danh hiệu 'chim Thợ May'. Danh hiệu này trở thành tên gọi chính thức của loài chim này!

2. Ba anh em
Một ông cụ có một ngôi nhà nhỏ và ba người con trai. Ông muốn cho các con học nghề và bảo:
- Mỗi người học một nghề. Sau này, người nào làm tốt nhất sẽ được thừa hưởng ngôi nhà này.
Ba anh em đồng ý và mỗi người chọn một nghề. Anh cả học nghề thợ cạo, anh giữa học nghề đóng móng ngựa, còn em út học múa kiếm.
Ngày họp cuối cùng, mọi người xung quanh đều tò mò và mong đợi. Bất ngờ, một con thỏ chạy ngang qua. Anh cả nhanh chóng rút dao cạo và hộp xà phòng, sau một đường cạo sạch ria mặt thỏ mà thỏ không kịp phản ứng. Mọi người khen ngợi.
Đột nhiên, một chiếc xe bốn ngựa lao tới. Anh thứ hai chạy theo, nhanh chóng thay thế các móng, xe chạy mạnh mẽ. Mọi người thán phục tài năng của anh.
Khi trời bắt đầu mưa, em út rút kiếm và múa. Mưa càng to, múa kiếm càng nhanh. Dù trời lạnh, em vẫn khô ráo, không bị dính ướt. Mọi người nhất trí trao ngôi nhà cho em.
Tuy nhiên, ba anh em yêu thương nhau. Họ quyết định sống chung trong ngôi nhà và mở cửa hàng chung. Họ làm ăn thành công, tận tâm phục vụ khách hàng và truyền đạt kinh nghiệm cho học trò. Họ sống hạnh phúc suốt đời.

3. Bài học từ món quà của cô giáo
Hôm thứ hai trong tuần, cô giáo Hươu Sao thông báo với toàn bộ lớp mẫu giáo lớn:
Chúng ta sắp hết năm học, và tuần này, những bạn nhỏ nào nhận được phiếu bé ngoan sẽ được cô tặng một món quà đặc biệt.
Từ đó, tất cả các bé đều cố gắng hát hay, múa đẹp hơn và giữ gìn trật tự hơn khi ở trong lớp. Ngày thứ bảy đến, toàn bộ lớp đều háo hức, vì mỗi người đều muốn nhận món quà từ cô giáo!
Sau khi giờ học kết thúc, trong lúc các bé đứng xếp hàng để vào lớp, Cún Đốm bất ngờ bá vai vào Gấu Xù, khiến Gấu Xù va vào Mèo Khoang, làm Mèo Khoang ngã đau đớn, đầu gối bị trầy và đỏ thắm. Mèo Khoang gào khóc lên, và cô giáo Hươu Sao phải sử dụng dầu xoa bóp để giúp giảm đau cho Mèo Khoang.
Trong buổi sinh hoạt cuối tuần, cô giáo khen ngợi cả lớp:
Mọi người đều xứng đáng nhận phiếu bé ngoan và món quà từ cô.
Cô giáo bắt đầu phát quà và phiếu bé ngoan cho từng em. Có những em nhận được búp bê, thú nhồi bông… trông rất đáng yêu. Những bạn khác nhận được bút chì để tập viết hoặc kẹo sô-cô-la…
Đến lượt Gấu Xù, cô tặng một chiếc ô tô màu đỏ, nhưng Gấu Xù chỉ cúi đầu, không chịu nhận quà. Cô giáo nhẹ nhàng hỏi:
Gấu Xù, sao vậy?
Gấu Xù thút thít trả lời:
Thưa cô, em không ngoan ạ!
Hãy nói lên điều gì đã xảy ra!
Thưa cô, em đã va vào Mèo Khoang làm em ấy ngã ạ.
Cô Hươu Sao nhìn Gấu Xù với ánh mắt trìu mến nói:
Lúc xếp hàng, em đi nhanh nên đã va vào bạn. Em không có ý làm bạn ngã, phải không?
Cún Đốm ngồi gần Gấu Xù vụt lên giơ tay. Cô hỏi:
Cún Đốm muốn nói gì?
Thưa cô, lỗi tại em ạ. Em đã bá vai vào Gấu Xù ạ!
Cô Hươu Sao gật đầu:
Cô hiểu rồi. Lần sau, khi xếp hàng, mọi người hãy ngừng đùa nghịch, không xô đẩy nhau nữa. Hôm nay, Gấu Xù và Cún Đốm vẫn được nhận quà và phiếu bé ngoan, vì mọi người đã thật thà, dũng cảm nhìn nhận khuyết điểm của mình.
Cô giáo sau đó tặng mỗi em một chiếc ô tô đồ chơi rất đẹp. Chắc chắn đó là hai món quà mà hai bạn trẻ quý nhất trong năm học mẫu giáo này.

4. Chuyện Gà Trống Choai và Hạt Đậu
Xưa kia, có một chàng Gà Trống Choai và chị Gà Mái nhẹ nhàng. Trống Choai luôn hối hả và vội vã, Gà Mái nhắc nhở:
– Trống Choai, điều gì mà phải vội vã thế? Trống Choai, điều gì mà phải vội vã.
Một lần, Trống Choai phát hiện một ít hạt đậu, nhưng do vội vàng nên anh ta nuốt phải. Hạt đậu cứ mắc kẹt trong cổ họng, khiến Trống Choai không thể thở, không nghe được gì, nằm đó như chết.
Gà Mái hoảng hồn, chạy nhanh đến nhà bà chủ kêu lên:
– Bà ơi, làm ơn cho tôi ít bơ để xoa cổ Gà Trống, nó nuốt phải hạt đậu rồi.
Gà Mái chạy đến Bò mẹ xin sữa, để bà chủ chưng thành bơ. Bơ ấy được sử dụng để xoa cổ Gà Trống, giúp hạt đậu trôi khỏi cổ. Chú Trống Choai tỉnh lại ngay, bắt đầu gáy vang: “Ò, ó, o…o…”

5. Bác Nông Dân
Bắt đầu từ sáng sớm, trên cánh đồng lúa chín vàng, những người nông dân cất tiếng liềm xén qua từng khóm lúa. Ánh nắng mặt trời mỗi càng lên cao, đám đông gặt lúa càng nhanh, mồ hôi nhỏ giọt và ướt đẫm áo quần. Nhìn thấy những bó lúa mẩy vàng óng ánh, các bác nông dân đầy hạnh phúc vì đã dành nhiều công sức chăm sóc để có một vụ mùa bội thu.

6. Tự Họa Chân Dung Mẹ
Trong khi mẹ vắng nhà, Đông đã nhớ mẹ. “Con đếm từ 1 đến 3 là mẹ phải về đấy nhé!” – Đông nghĩ trong lòng và bắt đầu đếm. Đông đếm mỗi con số dài dòng: “Một…” với đôi tai nhạy bén. Ngoài cửa vẫn yên bình. “Hai…” – Đông lại đếm con số hai với lòng trông đợi. Không có bất kỳ dấu hiệu nào. Rồi Đông đếm con số ba lâu hơn: “Ba…”. Vẫn im lìm. Em bước đến cửa, nhìn ra ngoài, nhưng không thấy mẹ. Đông nhớ mẹ quá! “ Mình sẽ tự họa chân dung mẹ!” Đông vẽ một vòng tròn to và hôn lên nó.
Nhe nhẹ hôn lên hai vòng tròn nhỏ, Đông thì thầm:“Đây là đôi mắt của mẹ”. Đông vẽ tiếp đôi môi của mẹ. Vừa vẽ xong, Đông nghe tiếng gõ cửa và giọng nói quen thuộc của mẹ: “Mẹ đây, cực cưng của mẹ”.
Đông vội mở cửa và ôm mẹ vào lòng, vui mừng reo lên:
“Mẹ!”.
Em ôm chặt cổ mẹ, thì thầm: “Mẹ, con đếm đến 3 mà mẹ vẫn chưa về. Con hôn lên mắt mẹ thì mẹ về ngay”. Nói xong Đông hôn tiếp lên má mẹ.


7. Tom Bước Đi Học
Từ khi bắt đầu năm học mới, trong khu phố không còn thấy bé Tom – 3 tuổi như mọi khi, lon ton chạy nhảy hay khóc nhè khi bị mẹ trừng phạt vì không chịu ăn. Là vì cậu bé đã bắt đầu bước vào thế giới học đường, tham gia lớp mầm non ở gần nhà.
Chị Vân – người mẹ, vẫn nhớ ngày Tom đi học lần đầu. Tay cậu níu chặt chị, sợ rằng chị sẽ bỏ lại một mình ở trường. Đôi mắt tròn xoe nhìn những đứa trẻ xa lạ. Mặc dù cậu thường nhút nhát, nhưng lúc ở nhà chỉ thấy người lớn, nên những đám trẻ nhỏ như vậy là điều mới mẻ. Lúc đưa cậu đến trước cô giáo, cậu khóc và níu tay chị.
- Mẹ ơi, mẹ …! Cậu van xin.
Cô giáo nhẹ nhàng đưa cậu vào lớp khi chị Vân phải rời đi. Cậu khóc lớn hơn khi thấy mẹ đi và không thể được đưa về nhà. Buổi chiều, chị đến đón Tom, cậu chạy vội ôm chị, khóc nức nở. Cả ngày đó, cậu không ngừng khóc, đến giờ ăn cũng khó mà cô giáo thuyết phục cậu ăn được ít nữa. Đêm về, cậu vẫn ôm chặt mẹ, thức giấc nhiều lần.
Lo lắng cho con, chị tự an ủi, đứa trẻ nào cũng có lúc khóc khi bắt đầu đi học, và cậu bé của chị cũng sẽ qua được thôi. Dù vậy, chị vẫn cảm thấy lo lắng vì Tom đã bước vào môi trường mới. Cậu trở nên trầm tính và ngoan ngoãn hơn so với trước đây. Dù vậy, sự hồn nhiên, nụ cười toe toét hàng ngày của cậu dường như đã mất đi. Hiếm khi thấy Tom cười đùa, chạy nhảy, vui chơi như trước đây. Khi hỏi “Tom đi học có ngoan không?”, cậu chỉ lắc đầu, không nói, khuôn mặt buồn rầu.
Đan Thu


8. Chuyện Thần Sắt
Hồi xưa, ở ven rừng, có một anh nông dân sống một mình trong túp lều. Vì thiếu sắt để làm đồ nông nghiệp, anh phải dùng đá chặt cây, que đào đất.
Chăm chỉ làm việc mà vẫn nghèo khó. Một đêm, anh mơ thấy Thần Bụt xuất hiện:
– Ngày mai, ba vị thần sẽ đến xin ở nhờ. Hãy đón chờ và cho họ ở lại, đừng ngại nhà cửa chật.
Quả thật, chiều hôm sau, anh đợi ở cửa, bắt gặp một người mặc vàng óng, cưỡi ngựa cũng màu vàng, dáng điệu bệ. Người đó ngưng ngựa trước cửa, nói:
– Đêm nay, tôi muốn ở lại đây. Hãy sắp xếp chỗ cho tôi!
Nông dân nhẹ nhàng nói:
– Túp lều rách tôi không xứng đáng cho ngài. Mong ngài tìm nơi khác.
Không lâu sau, người thứ hai xuất hiện, áo trắng tinh cưỡi ngựa trắng, ánh bạc tỏa sáng. Người này cũng đòi ở lại, nhưng nông dân sợ hãi, từ chối.
Đến tối, một người thứ ba mặc áo đen, xấu xí nhưng mạnh mẽ, cưỡi ngựa đen khổng lồ đến xin ở nhờ. Nông dân do dự không biết có nên cho hay từ chối, bỗng một cơn gió mát mang theo hương thơm, chim rừng hót vang, suối róc rách hơn như muốn nói: “Hãy cho họ ở lại”. Nông dân mừng rỡ mời người thứ ba vào nhà và sắp xếp chỗ cho người đó ngủ.
Sáng hôm sau, nông dân tỉnh dậy, không thấy người thứ ba và ngựa đen đâu cả, chỉ thấy nơi người đó ngủ có một viên sắt đen. Anh nông dân đoán rằng đó chính là Thần Sắt, còn hai người áo vàng và áo trắng là Thần Vàng và Thần Bạc. Anh tiếc nuối vì không cho họ ở lại, nhưng con chim sau nhà hót: “Không tiếc, không tiếc”, con thú đầu nhà cũng kêu: “Sắt quý, sắt quý”.
Nông dân sử dụng sắt để làm đồ nông nghiệp. Anh xây dựng một ngôi nhà rộng lớn từ những cây to, và làm việc chăm chỉ trên ruộng. Khi mùa gặt đến, anh thu hoạch được những bông lúa vàng óng.
Từ đó, cuộc sống anh trở nên thịnh vượng. Mọi người thấy anh đều chào hỏi vui vẻ, chim chóc hót líu lo, và suối trong rừng róc rách hơn bao giờ hết.

9. Bác Sĩ Chim
Một bệnh viện từ thiện dành cho động vật đã được nhóm chim nhỏ thành lập. Bác sĩ chim mặc đồng phục trắng sẵn sàng chăm sóc bệnh nhân. Chim Chào Mào là người tiếp đón bệnh nhân đầu tiên.
Trâu đến phòng khám, kể về vấn đề ngứa da. Chim Chào Mào chuyển Trâu đến gặp bác sĩ Cò. Bác sĩ Cò nhanh chóng giải quyết vấn đề bằng cách loại bỏ những con ruồi đốt trên da Trâu. Cò khuyên:
- Hãy thường xuyên tắm rửa và phủ bùn để tránh bị ruồi cắn.
Trâu hài lòng, cảm ơn bác sĩ và về nhà nhẹ nhõm.
Tiếp theo là chú Tê Giác, gặp bác sĩ Chim Bắt Ve. Tê Giác kể về sự phiền toái với những con sâu bọ. Bác sĩ Bắt Ve nhanh chóng giải quyết vấn đề, loại bỏ hết những con bọ gây ngứa cho Tê Giác. Bắt Ve nói:
- Khi nào bị quấy rối, hãy đến tìm tôi. Đồng thời, hãy giữ cơ thể luôn sạch sẽ.
Tê Giác thỏa mãn, cảm ơn và vui vẻ rời khỏi bệnh viện.
Cá Sấu là bệnh nhân cuối cùng với vấn đề đau răng. Cá Sấu không chải răng nên bị sâu răng. Bác sĩ Sáo thấy tình trạng và thực hiện quy trình làm sạch răng cho Cá Sấu. Cá Sấu rất biết ơn và nói:
- Bạn là bác sĩ xuất sắc. Cảm ơn bạn nhiều!
Sáo mỉm cười và nhắc nhở:
- Hãy giữ răng sạch sẽ, nếu không, bạn sẽ phải thường xuyên đến thăm tôi đấy! Trâu, Tê Giác, Cá Sấu đều hài lòng với sự chăm sóc từ bác sĩ chim, làm cho bệnh viện trở nên nổi tiếng.

10. Hai Anh Em
Xưa kia, trong một gia đình có hai anh em, cha mẹ sớm mất, để lại một ít của cải cho họ tự nuôi sống. Anh trai chăm chỉ làm việc, còn em gái chỉ biết chơi bời và lười biếng. Một ngày, anh trai nhắc nhở em:
- Chúng ta được thừa hưởng một ít của cải từ cha mẹ, nhưng nếu không làm việc chăm chỉ, chúng ta sẽ đối mặt với đói khó. Hãy mỗi người đi một đường để kiếm kế sinh nhai. Khi cuộc sống thuận lợi, chúng ta sẽ quay về gặp nhau!
Em gái nghe theo lời anh.
Sáng hôm sau, hai anh em chia tay, mỗi người một hướng. Anh trai ngay sau khi rời làng, phát hiện một cánh đồng lúa chín mừng. Nhóm thợ đang gặt lúa, anh nhanh chóng tham gia giúp đỡ. Anh gặt lúa rất nhanh và sạch sẽ, thợ gặt hài lòng. Sau khi hoàn thành công việc, họ tặng anh một số gói lúa. Anh mang lúa đến đổi gạo để làm thức ăn. Anh tiếp tục hành trình và gặp một cánh đồng bông. Những bông trắng rực trên cánh đồng khiến mọi người hái bông mải mê. Dưới ánh nắng chói chang, mọi người đều đỏ mặt và đau lưng. Anh cũng tham gia giúp đỡ, hái bông với tốc độ nhanh chóng. Mọi người rất vui vẻ và tặng anh một ít bông. Anh đổi bông lấy vải để may quần áo rồi tiếp tục hành trình. Một lúc sau, anh gặp một cụ già tóc bạc như tuyết, da đỏ bừng nhờn:
- Có một cây bí ngô quý cần nước để sống. Con ơi, làm ơn giúp lão tưới nước cho cây.
Anh đồng ý và tìm đến cây bí ngô. Thấy cây héo úa, anh lấy hai thùng nước và bắt đầu gánh từ suối xa về. Đường đi đầy khó khăn, nhưng anh kiên nhẫn chuyển thùng nước để cứu cây bí ngô. Ba tháng sau, cây bí ngô hồi phục, nở hoa và kết quả. Cụ già đến và nói:
- Con đã làm việc nặng nhọc để cứu cây bí ngô của lão khỏi khát. Để đền ơn, lão tặng cho con quả bí ngô to nhất!
Anh biết ơn và nhận quả bí ngô. Khi bổ quả, anh phát hiện trong ruột toàn là những viên vàng lấp lánh. Anh hiểu rằng đó là sự thưởng cho công lao của mình. Anh vui mừng mang theo những viên vàng về.
Còn em gái, từ khi bắt đầu đi cũng gặp cánh đồng lúa mà không chịu giúp đỡ. Khi đến cánh đồng bông, cô từ chối hái bông vì sợ đau tay. Khi cụ già nhờ giúp tưới cây bí ngô, cô từ chối vì lười biếng. Không có lúa ăn, không có vải mặc, cuộc sống của cô trở nên khốn khó. Cô phải xin cụ già một quả bí ngô để cầm đói. Rất xấu hổ, cô không dám quay về gặp anh.
Chờ mãi không thấy em về, anh bắt đầu tìm kiếm và tìm thấy em nằm bên một ruộng bí ngô. Anh đưa em về, chăm sóc, và cung cấp đầy đủ thức ăn, nước uống, áo quần. Khi em hồi phục, cô kể về sự lười biếng và từ chối lao động của mình. Anh nhắc nhở:
- Sự lười biếng của em gần như khiến em chết đói! Nếu em chịu làm việc, cuộc sống của chúng ta sẽ trở nên sung túc như những người khác.
Nghe lời anh, em nhận ra sai lầm và từ đó trở nên chăm chỉ. Hai anh em sống hạnh phúc bên nhau.

