1. Vespa Pháo Chống Giáp
Người Pháp đã sáng tạo ra một vũ khí kỳ lạ mang tên Vespa Pháo Chống Giáp. Đó là một chiếc Vespa 150 TAP được trang bị súng trường M20 75 mm, hay còn gọi là pháo chống giáp nhẹ.
Chiếc xe có tốc độ tối đa chỉ đạt 40 dặm/giờ và được sử dụng bởi lính dù Pháp. Gần 600 chiếc Vespa như vậy được tạo ra vào những năm 1950. Lấy ý tưởng từ chiếc xe máy Cushman của quân đồng minh, Enrico và các kỹ sư đã thiết kế một phiên bản thử nghiệm mang tên MP5 hoặc Paperino từ năm 1944. Không hài lòng với bề ngoài, Enrico yêu cầu kỹ sư hàng không Corradino D’Ascanio thiết kế lại. Năm 1946, mẫu MP6 ra đời và được gọi là Vespa bởi chủ nhân của nó. Vespa có nghĩa là ong bắp cày trong tiếng Ý, tượng trưng hoàn hảo cho hình dáng và tiếng động cơ của chiếc xe. Sau 13 năm, Vespa đã bán được 1 triệu chiếc và con số này tăng lên đến 16 triệu ngày nay.
Là một dòng xe lâu đời nổi tiếng với sự linh hoạt và vẻ đẹp tinh tế, Vespa đã trải qua nhiều thay đổi qua thời gian. Tuy nhiên, bạn có thể không biết đến phiên bản xưa, Vespa TAP 150, được coi là chiếc xe máy nguy hiểm nhất trong lịch sử.


2. Dàn Bom Dơi
Trong Thế chiến II, một bác sĩ nha khoa ở Mỹ đã nảy sinh ý tưởng sử dụng những chú dơi để mang bom cháy tấn công Nhật Bản. Dù thử nghiệm thành công, nhưng loại vũ khí kỳ lạ này đã bị loại bỏ khi bom nguyên tử xuất hiện.
Trong cuộc chiến ác liệt nhất lịch sử, loài người đã tìm mọi cách sáng tạo vũ khí vượt ra ngoài tưởng tượng. Từ xe tăng hình quả dưa khổng lồ, xe mang bom liều chết kỳ quái, xe tăng 3 bánh đến tàu sân bay làm từ băng và rất nhiều vũ khí cổ quái khác. Một trong những ý tưởng kỳ dị là dự án bom dơi của Mỹ, nhưng nó đã chấm dứt khi bom nguyên tử xuất hiện. Ý tưởng này thuộc về bác sĩ nha khoa Lytle S. Adams từ Pennsylvania vào những năm 1940. Nguồn cảm hứng của ông đến từ vườn quốc gia Carlsbad Caverns, nơi sinh sống của nhiều loài dơi. Adams đã viết về ý tưởng sử dụng dơi như vũ khí, gửi tới Nhà Trắng tháng 1 năm 1942, sau tập kích Nhật vào Trân Châu Cảng.
Adams tin rằng việc gắn bom cháy lên những con dơi và thả chúng xuống thành phố khi trời tối sẽ tạo ra một tấn công hiệu quả. Dơi sẽ bay vào các tòa nhà khi mặt trời mọc và khi bom nổ, thành phố sẽ bị thiêu rụi. Tổng thống Mỹ Franklin D. Roosevelt, mặc dù thấy ý tưởng điên rồ, nhưng cho rằng đáng xem xét. Giáo sư Donald Griffin, một chuyên gia động vật học, cũng thấy ý tưởng khả thi.


3. Krummlauf
Là một sáng tạo khác của phát xít Đức và đứng ở vị trí thứ 5 trong danh sách vũ khí độc đáo của Business Insider, súng Krummlauf được phát triển dựa trên súng trường tấn công Sturmgewehr 44.
Trong thiết kế, Krummlauf gần như giống Sturmgewehr 44, điểm khác biệt là nó được trang bị nòng súng cong và kính ngắm, giúp binh sĩ bắn từ góc khuất. Mặc dù ý tưởng phát triển súng như Krummlauf được đánh giá cao, nhưng thiết kế của nó có quá nhiều hạn chế và không linh hoạt khi sử dụng. Súng này được xem là sáng tạo với khả năng bắn ở các góc khuất và độ cong vừa phải (30 - 45 độ). Tuy nhiên, đến năm 1945, chi phí và khả năng sản xuất của Krummlauf khiến dự án này nhanh chóng bị lãng quên. Krummlauf có vẻ là ý tưởng hay, nhưng không thể thực hiện trên quy mô lớn vì chi phí cao.


4. Blue Peacock
Trong thời kỳ chiến tranh lạnh, lo ngại về một cuộc tấn công tăng thiết giáp từ Liên Xô khiến các nước phương Tây đề xuất những giải pháp ngớ ngẩn để phòng tránh. Một trong số đó là mìn hạt nhân Blue Peacock.
Với ý tưởng đơn giản, người Anh chế tạo quả mìn có sức công phá 10 kiloton và chôn nó ở phía bắc Đức. Nếu Liên Xô tấn công, việc kích nổ Blue Peacock sẽ ngăn chặn địch chiếm lãnh thổ bằng cách làm nó nhiễm phóng xạ. Dù ý tưởng này ngớ ngẩn, nhà khoa học Anh chế tạo mìn hạt nhân theo thiết kế của bom Blue Danube. Sau vài năm nghiên cứu, nguyên mẫu đầu tiên của mìn hạt nhân hình trụ bọc thép, có lõi plutonium, đã được tạo ra. Mặc dù cố gắng tránh xa bãi mìn, người lính vẫn có thể bị tổn thương do sức công phá lớn của Blue Peacock.


5. Móng vuốt Archimedes
Móng vuốt Archimedes là một loại vũ khí được xây dựng bởi nhà toán học thiên tài, nhằm bảo vệ thành phố Syracuse Sicily ngày nay khỏi cuộc tấn công của hải quân nước ngoài.
Có cuộc tranh luận về cách móng vuốt hoạt động, nhưng vũ khí này được mô tả như một loại cần cẩu, có móc kéo có thể nhấc một phần tàu tấn công khỏi mặt nước. Móng vuốt Archimedes sau đó thả tàu tấn công, làm tàu lật úp, thành công trong cuộc chiến Punic lần 2, bảo vệ thành phố khỏi cuộc tấn công của Roma. Khi thuyền La Mã đến gần tường thành, những chiếc móc này sẽ móc vào thuyền và nhấc nó khỏi mặt nước, tạo hiệu ứng như móc cá, khiến thuyền lật úp ngay lập tức. Vũ khí này được giấu kín đến mức quân La Mã nghĩ rằng họ chống lại các vị thần.
Archimedes, một trong những trí tuệ lớn nhất thời kỳ, được giao nhiệm vụ bảo vệ Syracuse do Hiero thống lĩnh. Móng vuốt Archimedes trở nên quan trọng trong cuộc chiến Punic thứ II khi La Mã tấn công Syracuse với 220 chiến thuyền chèo mái.


6. Dù của người Bulgaria
Bulgarian Umbrella là một dạng vũ khí có hình dạng giống như chiếc ô, được trang bị một buồng chứa có khả năng bắn chất độc ricin. Nó được cho là đã được sử dụng trong vụ ám sát một nhà văn người Bulgaria, Georgi Markow, vào tháng 9 năm 1978.
Bulgarian Umbrella có một nút kích hoạt trên tay cầm, khi nhấn nút, nó sẽ kích hoạt một xi lanh khí nén, từ đó bắn ra một viên nhỏ chứa chất độc vào khu vực được nhắm mục tiêu. Một khi chất độc, chủ yếu là ricin, được tiêm vào cơ thể nạn nhân, sẽ dẫn đến cái chết từ từ và không thể ngăn chặn. Ngoài vụ ám sát nhà văn Georgi Markow, loại vũ khí này còn được sử dụng trong nhiều vụ ám sát khác, trong đó có vụ ám sát bất thành nhà báo Vladimir Kostov. Cả hai vụ án được cho là do cơ quan mật vụ Bulgaria tổ chức. Loại vũ khí độc đáo này hiện đang được trưng bày trong bảo tàng gián điệp Đức.
Bulgarian Umbrella đã được sử dụng trong nhiều vụ ám sát những nạn nhân bất đồng chính kiến người Bulgaria tháng 9/1978 tại London. Nạn nhân nghĩ rằng mình bị ong đốt và chỉ chết 4 ngày sau đó.


7. Hỏa Hải Lạp
Hỏa Hải Lạp là một trong những sáng tạo quân sự ảnh hưởng nhất trong lịch sử, nhưng công thức của nó vẫn là bí mật cho đến ngày nay. Đế chế Đông La Mã hay Byzantine đã sử dụng Hỏa Hải Lạp từ thế kỷ thứ 7 để đẩy lùi các cuộc xâm lược của người Arab suốt nhiều năm, đặc biệt là trên biển.
Điều làm cho vũ khí hủy diệt này trở nên độc đáo là khả năng tiếp tục cháy, thậm chí là bùng lên mạnh mẽ hơn khi tiếp xúc với nước, do đó nó còn được gọi là lửa biển, theo All That's Interesting. Hỏa Hải Lạp được tạo ra vào thế kỷ thứ 7, rất có thể là phát minh của Kallinikos, một kiến trúc sư người Do Thái chạy trốn từ Syria đến kinh đô Constantinople. Đó là thời điểm đế chế Đông La Mã đang bị tấn công bởi các lực lượng Hồi giáo của Muhammad và một số vùng của Syria đã bị đánh chiếm. Lo ngại quân Hồi giáo tiếp tục chiếm đóng Constantinople, Kallinikos đã thử nghiệm nhiều loại vật liệu khác nhau cho đến khi ông phát hiện một hỗn hợp chất lỏng giúp tạo ra ngọn lửa tàn khốc. Kallinikos đã gửi công thức cho hoàng đế Đông La Mã và các nhà chức trách đã phát triển một loại vũ khí hoạt động giống như ống tiêm, đẩy hỗn hợp gây cháy về phía tàu địch. Hỏa Hải Lạp không chỉ hiệu quả mà còn cực kỳ đáng sợ. Bên cạnh khả năng tiếp tục cháy trong nước, nó còn tạo ra một tiếng gầm lớn và nhả nhiều khói, gợi liên tưởng đến hơi thở của một con rồng, khiến kẻ thù rùng mình kinh hãi.
Hỏa Hải Lạp cũng có thể bám vào mọi bề mặt. Bất cứ thứ gì trên tàu địch, như giàn buồm, cánh buồm, vỏ tàu và cả con người, sẽ lập tức bốc cháy nếu tiếp xúc với nó. Tệ hơn nữa, không có cách dễ dàng nào để dập lửa. Chất lỏng gây cháy đặc biệt này thậm chí còn lan mạnh hơn khi gặp nước, Hỏa Hải Lạp chỉ có thể được dập tắt bằng một hỗn hợp kỳ lạ bao gồm giấm, cát và nước tiểu cũng.


8. Siêu Xe Tăng Sa hoàng
Năm 1914, Nikolai Lebedenko - một kỹ sư quân sự Nga và các đồng đội đội đã sáng tạo ra một chiếc xe tăng độc đáo và kỳ lạ có tên gọi Tsar tank, hay còn được biết đến với tên gọi xe tăng Sa hoàng.
Ý tưởng phát triển xe tăng Sa hoàng bắt nguồn từ thất bại của quân Nga trong Thế chiến I khi họ phải đối mặt với quân Đức. Để đối phó với tình hình khó khăn, các kỹ sư quân đội đề xuất phát triển một vũ khí mới, có khả năng linh hoạt trên chiến trường. Ý tưởng của Lebedenko nổi bật và thu hút sự chú ý của Sa hoàng Nicholas II. Lebedenko đã trình bày mô hình gỗ của chiếc xe tăng trước Sa hoàng, và ông này đã quyết định hỗ trợ dự án với một ngân sách lên đến 250.000 rup. Xe tăng Sa hoàng được chế tạo tại một nhà máy ở Khamovniki, với thiết kế có 2 bánh lớn phía trước đường kính 9m. Thân xe hình chữ nhật, có 2 tháp pháo ở hai bên và một tháp pháo ở giữa.
Được trang bị động cơ 240 mã lực, xe tăng Sa hoàng có tốc độ thiết kế khoảng 17km/h. Mỗi tháp pháo hai bên chứa pháo 76,2mm với cơ sở đạn 60 viên mỗi khẩu. Tháp pháo trung tâm được trang bị súng máy 7,62mm để chống lại bộ binh. Xe tăng Sa hoàng cần một đội ngũ 15 người để vận hành.


9. Bom trampoline
Người Anh đã sáng tạo ra một dạng bom độc đáo, có khả năng nhảy trampoline trên mặt nước. Loại bom này được phát minh để vượt qua những chướng ngại như lưới ngư lôi. Vào tháng 5 năm 1943, quân đội Anh đã sử dụng bom trampoline để tấn công các con đập của Đức.
Chính kỹ sư Barnes Wallis đã đứng sau thiết kế của bom trampoline. Các con đập Đức thời đó được bảo vệ bởi lưới ngư lôi, nên Wallis đã đưa ra giải pháp đột phá bằng cách chế tạo bom có khả năng nhảy trên mặt nước. Ông nhận thức rằng bom cần có một lực xoáy đặc biệt khi được thả ra từ máy bay để có thể nhảy trên mặt nước mà không phát nổ sớm. Bom trampoline đã đóng góp lớn vào cuộc tấn công vào các con đập Đức năm 1943. Đối mặt với lưới ngư lôi, quân Anh đã phải tìm giải pháp sáng tạo để tấn công.
Việc sử dụng bom trampoline đã mang lại thành công khi tấn công các đập Đức vào ngày 17/5/1943. Quả bom đầu tiên đã nhảy trampoline từ 5 đến 6 lần trước khi chìm gần tường đập, và áp lực của nước khiến nó phát nổ, làm thiệt mạng nhiều binh sĩ Đức.


10. Panjandrum
Quân đội Anh đặt ra yêu cầu với loại vũ khí mới này: có khả năng tự hành từ tàu đổ bộ và tiến lên bờ để công kích mục tiêu. Việc vận hành nó bằng tay trên bãi biển có thể là tự sát dưới áp lực lửa dày đặc của quân đội Đức.
Để giải quyết thách thức này, các kỹ sư đã sáng tạo một phương tiện gồm 2 bánh xe lớn nối với nhau qua một ống chắc chắn. Bên trong ống đựng khoảng 1 tấn thuốc nổ. Được đặt tên là Panjandrum (kẻ hống hách), dự án do ông Nevil Shute làm kỹ sư trưởng. Các ống phóng rocket được bố trí hai bên bánh xe để cung cấp lực đẩy. Theo lý thuyết, Panjandrum sẽ được tàu đổ bộ mang đến bãi biển. Khi đó, kích hoạt rocket để nó lăn lên bờ, đâm vào bức tường phòng thủ và phát nổ. Với lượng thuốc nổ 1 tấn, Panjandrum có thể phá hủy ụ pháo của Đức dọc theo bờ biển. Nguyên mẫu Panjandrum được chế tạo bí mật tại Leytonstone, phía đông London, và được đưa đến điểm thử nghiệm ở Westward Ho, Devon, Anh trong bí mật. Thử nghiệm diễn ra vào đêm tại một bãi biển đông đúc. Panjandrum thực hiện lần đầu tiên vào ngày 7/9/1943. Hình dáng kỳ quặc của nó thu hút sự chú ý của du khách gần đó, mặc dù DMWD đã cảnh báo về an toàn.
Các nhà phát minh háo hức chờ đợi quá trình thử nghiệm. Khi ông Shute ra lệnh, rocket được kích hoạt, Panjandrum lăn ra khỏi tàu đổ bộ và tiến thẳng lên bờ biển. Mọi thứ diễn ra suôn sẻ cho đến khi một trong những rocket bất ngờ rơi ra khỏi bánh xe, làm mất cân bằng lực đẩy giữa hai bánh xe, khiến nó lạc lõng và lật ngửa trên bãi biển.


