1. Tết và hồi ức tuổi thơ
Đêm rằm tháng 8 trời trong xanh, trăng sáng lung linh như viên ngọc. Sân làng rộn ràng tiếng trống, tiếng cười đùa vang lên. Những chiếc đèn lồng màu đỏ bừng sáng, hòa quyện cùng hương thơm của bánh trung thu. Những kỷ niệm tuổi thơ êm đềm hiện về, tô điểm cho ngày lễ trung thu tràn đầy nghệ thuật.


2. Mùa thu ký ức
Bước chân ngây thơ qua mùa thu, kí ức tuổi thơ hiện về trong lành. Những chiếc đèn lồng đủ màu sắc làm trẻ con phấn khích. Mỗi chiếc đèn ông sao, đèn lồng tỏa sáng như những ước mơ dại khờ, làm tô điểm cho bức tranh trung thu đầy hạnh phúc.


3. Trung thu lấp lánh
Mỗi năm, khi Trung thu về, tôi lại chìm đắm trong kí ức tuổi thơ ấm áp. Những khoảnh khắc ngây ngô, đơn sơ nhưng tràn ngập niềm vui, ân cần của đêm rằm tháng Tám.
Dưới ánh trăng tròn như đèn trời toả sáng, làng quê rộn ràng tiếng cười, tiếng trống ếch vang vọng. Chúng tôi thỏa thích với những trò chơi dân dụ: Kéo co, bịt mắt đánh trống, chiến tranh bùng nổ, bắt trốn,... Niềm hạnh phúc trẻ thơ làm cho đêm Trung thu trở nên sống động, tươi mới.
Rước đèn dưới ánh trăng, chúng tôi tỏa sáng với những chiếc đèn ông sao tự làm, nhấp nháy lung linh khắp nẻo đường làng. Đoàn rước đèn, vòng quanh xóm liên hoan, hát những bài hát quen thuộc, làm cho không khí trung thu trở nên ấm cúng, đầy kỷ niệm.
Quà trung thu giản dị nhưng đong đầy tình thân. Bánh kẹo, quả hồng, múi bưởi trở thành những phần quan trọng của niềm vui. Trong tiếng hát, tiếng cười, gia đình sum vầy dưới ánh trăng, phá cỗ trên sân nhà là hình ảnh đẹp của tuổi thơ tôi.
Trong những giấc mơ huyền bí, tôi thường nhớ đến chú Cuội dưới gốc cây đa, những đồng dao thú vị từ bà nội. Giấc ngủ êm đềm đưa tôi trở lại những thời khắc ngọt ngào của trung thu thơ ấu.
Thời gian trôi qua, tuổi thơ ngày càng xa, nhưng trung thu vẫn giữ mãi trong tâm hồn tôi. Trăng mùa thu vẫn chiếu sáng, mang đến niềm vui, hồn nhiên cho những đứa trẻ.
Đoàn Hạnh


4. Ký ức Thu xưa
Mùa thu đến, hương vị tuổi thơ bỗng hiện hữu trong từng hạt ốc, trong làn gió nhẹ mát. Ốc xanh xám tròn bóng, nấu canh chuối xanh ấm áp, làm trái tim bồi hồi nhớ về những ngày trăng tròn, đèn ông sao rực rỡ. Mùa thu ấm áp, hạt ốc góp phần làm nên bữa cơm gia đình tràn ngập niềm vui, kỷ niệm tuổi thơ ngọt ngào.


5. Ký ức Trung thu
Năm 1986, khi tôi còn ở Tiểu học, bài Trung thu độc lập của Thép Mới đã in sâu trong tâm hồn tôi. Câu văn mượt mà về biên giới, trăng rọi và gió núi đã khiến tôi ấn tượng mãi. Mùa Trung thu luôn gắn liền với những trang văn đẹp đẽ của tuổi thơ, những kí ức ngọt ngào.
Trong thôn quê, cuộc sống khó khăn, nhưng trẻ con chúng tôi luôn tự tìm niềm vui. Ngay từ đầu tháng Tám, không khí Trung thu đã rộn ràng. Buổi sáng ở trường là niềm vui, và buổi chiều là thời gian để làm lồng đèn chờ ngày tết Trung thu.
Làm lồng đèn đòi hỏi sự tỉ mẩn và cẩn thận. Tìm tre, vót sao cho thẳng và nhẵn, là thách thức. Việc tìm giấy và lon sữa bò cũng không dễ dàng. Nhưng mỗi chiếc lồng, dù thủ công, đều là tác phẩm nghệ thuật. Khi trời chập tối, làng quê rợp ánh đèn lồng, là khoảnh khắc đẹp đẽ nhất.
Trung thu, chúng tôi háo hức nhận bánh kẹo từ Đội sản xuất. Dù ít ỏi, món quà mang lại niềm vui lớn. Mỗi chiếc lồng, mỗi chiếc bánh là một kỷ niệm khó quên của tuổi thơ ngọt ngào.
Trường Hòa An 1 tự tổ chức biểu diễn múa lân. Các anh khối 9 lớn nhất trường tự luyện tập và biểu diễn. Mỗi đêm, làng quê sôi động với tiếng trống và múa lân. Đó là niềm vui và niềm tự hào của cả làng.
Nhưng năm nay, Trung thu đặc biệt. Dịch bệnh khiến cho mọi thứ thay đổi. Tiếc nuối vì không còn tiếng trống lân, hò reo ồn ào. Nhưng cũng có sự ấm áp, khi chủ tịch Tập đoàn FPT Trương Gia Bình hỗ trợ 1000 trẻ mồ côi với cam kết đào tạo trong 20 năm tới.
Mùa thu cuối cùng vẫn đẹp và dịu dàng. Chúng tôi nhớ những mùa Trung thu đầy kỷ niệm, và hy vọng rằng dịch bệnh sẽ mau chóng qua đi, để trẻ con được trở lại trường và tận hưởng những kì nghỉ Trung thu trọn vẹn!
Phan Huy Thuỳ


6. Ký ức về những đêm trăng tròn
Mỗi người trải qua bao nhiêu mùa trăng, không ai có thể đếm hết được.
Có những kỷ niệm về mùa trăng rực rỡ, phiêu bồng trong tâm hồn. Không lãng mạn như mùa trăng của tình yêu, nhưng mùa trăng của tuổi trẻ lại tươi sáng, trong trẻo và đáng yêu vô cùng.
Nếu đã trải qua, không thể nào quên. Tôi mê mải với âm thanh của tiếng trống ếch những đêm thu. Tiếng trống như một lời mời gọi, làm thôi miên những thiếu niên tuổi tôi. Nghe thấy tiếng trống vang lên từ sân kho (sân hợp tác), mọi công việc đều được hoàn tất nhanh chóng. Những năm ấy, mùa thu ở làng quê tôi, đồng bằng ngập nước.
Vùng chiêm khê ước mong nước giảm để tránh mất mùa. Nước ngập cả con đường từ gốc cây gạo trong làng ra sân hợp tác. Chúng tôi xắn quần lội qua, vừa lội vừa sợ đỉa bám chân.
Nhưng tất cả đều vui vẻ, háo hức. Một vài động tác điệu bước (1-2-1) nhưng tập gần một tháng, vẫn có người vẫn lạc quẻ.
Vui nhất là tập hát, tập múa, tập đóng kịch. Có người ngần ngừ với các điệu múa dạy bởi các anh chị, khiến mọi người cười nghiêng ngả. Tập đi, tập lại đến khuya, về nhà, rửa chân tay, mỗi người đi ngủ một mạch đến sáng.
Vào ngày cắm trại thu, chúng tôi hầu như không ngủ, hoặc ngủ rồi dậy từ tờ mờ đất. Mặc bộ quần áo sạch sẽ, đeo khăn quàng đỏ và mũ calo (gấp từ giấy hoặc bìa), trông rất oách.
Khi tôi đến, mọi người đã sẵn sàng, mặt ai cũng hồn nhiên nhưng vẫn có chút căng thẳng. Các anh chị phụ trách bận rộn với việc chuẩn bị cho cắm trại.
Đường dẫn về trung tâm xã dài gần bốn cây số, chúng tôi đi bộ đến để cắm trại. Mỗi bước chân đi, tiếng trống ếch vang dội theo như nhịp, hăm hở đến nơi, mặc dù đường xa mà chẳng ai mệt chân.
Chúng tôi lạc vào không gian trại thu của mười sáu đội, với màu sắc rực rỡ. Màu đỏ của cờ Tổ quốc, cờ dây, sắc màu đa dạng của những chiếc mái trại... Mái trại là những chiếc chăn mới tháo ra, chứ không phải nhiều vải đẹp như hiện nay.
Cổng trại được trang trí tỉ mỉ, những băng giấy xanh, đỏ, tím, vàng được phết hồ và quấn vào những đoạn tre. Có những cổng trại được trang trí cầu kỳ từ lá dừa, rất lạ mắt.
Trong trại luôn có hình ảnh Bác Hồ treo trang trọng và mâm ngũ quả được các anh chị chuẩn bị rất khéo léo. Khu vực học tập luôn có một chiếc bàn con, em Ngân xóm tôi thường được chọn để trưng bày vì vở viết đẹp và toàn điểm giỏi. Thời điểm đó, tôi gầy nhẳng và không cao lớn, nhưng lại có đủ dũng khí để đứng trước cả liên đội để điều khiển nghi thức Đội! Mọi năm, khi cắm trại thành công, niềm vui không chỉ là của trẻ con mà còn của thanh niên và cả làng.
Sau một ngày rưỡi (tùy từng năm) cắm trại, từng đội quay trại về dưới âm thanh hồi hộp của tiếng trống ếch, rộn rã.
Vui nhất là đêm rằm, với những mâm bánh Trung thu đủ sắc màu. Màu xanh của bưởi, màu vàng của chuối, màu đỏ tươi của hồng, thơm lừng mùi cốm mới và bánh nướng, bánh dẻo... Đèn kéo quân hay đèn ông sao lung linh khắp xóm. Nhớ những giây phút kết nối với bạn bè, trẻ con hàng xóm chạy nhảy đến nhau khoe đèn, khoe trống, đốt hạt bưởi sao mà rộn rã. Để chuẩn bị cho việc làm xâu hạt bưởi đốt đêm rằm, lũ trẻ chúng tôi phải bóc tất cả các hạt bưởi, xâu lại và phơi khô mấy tháng trời trước đó. Gọi là mâm cỗ trông trăng cũng đúng vì nhà nào cũng bày mẫm cỗ ra sân để trăng ngắm mà lũ trẻ chỉ quan tâm đến việc chạy nhảy, đùa nô đùa náo, chẳng cần quan tâm đến thức ăn.
Ngày rằm, làng tôi luôn tổ chức liên hoan văn nghệ. Sân khấu được dựng lên ngay trên sân kho. Từ lúc tối đến tận khuya, loa đài kêu như là một phần của không gian, tiếng trống ếch rộn ràng, dồn dập. Tôi có cảm giác như tiếng trống làm rung động cả mặt nước. Ban đêm, mọi người ra sân kho, nhà nhà lượt nhau ghé xem. Đầu tiên là tiết mục văn nghệ của thiếu niên biểu diễn tại xã, sau đó là các tiết mục của đoàn viên, ông bà, cô cậu trong xóm (và cả những người đi đường thấy vui cũng dừng lại và tham gia các tiết mục). Buổi tối đó thật vui vẻ, dưới ánh trăng sáng lung linh, chúng tôi vui chơi hết mình vì biết rằng sẽ lại phải chờ đến năm sau mới có dịp như thế này.
Còn một ngày vui nữa là ngày làng tổ chức các trò chơi dân gian. Chúng tôi hăng hái tham gia những trò ném vòng, kéo co, nhảy dây... Ai thắng được thưởng kẹo, đồ chơi, những thứ khiến con trẻ mê đắm. Đặc biệt là ngày đó, con trẻ được thoải mái chơi đùa mà không cần lo lắng về công việc nhà.
Cuộc vui kết thúc, sân kho lại trở nên vắng lặng, những chiếc trống nằm gọn trong một góc, chờ đến tháng tám năm sau. Những ấn tượng của những ngày Trung thu trở lại trong tôi. Tôi không thể quên mùi hạt bưởi thơm trong không khí sôi động, trong âm thanh của tiếng trống ếch, ánh đèn ông sao xanh đỏ, trong tiếng cười náo nhiệt của lũ trẻ. Cảm giác ấy mãi mãi không phai, bám sát mỗi khi tiếng trống ếch vang lên trong thôn xóm. Những kỷ niệm về mùa trăng thiếu niên lại ùa về!
Hà Kim Quy


7. Kỷ niệm về những đêm thu của tuổi thơ
Bé nhảy múa vui vẻ với chiếc sáo, trở về nhà hào hứng bởi sự kiện lớp tổ chức tết Trung thu. Bé sắp gặp chú Cuội, chị Hằng, và sẽ đeo mặt nạ Tôn Ngộ Không hoặc mặt nạ chú thỏ ngộ nghĩnh để tham gia các trò chơi. Bé rất háo hức và đầy mong đợi.
Cô giáo của bé sẽ biến thành chị Hằng Nga xinh đẹp, mặc váy màu xanh thiên thanh và đội vương miện. Cô sẽ kể những câu chuyện thú vị cho bé và các bạn, mỗi năm một câu chuyện mới mà chẳng bao giờ chán. Bé sẽ gặp chú Cuội, do cô giáo khác đóng, mặc áo nâu sồng, giống như một bác tiều phu đích thực. Quá vui, quá hứng khởi.
Dưới hàng cây, bóng hoàng hôn trải dài trên con đường gió mát, bé nhìn những cánh đồng lúa thơm phức. Trường mẫu giáo của bé nằm đầu làng, và bé cùng bạn bè dắt tay nhau qua con đường rì rào lúa hát. Bé không cần bố mẹ đón, vì bé đã vào lớp lá và chỉ còn một năm nữa là chuyển lên lớp một.
Bé nhớ, khi cây thị nhà bà Tư chín vàng, trải mùi thơm khắp xóm, là lúc Trung thu đang gần kề. Khi cây bàng trước lớp bé chuyển sang màu vàng rồi đỏ, khi mẹ mua áo mới kèm khăn là lúc mùa thu bắt đầu. Chẳng hiểu sao mùa thu lại đẹp đến thế, làm xao động lòng người như thế nào mà anh Phong thường hát:
“Em có hay mùa thu mưa bay gió nhẹ
Em có hay thu về hết dấu cô liêu
Và em có hay khi mùa thu tới
Bao trái tim vương màu xanh mới
Em có hay hay mùa thu tới hồn anh ngất ngây”
Bé thắc mắc sao anh lại hát mãi một bài hát, bé không hiểu nhưng cũng thuộc lời. Anh chỉ nói rằng vì mùa thu.
Thu của bé là những khoảnh khắc không mệt mỏi khi chơi ném bóng cùng bạn. Thu của bé là ánh nắng vàng nhảy múa trên những bông cúc cô trồng trong sân, là cái se lạnh của giọt sương đêm trên áo mẹ khi tan ca muộn về, là tiếng hát vang vọng của ông khi gió thổi, là gói cốm xanh mát bà chuẩn bị mỗi chiều tan học, là chiếc bánh ngọt mà bố mua về.
Thu của bé là đĩa thị bà dùng để thắp hương. Những quả thị tròn đẹp, màu vàng tươi, hương thơm đặc biệt khiến bé muốn hít thở mãi. Bà nói rằng thị quê bé có mùi lúa chín, mùi rơm mới, mùi bếp lửa, và mùi làng quê với những tình cảm ấm áp. Nghe bà nói, bé giữ gìn từng quả thị, còn muốn như chị Lan, đan một cái túi bằng chỉ để treo gần giường và hít thở mùi thị, mùi làng quê mỗi khi đi ngủ.
Thu của bé là sau những ngày hè với ông đan rổ tre, nhặt rau cùng bà, bé sẽ được bố dẫn ra phố mua sách và vật dụng học tập cho năm mới. Bé biết rằng khi thu về, mẹ nghỉ làm một ngày để chọn mua quần áo mới cho cả chị Lan và bé, thậm chí cả đôi dép đẹp để không kém cạnh bạn bè khi quay lại trường.
Thu của bé là khi ngồi bên hiên nhà chờ mẹ về. Bé ngước lên nhìn bầu trời đêm và hỏi bà về những chòm sao. Chòm sao Bắc Đẩu như chiếc gàu sòng ông tát cá ngoài mương, in rõ trên bức tranh đen đặc. Ánh trăng vằng vặc qua cánh đồng lúa, soi sáng đường đi về nhà. Tiếng dế kêu xa xa, tiếng lá rơi nhè nhẹ, tiếng chẫu chuộc gọi nhau, tiếng cá quẫy nước để trăng làm rung động tâm hồn. Dải sáng mờ trên bầu trời, bà gọi đó là sông Ngân, và bé lại được nghe bà kể về chòm sao, về trăng, và về những đêm trăng đầy ý nghĩa.
Bé thích theo ông ra vườn để hái chuối chín vàng. Ông bảo để pha ra từng nải, để chuối chín trứng cuốc sẽ ngon hơn. Bé bẻ đôi quả chuối, chấm vào gói cốm bà chuẩn bị, rồi đưa lên miệng. Chuối chấm cốm, chẳng biết từ đâu mà ngon thế, bé có thể ăn no để tối mẹ đưa cơm lắc đầu. Bé thích đi cùng chị Lan hái hồng, đợi những quả hồng chín mọng, bóc vỏ rồi cắn. Miệng bé và chị Lan tươi tắn, dính hồng vòng quanh mà vẫn thấy vui vẻ. Hồng mà bà trồng thì ngọt lịm. Bà nói những trái hồng tích tụ tinh túy của trời đất, nắng gió của cả mùa hạ, khiến hồng chín và bung tỏa hương vị ngọt ngào khi thu về.
Bé muốn mang những trái bưởi vàng mát mẻ mà ông trồng để chia sẻ trong tết Trung thu của lớp. Bé háo hức mong đợi thu không chỉ vì trái cây ngon trong vườn mà còn vì nhiều điều khác nữa. Bé sẽ lên lớp mới, mặc quần áo mới, và tham gia tết Trung thu vui vẻ cùng bạn bè. Bé nhớ mãi câu chuyện về chị Hằng Nga và chú Cuội, những nhân vật thú vị trong đêm trăng sáng. Bé mong chờ đến rằm tháng tám để tham gia các hoạt động vui nhộn, mặc mũ Hàm Hương nhảy múa, và được thưởng thức những chiếc bánh Trung thu ngon nhất.
Lê Hà


8. Trăng thu lung linh
'Khi mùa thu về bên lúa chín
Trái hồng, trái bưởi, mơ êm đềm...'
Nguyễn Duy
Đã từng trải qua những ngày thơ ấu, những đêm rằm tháng tám vẫn in sâu trong ký ức. Mỗi khoảnh khắc, niềm háo hức, sự mong chờ với hy vọng nhận được chiếc bánh to hơn bạn bè vẫn còn mãi đến ngày hôm nay. Những kỷ niệm về Tết Trung thu, dù giản dị, nhưng như một sự kiện quan trọng mà trẻ con luôn trông đợi từng tháng trôi qua, mang theo niềm vui không tưởng.
Ngày ấy, các em nhỏ của làng đến trường, đầu đội chiếc lá sen lớn như chiếc ô che nắng, nhìn như đàn ếch xanh đang ríu rit di chuyển qua con đường làng. Chủ đề chính xoay quanh câu hỏi 'Mỗi đứa được nhận bao nhiêu quà?'.
Ngày đó, mặc dù có thể chưa đến rằm, nhưng chỉ cần biết rằng các anh chị thanh niên sẽ đến trường phát quà cho trẻ con, chúng tôi đã hồi hộp và vui mừng. Quà được chứa đựng trong những chiếc thúng thông thường, thường dùng để đựng ngô, lúa, chứ không phải những tờ giấy bóng kính màu xanh đỏ tinh tế như ngày nay. Tuy nhiên, chúng tôi vẫn háo hức với trang phục đẹp, khăn quàng đỏ chỉnh tề, thậm chí có lúc còn đẹp hơn cả ngày khai trường. Đứa nào cũng trông đợi, mắt long lanh nhìn vào thùng quà, như những đứa trẻ đang đói nhìn thèm bánh.
Mỗi đứa trẻ nhận được một miếng bánh nướng, một miếng bánh dẻo (chắc chắn là một phần 8 chiếc thôi, không nhiều lắm) và 3 viên kẹo Hải Châu gói trong tờ giấy màu xanh. Nhưng với chúng tôi, đó đã trở thành một bữa tiệc lớn của tuổi thơ, với mùa thu, lá sen và hương cốm...
Những ngày xưa đã trôi qua, nhưng những ký ức vui buồn của tuổi thơ vẫn đọng lại. Tiếng trống rộn rã, những trận cười vang lên với múa lân xin tiền, với những cây đèn ông sao tự tay làm từ giấy màu thủ công. Tuổi thơ có thể nghèo nhưng đủ để tạo nên những ký ức ngọt ngào, là nguồn động viên cho cuộc sống qua bao sóng gió.
Một Trung thu nữa lại về. Bây giờ, tôi là mẹ của hai đứa con, nhưng vẫn giữ niềm say mê tổ chức rằm với những trái hồng, na táo, bưởi... Có lẽ đó là một cái gì đó ngớ ngẩn, nhưng nó làm cho trái tim tôi nhẹ nhàng hơn sau những ngày dài mệt mỏi. Tôi cảm thấy yêu cuộc sống hơn, và trải qua niềm vui của tuổi thơ qua con đường của con cái mình. Cảm ơn cuộc đời, cảm ơn những đứa con, vì có họ mà chúng ta trưởng thành hơn, làm những điều có ý nghĩa hơn. Và vì những đứa con của mình có thể vượt qua mọi thách thức và vui vẻ bước qua những khó khăn.
Yêu thương tuổi thơ của tôi!
Đoàn Thị Vy


9. Mùi hương thu
Trong tiết trời thu vàng óng, bước chân êm đềm dạo chơi giữa làn hương thơm của trái cây chín. Mùa thu là khoảnh khắc nhớ nhung với những quả thị vàng ươm, hương thơm nồng nàn tỏa khắp nẻo đường. Những kí ức tuổi thơ về những chiếc giỏ tre, những quả thị tinh khôi lại hiện về, làm cho con tim trở nên ấm áp giữa dòng đời nhanh chóng.
Mỗi chiếc giỏ nhỏ là một hành trang tròn trịa của hạnh phúc, là những kỉ niệm dịu dàng về những ngày trung thu ấm áp. Mâm cỗ Trung thu năm nay tràn ngập niềm vui khi có thêm trái thị vàng, như một món quà tươi ngon, gửi gắm tình thân và kỷ niệm. Bên cạnh những món truyền thống, hương thơm của thị còn là điểm nhấn quen thuộc, như một dấu ấn của quê hương thân yêu.
Hãy cùng nhau thưởng thức những khoảnh khắc trọn vẹn bên gia đình, tận hưởng mỗi hạt thị ngọt ngào như những kí ức tuổi thơ, làm cho mâm cỗ trung thu trở nên trọn vẹn và ý nghĩa.
Nguyễn Thị Hương


10. Hành trình tìm lại
Một buổi chiều của tháng tám, ánh nắng thu rực rỡ làm tô điệu những kí ức hồn hương, những hình ảnh thơ mộng của tuổi thơ hiện về trong tâm trí. Tôi ngồi đây, khóc lóc giữa bức tranh tuổi thơ, nhưng cũng là hành trình tìm lại những mảnh vụn của quá khứ, những khoảnh khắc đẹp đẽ đã làm nên con người của tôi.
Chiều nay, tàu ký ức dẫn dắt tôi quay về những tháng ngày hồn nhiên, thơ mộng. Tuổi thơ mỗi người là một bức tranh riêng, và tôi muốn đi sâu vào bức tranh ấy, đắm chìm trong từng nét vẽ và màu sắc. Những đợt mưa thu dài làm cho hồn tuổi thơ tôi càng trở nên sống động, như một bức tranh nghệ thuật được tạo ra từ những giọt nước mắt và nụ cười.
Nhìn những đứa trẻ hiện đại, tôi nhận ra sự thay đổi, nhưng cũng tự hỏi liệu họ có trải nghiệm được những cảm xúc tinh tế, những khoảnh khắc ngọt ngào của tuổi thơ đơn sơ như tôi đã trải qua. Có lẽ mỗi thế hệ đều mang đến cho tuổi thơ những đặc trưng riêng, và tôi khó lòng đánh giá nào tốt hơn, chỉ là những hình ảnh khác nhau, tạo nên một bức tranh đa dạng và phong phú về tuổi thơ.
Trong tiếng mưa rơi, tôi vẫn nghe thấy lời mẹ dặn dò: 'Khi buồn, hãy để nước mắt trôi đi, để trái tim trở nên nhẹ nhàng.' Có những khoảnh khắc khóc, không phải vì tiếc nuối mà vì hạnh phúc, vì những kí ức ngọt ngào. Tuổi thơ của tôi là một bức tranh đầy hồn, và tôi dành những giọt nước mắt này để tri ân những khoảnh khắc đẹp nhất của nó.
Nguyễn Thị Diễm


