1. Pháp và Đức
Sông Rhine là biên giới tự nhiên giữa Vương quốc Pháp và các bang của Đức. Được đánh dấu từ Đại hội Vienna năm 1815, biên giới đã trải qua nhiều thay đổi lịch sử, đặc biệt sau Chiến tranh Pháp-Phổ (1870-1871) và Thế chiến thứ hai. Trong năm 1941, Đức Quốc xã thậm chí còn thay đổi biên giới mà không có hiệp ước quốc tế. Năm 2019, Đức đã kiểm tra mở rộng biên giới, từ chối nhập cảnh cho 178 người và bắt giữ nhiều tội phạm. Dự án “Đường biên giới, những giới hạn của nền hòa bình” của nhiếp ảnh gia Valerio Vincenzo, ghi lại những thay đổi từ Hiệp định Schengen năm 1985 đến cuộc khủng hoảng nhập cư ngày nay. Ảnh trên mô tả biên giới xanh giữa Pháp (trái) và Đức.

2. Thụy Sĩ và Ý
Biên giới giữa Thụy Sĩ và Ý kéo dài 744 km, chạy từ Mont Dole ở phía tây đến Piz Lad ở phía đông. Được đánh dấu bằng những chiếc cột và dây thép dọc theo dãy núi High Alps, nó có những đoạn cao tới 4.600 mét và xuống dưới 200 mét khi đi qua Lago Maggiore. Đường biên giới này bắt nguồn từ thời kỳ Napoleon, được tái lập vào năm 1815. Dọc theo dãy núi Alps, biên giới chỉ gồm những chiếc cột nhỏ và dây thép, trải dài qua vùng tuyết phủ trắng xóa.
Thụy Sĩ và Ý chia sẻ biên giới này kể từ khi Vương quốc Ý thành lập năm 1861. Đến năm 2008, Thụy Sĩ gia nhập Khu vực Schengen, giải phóng biên giới khỏi kiểm soát hộ chiếu, mặc dù vẫn có thể kiểm tra hải quan. Hành khách không bị kiểm tra hộ chiếu, nhưng vẫn có thể trải qua kiểm tra hải quan do Thụy Sĩ không thuộc Liên minh Hải quan EU.

3. Việt Nam và Trung Quốc
Với Trung Quốc, Việt Nam có đường biên giới trên đất liền dài 1.406km tiếp giáp 7 tỉnh từ Điện Biên đến Quảng Ninh với tỉnh Vân Nam và khu tự trị dân tộc Choang - Quảng Tây của Trung Quốc. Hiệp ước 1999 là cơ sở quan trọng cho đường biên giới hòa bình, hữu nghị và ổn định giữa hai nước.
Người Việt có thể nhập cảnh Trung Quốc qua biên giới một ngày để giảm thời gian chờ đợi tại hải quan. Cột mốc và địa phận biên giới chặt chẽ đánh dấu ranh giới, trong khi thác Bản Giốc (Detian) trên sông Quây Sơn là điểm đẹp thuộc cả hai nước.
Thác Bản Giốc thuộc chủ quyền của Việt Nam ở xã Đàm Thủy, Cao Bằng, và phần còn lại thuộc chủ quyền của Trung Quốc tại Đức Thiên, Quảng Tây. Khoảng cách từ thác đến Trùng Khánh của Việt Nam là 20km, và đến Nam Ninh của Quảng Tây là 208 km.

4. Bỉ và Hà Lan
Biên giới giữa Bỉ và Hà Lan được hình thành sau sự ly khai của tỉnh phía nam của Hà Lan trở thành Bỉ. Hiệp ước Ranh giới và Công ước của Maastricht làm rõ biên giới nhưng tình hình lãnh thổ ở Baarle vẫn phức tạp. Chính phủ hai nước đánh dấu đường biên giới giữa Baarle-Hertog (Bỉ) và Baarle-Nassau (Hà Lan) bằng dãy chữ thập trắng. Bạn có thể uống cà phê ở Hà Lan và mang về Bỉ! Biên giới này ngăn cách hai quốc gia và dài 450km, là một phần của Khu vực Schengen, không có kiểm soát biên giới vĩnh viễn.
Phía Bỉ, biên giới chia sẻ giữa bốn tỉnh Flemish: Tây Flanders, Đông Flanders, Antwerp và Limburg. Một phần nhỏ thuộc tỉnh Walloon của Liege. Phía Hà Lan, đường biên giới chia sẻ bởi ba tỉnh: Zealand, North Brabant và Limburg. Sông Meuse hình thành phần lớn biên giới giữa Limburg của hai nước. Baarle-Hertog là một vùng ngoại ô Bỉ nằm ở Hà Lan.

5. Romania và Bulgaria
Hiện nay, 26 quốc gia thuộc khối Schengen cho phép người dân tự do đi lại qua 16.500 km đường biên giới. Bức tranh đặt ra thực tế khác xa so với niềm tin thông thường về đường biên giới. Romania và Bulgaria chia sẻ bờ biển và có đường biên giới dài hơn 609 km, trong đó khoảng 470 km được tạo ra bởi sông Danube.
Biên giới bắt đầu ở phía đông gần thị trấn Bregovo của Bulgaria, theo sông Đanube đến Silistra (Bulgaria) và Calarași (Romania). Phần lớn biên giới đi theo hạ lưu sông Danube, qua thị trấn Silistra và chia thành Bắc Dobruja ở Romania và Nam Dobruja ở Bulgaria. Nó rồi trở thành đường bộ giữa Shabla (Bulgaria) và Mangalia (Romania) trước khi đến Biển Đen.
Cây cầu Bulgaria-Romania đầu tiên qua sông Danube giữa Ruse (Bulgaria) và Giurgiu (Romania) khánh thành vào năm 1954. Cây cầu thứ hai giữa Vidin (Bulgaria) và Cala khánh thành vào năm 2013. Biên giới Bulgaria-Romania là nội bộ Liên minh châu Âu. Mặc dù không thuộc Khu vực Schengen vào năm 2021, việc kiểm soát biên giới giữa hai nước vẫn diễn ra (một lần cho mỗi lượt qua).

6. Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha
Dây cáp dài 720m nối từ Andalucia, Tây Ban Nha đến Algarve của Bồ Đào Nha, tạo thành đường dây cáp duy nhất trên thế giới cho du khách. Hành trình đặc biệt này vượt qua sông Guadiana với vận tốc 70-80 km/giờ, giúp du khách nhanh chóng bước chân vào Bồ Đào Nha tuyệt vời.
Biên giới Bồ Đào Nha - Tây Ban Nha, còn được gọi là 'The Stripe' (ARabia, La Raya), có độ dài 1.214 km, là biên giới không bị gián đoạn dài nhất ở Liên minh Châu Âu. Được xác định vào năm 1297 bởi Hiệp ước Alcanices, biên giới giữa hai quốc gia này là một trong những biên giới lâu đời nhất. Hai nước gia nhập Khu vực Schengen vào tháng 6 năm 1991, biến ranh giới của họ thành một biên giới mở. Bồ Đào Nha đã áp dụng kiểm tra biên giới lại vào ngày 29/01/2021 do đại dịch, chỉ cho phép người có lý do ngoại lệ mới qua biên giới.

7. Thái Lan, Lào, Myanmar
Để đánh dấu địa phận của 3 quốc gia Đông Nam Á, hình tam giác sắc màu được tạo nên. Thái Lan màu vàng, Myanmar màu xanh và Lào màu đỏ. Nơi gặp nhau trên sông Mekong, tạo nên Tam Giác Vàng, từng nổi tiếng với thuốc phiện, giờ là điểm du lịch sinh thái. “Tam giác vàng” tại sông Ruak gặp sông Mekong tạo thành biên giới Myanmar, Lào và Thái Lan.
Có 2 viện bảo tàng về lịch sử khu vực. Khu vực này ngày nay được sử dụng cho du lịch và là điểm xuất phát cho du ngoạn trên sông Mekong và các chuyến đi đến Don Sao, Lào. Biên giới Myanmar - Thái Lan rộng 2.416 km, chạy từ Lào đến bờ biển Andaman. Biên giới Lào-Myanmar dài 238 km, chạy dọc sông Mekong từ Trung Quốc đến Thái Lan. Cầu Hữu nghị Myanmar-Lào nối Kyaing Lap ở quận Tachileik, mở cửa ngày 20/11/2018, là biên giới quốc tế giữa hai nước.

8. Argentina và Brazil
Thác nước Iguazu nằm trên sông Iguazu, là biên giới của bang Parana của Brazil và tỉnh Misiones của Argentina. Sông Iguazu tạo ra ranh giới tự nhiên giữa Argentina và Brazil. Thác nước Iguazu bị bao bọc bởi hai vườn quốc gia: vườn quốc gia Iguacu của Brazil và vườn quốc gia Iguazu' của Argentina.
Thác nước phía Argentina có chiều rộng khoảng 900m trong tổng chiều dài 2,7 km, nơi nước của sông Iguazu chảy qua dòng núi thấp hơn so với sông Parana. Ranh giới này được xác định bởi Hiệp ước năm 1898 và phân định hoàn toàn. Điều này bao gồm 310 cột mốc ranh giới, với tổng chiều dài là 1.224 km theo dòng sông và chỉ 24km trên đất liền.

9. Đức và Cộng hòa Séc
Đây thực sự là Cảnh sát biên phòng cũ ở giữa ranh giới Đức và Cộng hòa Séc. Biên giới Đức - Séc có chiều dài khoảng 815 km. Đường biên giới khiến cho một phần của ngôi nhà này phải nằm ở Cộng hòa Séc, trong khi phần còn lại lại ở lãnh thổ của Đức. Biên giới bắt nguồn từ biên giới của Vùng đất của Vương miện Bohemian, sau này trở thành ranh giới giữa Đế chế Đức và Đế chế Áo.
Trong giai đoạn 1945–1990, biên giới trở thành một phần của Bức màn Sắt và được rào chắc chắn và bảo vệ nghiêm ngặt. Cộng hòa Séc gia nhập Khu vực Schengen vào năm 2007. Điều này có nghĩa là tất cả các kiểm tra hộ chiếu đã bị loại bỏ dọc theo biên giới vào tháng 12 năm 2007. Các hạn chế đối với người Séc làm việc tại Đức đã kết thúc vào tháng 4 năm 2011.
Biên giới Đức-Séc bắt đầu ở phía đông bắc, gần thị trấn Wittau của Đức, tại điểm ba hình thành với biên giới Đức-Ba Lan và Séc-Ba Lan, trên sông Neisse. Biên giới chạy dọc theo sườn của Dãy núi Ore đến làng Mitterhammer ở Bavaria. Trước thống nhất, ngôi làng Bavaria này đã là điểm ba giữa FRG, CHDC Đức và Tiệp Khắc. Biên giới sau đó quay về phía đông nam và đi qua các khu rừng của Thượng Palatinate và Bohemia đến điểm ba với biên giới Đức-Áo và Áo-Séc ở rìa Vườn quốc gia Sumava.


10. Haiti và Cộng hòa Dominica
Biên giới rõ rệt thể hiện sự khác biệt về bảo vệ và sử dụng tài nguyên thiên nhiên giữa Haiti và Cộng hòa Dominica. Mặc dù màu xanh tươi trải khắp Cộng hòa Dominica, nhưng tại Haiti, vấn đề phá rừng dường như rất nghiêm trọng. Đường biên giới bắt đầu từ phía bắc tại Boca del Rio Dajabon, nơi sông Dajabon đổ vào vịnh Manzanillo, ngay phía tây thị trấn Pepillo Salcedo của Dominica. Biên giới sau đó theo con sông này về phía nam qua Laguna de Saladillo, nhập lại giữa Dajabon (Cộng hòa Dominica) và Ouanaminthe (Haiti).
Tiếp theo, biên giới lại đi theo con sông về phía nam đến làng Vara de Vaca của Dominica. Sau đó, nó tiến qua đất liền về phía tây, rẽ vòng về phía đông nam khi đến sông Libon. Nó đi theo con đường DR-45 về phía nam qua những ngọn núi xuống sông Artibonite. Biên giới tiếp tục dọc theo Artibonite về phía tây nam đến hợp lưu với sông Macasia, theo sông này về phía đông. Biên giới sau đó đi trên bộ về phía đông nam và nam qua nhiều đoạn đường thẳng, cắt qua Rivière Carrizal. Sau đó, nó quay về phía tây trong vùng Granada, và rồi quay về phía đông nam chạy song song với hồ Etang Saumatre, cắt qua một điểm nào đó.
Biên giới Cộng hòa Dominica-Haiti dài 376 km, chia đôi đảo Hispaniola theo Hiệp ước Ryswick ký kết bởi Pháp và Tây Ban Nha. Năm 1621, Anh thất bại trong việc chiếm đóng cả hai mặt của hòn đảo. Vào đầu thế kỷ 20, Hoa Kỳ chiếm đóng cả hai quốc gia và thay đổi nhiều điều về biên giới. Cộng hòa Dominica chiếm khoảng hai phần ba phía Đông của hòn đảo, còn Haiti chiếm một phần ba phía Tây.

