1. Nắng vàng sau bão giông, hạnh phúc ẩn sau mỗi góc nhìn
Thời thơ ấu dễ thương.
Khi đôi chân nhỏ bé bắt đầu khám phá thế giới xung quanh, mẹ từ xa động viên con từng bước. Chậm rãi. Ngã. Tiếng khóc đầy nức nở. Mẹ mỉm cười an ủi. Thế giới của con nhỏ bé, đa dạng màu sắc, nhưng chỉ tồn tại trong sự ấm áp của tình yêu mẹ. Chiếc xe đồ chơi bị phá vụng trộm, mỗi mảnh nhỏ lan tỏa khắp nhà. Mẹ lặng lẽ dọn dẹp khi con đã ngủ say. Bức tranh mà con vẽ đầy ắp ba mẹ, con và anh hai. Hình người nhỏ, lém lỉnh như chiếc que gặp trở ngại, hài hước. Mẹ và con cùng sáng tạo màu sắc. Con tô mái tóc xanh, đôi chân không đeo giày. Mẹ hồn nhiên nói: “Bức tranh của con đẹp quá”.
Thời thơ ấu dễ thương.
Ngày xưa, bé con đã trở thành học sinh lớp một, mẹ dẫn con đến trường. Thầy giáo với mái tóc bạc đứng trước lớp, nụ cười hiền lành chào đón con vào một thế giới mới. Không có ba mẹ ở đây. Không có đồ chơi phá rời. Ở đây chỉ có sách vở, bút và những người bạn đồng trang lứa. Mẹ ơi, bạn Tom của con học chung lớp. Mẹ ơi, cô Lan con bác Chu ngồi phía trước con. Con quen với trường lớp, những buổi chơi đuổi bắt, những bài kiểm tra điểm mười. Những hôm buồn, mẹ biết con lo lắng vì điểm kém. Mẹ nói: “Không sao đâu, thằng Quang còi kia nó điểm cao hơn mà, mẹ biết mà”. Con rơi vào suy nghĩ, những mảnh ghép vụng trộm, nhưng chỉ cảm thấy nỗi buồn thoáng qua.
Thời kỳ trưởng thành.
Con trở nên ương ngạnh, cáu kỉnh với những điều nhỏ nhặt. Bố mẹ thỉnh thoảng cãi nhau, con thu mình với tai nghe nghe nhạc, sống trong cảm xúc ngọt ngào. Bạn thân thường đến chơi, anh hai trêu ghẹo con về tình yêu. Con không muốn nói, cứ đạp xe đến lớp học thêm. Năm chuyển cấp, con ôn bài đến hai, ba giờ sáng mỗi đêm. Mẹ thức khuya, nấu mì cho con. Mỗi tờ giấy bạc là một nỗ lực. Con nghe được mẹ nói với bố: “Năm nay làm ăn khó khăn, anh hai học xa mất gần chục triệu mỗi tháng”. Con giữ im lặng. Từ đó, chỉ biết cố gắng ôn thi.
Kết quả đậu đại học.
Bác đưa thư, ba đọc vui mừng, mẹ khóc. Hạnh phúc khi đứa con út đậu đại học. Con chọn sư phạm và nói với ba mẹ rằng đã từ bé ước mơ làm giáo viên. Nhưng thực tế là con không muốn làm ba mẹ lo lắng thêm một lần nữa. Bốn năm đại học, con học và làm thêm kiếm tiền. Cuộc sống của con dần rời xa tình thân gia đình. Những đêm muộn, con về nhà khi ba mẹ đã ngủ. Một mình con với cảm giác ấm ức từ sự độc đoán, áp đặt của chủ quán cà phê. Con đi qua mà không biết bóng mẹ đang nhìn thấy. Bụi tóc bạc, ánh mắt buồn khi nhìn thấy con ngủ.
Chuyện chậm lương.
Email từ sếp khiến toàn bộ nhân viên thất vọng. Ca trực trở nên nặng nề và mệt mỏi. Nhiều năm cố gắng, con không đạt được vị trí như người khác. Một nhân viên văn phòng bình thường, làm việc như một con robot. Chiếc xe máy đã tám năm, con dắt đến tiệm thay nhớt. Ông thợ nói nên mua xe mới, con Sirius hư hại nặng, cố sửa cũng không cứu vão được. Bạn bè đã lập gia đình, con còn đơn độc. Các bữa ăn nhàn nhạt, con đã quen từ nhỏ. Bát canh nhạt, không giống món canh cá mẹ thường nấu. Nước mắt mẹ rơi trong không gian lặng lẽ.
Mùa đông, gió lạnh qua hiên nhà. Con đặt vé tàu về thăm. Mẹ đứng chờ ở ngõ, đôi vai gầy guộc nhưng hạnh phúc trong niềm vui đoàn viên. Con nhìn mẹ, trái tim nhớ về những ngày thơ bé. Những nếp nhăn trên khuôn mặt mẹ là dấu hiệu của những lo âu trong những năm con xa nhà. Con yêu thương mẹ vô điều kiện. Mẹ nói: “Cuộc sống như thế này, đôi khi thất bại, đôi khi thành công. Quan trọng là phải cố gắng hết mình, làm người không thẹn với trời đất và lòng mình”.
Mẹ xoa đầu con, mái tóc rối bám đầy bụi. Dưới góc tủ, con robot chạy pin ngày xưa nằm đó.
Tác giả: Kì Phong


2. Cảm nhận về sự khó khăn của bố mẹ
Cuộc sống này thật sự không dễ dàng, và tôi nhận ra điều đó khi mẹ luôn phải làm việc nặng nhọc để trang trải học phí của tôi. Mỗi cuộc gọi điện thoại là một lời nhắc nhở về sự hy sinh không ngừng của họ.
Bố mẹ không chỉ là người làm tôi mỉm cười mỗi khi về nhà, mà họ còn là nguồn động viên, là người luôn che chở tôi trong cuộc sống. Họ chẳng bao giờ để tôi phải chịu thiệt thòi, ngay cả khi cuộc sống thường ngày của họ vất vả đến thế nào.
Bây giờ, khi tôi đi học xa, tôi mới thực sự hiểu được giá trị của tổ ấm gia đình. Bố mẹ mong chờ chúng ta về nhà, vì đó là thứ họ thực sự mong đợi. Cuộc sống trưởng thành không chỉ là việc chúng ta đi khắp thế giới, mà còn là sự yên bình và hạnh phúc bên gia đình.
Bố mẹ, dù đã già, mong muốn của họ đơn giản chỉ là chờ đợi chúng ta quay về. Ngày bé, ta mong muốn trưởng thành để tự do khám phá, nhưng khi lớn lên, ta mới nhận ra rằng ngôi nhà chính là nơi bình yên nhất.
Một ngày nào đó, khi bố mẹ không còn dẫn chúng ta nơi chúng ta muốn, họ vẫn đứng sau lưng chúng ta, âm thầm ủng hộ. Họ dành cả cuộc đời vất vả cho con cái, không mong đợi bất kỳ điều gì. Mối tình thầm lặng đó mới là điều quý giá nhất.
Dù xã hội có khắc nghiệt đến đâu, bố mẹ vẫn luôn ở bên chúng ta. Chúng ta nên trân trọng tình yêu thương và sẻ chia với họ, bởi không có gì quý giá hơn tình cảm gia đình. Hãy dành thời gian với bố mẹ, vì không có gì thay thế được tình cảm đó.
Nếu bạn còn cơ hội, hãy bày tỏ tình cảm với bố mẹ ngay bây giờ. Đừng để sau này hối hận vì đã không quan tâm đến họ đúng lúc. Với họ, bạn mới là quan trọng nhất, hơn cả tiền bạc và danh vọng.
*Nếu mệt mỏi quá, hãy về nhà với bố mẹ!
Cuộc sống có khó khăn nhưng đừng làm bố mẹ bạn phải lo lắng. Hãy hiểu rằng họ đã hy sinh nhiều để có được điều đó. Dù có bất cứ khó khăn gì, hãy cố gắng hết mình vì họ.
Tác giả: Dương Hạnh


3. Bữa cơm hạnh phúc gia đình
'Nhắn ai dù có đi xa
Đồng quê khói bếp vườn nhà đừng quên'
Khiến tôi khó lòng quên những bữa cơm ấm áp, mẹ nấu với tâm huyết cho gia đình. Dù ngày ấy thức ăn đơn sơ nhưng vị ngon vẫn đọng mãi trong tâm hồn. Từ những bữa ăn nhỏ, tôi học được nhiều bài học về đạo đức và truyền thống gia đình.
Ngôi nhà lá xưa xanh, bữa ăn gia đình luôn là khoảnh khắc trang trọng nhất. Bố mẹ dạy chúng tôi biết ăn, biết nói, biết chia sẻ, và biết trân trọng những gì mình có. Bữa ăn không chỉ là nơi cung cấp năng lượng mà còn là dịp chia sẻ những giá trị văn hóa, đạo đức.
Nhớ mãi những chiều vàng ấm áp, mẹ nấu cơm thơm bát, một gia đình đông đủ, tiếng cười trẻ thơ rộn ràng. Hạnh phúc giản đơn là những khoảnh khắc như thế, nơi niềm vui bùng nổ và tình thân thắm thiết.
Mỗi bữa cơm là dịp cả gia đình quây quần, hòa mình trong không khí ấm áp. Mẹ luôn dành tâm huyết để chuẩn bị từng bữa ăn, tạo nên hương vị ngon lành và sâu đậm tình thương gia đình.
Bữa ăn không chỉ là nơi nạp năng lượng mà còn là cơ hội truyền đạt những giá trị tốt đẹp. Bố mẹ dạy chúng tôi biết quan tâm, chia sẻ, và đặt lợi ích của gia đình lên trên hết.
Ngày nay, khi cuộc sống đã khá hơn, nhưng tôi vẫn giữ nguyên tinh thần trân trọng từng khoảnh khắc sum họp của gia đình. Bữa cơm không chỉ là nơi bổ sung năng lượng mà còn là thời điểm quý báu để chia sẻ yêu thương và hạnh phúc.
Lê Thị Ngọc Lan


4. Ý nghĩa của gia đình hạnh phúc
“Không cần lớn lên trong nhung lụa, chỉ cần tuổi thơ của con được ngập tràn sự an ủi từ cha và mẹ”… Con đang trải qua những ngày thơ ấu trong một gia đình tràn đầy hạnh phúc!
Một buổi trưa hè, giữa tháng 7 nắng và mưa hoà quyện, bốn chị em tôi ngồi lại, chia sẻ những câu chuyện, đùa giọt và nhổ những sợi tóc trắng bạc trên đầu của bố và mẹ. Đột nhiên, một cô bán hàng rong đi qua với nụ cười, nhẹ nhàng bình luận: “Đây chính là một gia đình hạnh phúc!” Lời của cô khiến tôi cảm thấy lòng bồi hồi và đặt ra những suy nghĩ về ý nghĩa của sự bình yên, về điều gì tạo nên một gia đình hạnh phúc.
Gia đình hạnh phúc là gì? Làm thế nào để chúng ta có thể sống trong một gia đình hạnh phúc? Những câu hỏi này luôn khiến chúng ta trăn trở, tìm kiếm câu trả lời. Hành trình đó không dễ dàng chút nào. Có người mất cả cuộc đời để tìm kiếm, nhưng tình yêu thương đó sẽ đạt được nếu chúng ta có trái tim chân thành, kiên nhẫn và tin tưởng đợi chờ một kết quả thực sự trọn vẹn.
Tình cảm gia đình là nguồn động viên mạnh mẽ nhất trong cuộc sống, là điểm tựa khi chúng ta mệt mỏi để có thể đứng dậy và tiếp tục bước đi.
Để có một gia đình hạnh phúc, mọi người phải được đáp ứng về mặt vật chất, tinh thần và tình cảm. Mọi người cần yêu thương và tôn trọng lẫn nhau, có thể thoải mái chia sẻ mọi niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống. Mỗi thành viên phải nỗ lực để xây dựng mối quan hệ lớn mạnh, một tình cảm bền chặt, thiêng liêng.
Quan trọng nhất là tình cảm mà mọi người dành cho nhau. Tình cảm gia đình là nguồn động viên mạnh mẽ nhất trong cuộc sống, là niềm hy vọng khi chúng ta mệt mỏi. Tình cảm đó như dòng suối mát lạnh len lỏi vào tâm hồn, làm cho cuộc sống trở nên ý nghĩa hơn, đầy đủ động lực để làm việc tốt và đóng góp cho cộng đồng. Hạnh phúc của một người sẽ lan tỏa đến những người xung quanh khi họ tự hạnh phúc.
Để duy trì ngọn lửa tình yêu, chúng ta cần tin tưởng và tôn trọng lẫn nhau, để có thể bước chặt trên mọi con đường đầy những thách thức. Chúng ta phải chịu trách nhiệm với nhau, tự ý thức về vai trò của mình trong gia đình để biết cách làm và không làm gì để gia đình luôn ấm áp.
Dành thời gian để trò chuyện, chia sẻ về những vấn đề trong cuộc sống là quan trọng để hiểu biết lẫn nhau hơn. Điều này giúp chúng ta nhận biết vấn đề nào cần giải quyết, niềm vui nào cần chia sẻ. Nếu chúng ta tập trung vào điều đó mỗi ngày, không khí trong gia đình luôn tươi mới. Mọi người sống trong một môi trường thoải mái sẽ hạnh phúc hơn. Đừng để sự lạc quan, thậm chí là nhỏ nhất, bỏ lỡ trong cuộc sống của chúng ta.
Đặt mình vào vị trí của người khác là điều cần thiết để duy trì tình cảm chân thành. Trước khi nói hoặc làm gì, hãy nghĩ về cảm xúc của họ, liệu họ có tổn thương không. Điều này giúp chúng ta điều chỉnh hành động để duy trì sự hòa thuận trong gia đình. Sự ích kỷ có thể làm tổn thương lòng tự trọng của người khác, dẫn đến sự ức chế và mất muốn chăm sóc thêm. Hãy tránh để một hành động nhỏ làm ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình!
Gia đình luôn là nơi bình yên nhất, là điểm dừng lý tưởng trên con đường đời, là nguồn động viên mạnh mẽ nhất khi ta gặp khó khăn. Vì vậy, hãy cẩn trọng trong mọi tình huống để đảm bảo gia đình luôn hạnh phúc, ngay cả khi chúng ta không thể kiểm soát hết mọi sự kiện. Các vấn đề lớn như nhỏ, những vấn đề nhỏ nhất coi như không có, đó là những điều mọi người nên biết để gia đình trở thành nơi an toàn nhất trong cuộc sống,”
Phương Hoa


5. Ký ức về những Tết của mẹ
Đối với mẹ tôi, Tết là thời điểm của những lo toan không ngừng, chuẩn bị đầy ắp cho toàn bộ gia đình. Trong những ngày cuối năm, mẹ tôi như một chiếc thoi, nhanh nhẹn mua sắm sau giờ làm việc hoặc vào Chủ nhật. Những khoản tiết kiệm suốt cả năm dành cho cái Tết của gia đình đều được mẹ bỏ ra để chuẩn bị cho những ngày đặc biệt. Làm thế nào tôi có thể quên hình ảnh mẹ điều khiển chiếc xe đạp cũ kỹ, chiếc nón lá rách bị gió thổi ra phía sau trên đầu mẹ tôi, và xe đầy ắp hàng Tết từ chợ Chuối.
Có những ngày mẹ tôi phải đi chợ đến hai ba lần mới đủ đồ nhưng mẹ vẫn không ngần ngại, đạp xe đi nhiều lần để đảm bảo mọi thứ đều đầy đủ. Một Tết có thể chưa thực sự phồn thực như những gia đình khác, nhưng mẹ tôi luôn cố gắng chuẩn bị hết sức tốt với khả năng của mình. Có những năm, chúng tôi nhờ người thân gói và nấu bánh chưng vì cả bố và mẹ tôi đều bận làm đến tận chiều ngày 30 Tết. Mặc dù bận rộn, nhưng chúng tôi vẫn cảm thấy vui vẻ trong không khí sôi động chỉ có ở những ngày giáp Tết.
Nhà tôi nuôi một đàn gà khá lớn, bố tôi thuê người làm chuồng từ cây lưới nhặt từ rừng, chăm sóc khoảng 20 con, cả trống và mái, dành cho những ngày Tết để giết thịt. Một năm trước Tết, đàn gà của nhà tôi bị dịch và chết hết, làm mất đi món thịt gà yêu thích của tôi trong ngày Tết. Đó là một Tết không trọn vẹn khi thiếu vắng món thịt gà ưa thích của tôi.
Thường ngày, gà chỉ được chế biến khi có khách đến hoặc những dịp giỗ, Tết. Mọi người trong nhà không có cơ hội thưởng thức món thịt gà, chỉ có khi có khách hoặc họ hàng đến thăm, chúng tôi mới thấy hạnh phúc vì được thưởng thức món ăn ưa thích. Năm nào có khách hoặc người thân đến, chúng tôi đều hạnh phúc vì biết chắc sẽ được thưởng thức món thịt gà ngon mơ ước.
Có năm, gần Tết, chuồng gà của nhà tôi bị trộm cắp sạch sành sanh. Mẹ tôi buồn thiu, ngồi lặng thinh chửi rủa những kẻ trộm không để lại con gì cho gia đình cả. Họ cướp đi công sức nuôi gà cả năm của mẹ. Mẹ tôi phải đến chợ mua vài con để cúng và ăn Tết. Chúng tôi tỏ ra tức giận với bọn trộm vì chúng đã cướp đi món ăn ngon mỗi khi Tết đến.
Chỉ khi đêm Giao thừa đến, mọi bận rộn, mua sắm của mẹ tôi mới kết thúc. Cả chiều và tối 30, mẹ tôi lại bận rộn với việc dọn dẹp bếp và nấu những món ngon cho gia đình trong những ngày Tết. Gần Giao thừa, tôi thấy mẹ mệt mỏi vì phải làm quá nhiều công việc nhưng mẹ vẫn cố gắng hoàn thành trước khi năm mới đến.
Rồi có một Tết, tôi không còn thấy mẹ hối hả đi chợ mua sắm Tết nữa, không còn thấy giọt mồ hôi rơi trên trán mẹ mặc dù đang là mùa đông vì mẹ phải đạp xe đạp nặng trĩu hàng hóa, đi đi về về. Không còn thấy niềm vui trên khuôn mặt mẹ khi mẹ tìm được món đồ giảm giá ở ngoài chợ, không còn thấy niềm hạnh phúc trong ánh mắt mẹ khi mẹ nhìn thấy mọi người tập trung quây quần bên bàn ăn, thưởng thức những món mẹ nấu. Đó là niềm hạnh phúc bình dị của người vợ, người mẹ, người chăm sóc và lo lắng cho gia đình.
Điều tôi không ngờ là Tết năm đó là Tết cuối cùng chúng tôi được bên mẹ, được thưởng thức những món ngon mẹ nấu mà dư vị tôi vẫn nhớ, được nghe giọng mẹ kể chuyện cuộc sống ngoại ô từ chợ. Tất cả bây giờ chỉ còn là ký ức ngọt ngào, đầy nhớ thương về mẹ thân yêu của tôi.
Biên soạn


6. Hồi ức về Gia đình
Sống có ý nghĩa nhét là gì ?
Thực sự thời đại này, chúng ta có khi lo lắng trước những câu hỏi liên quan. Có lúc ta tự trả lời (ý nghĩa cuộc sống này là hình bong của gia đình chứ là gì nữa)...
Từ xa xưa, con người tự tụ tổ chức thành bầy đàn, hình thà...m nhỏ cùng nhau để kiếm ăn, sinh hoạt, nâng cao ý thức và hình thành những mối quan hệ tốt đẹp trong gia đình và xã hội. Gia đình là nguồn động viên lớn nhất, là nơi chúng ta tìm thấy sự ấm áp và an ninh. Gia đình tôi, dù nghèo khó, vẫn là nguồn năng lượng và hạnh phúc lớn nhất trong cuộc sống.
Cảm ơn cuộc sống vì đã cho tôi một gia đình, nơi có tình yêu thương chân thành và sự hiểu biết. Cuộc sống gia đình đơn giản nhưng tràn ngập ý nghĩa. Hy vọng rằng mỗi người cũng có thể đánh giá cao giá trị của gia đình trong cuộc sống hàng ngày.
Tổng hợp


7. Điều quan trọng nhất: Gia đình
Thực sự, đời nhỏ bé, ta mong muốn lớn lên, nhưng lớn lên rồi lại muốn quay về thời thơ ấu, không cần lo lắng về công việc, chỉ muốn về nhà, không cần phải học bài. Lạ thật, sự lớn lên mang đến cho chúng ta những trách nhiệm và áp lực mà đôi khi chúng ta lại mong muốn tránh xa.
Nhưng cuộc sống không ngừng chờ đợi, chúng ta sẽ phải trở thành người lớn, bước ra khỏi tổ ấm gia đình để theo đuổi những ước mơ. Đôi khi, khi cuộc sống đưa ta xa nhà, ta mới thấu hiểu giá trị của gia đình, của những kí ức trong tuổi thơ, và ta muốn quay về, muốn bắt đầu lại từ đầu.
Thế giới ngoại ô hối hả, nhưng có lẽ chúng ta đã lạc lõng quá xa. Cuộc sống ồn ào, mối quan hệ phức tạp, nhưng ta lại mải mê trong cuộc sống mới, quên đi sự mong chờ của gia đình, những cuộc gọi về nhà dần trở nên ít ỏi, trong khi chúng ta có thể thoải mái trò chuyện với người yêu qua điện thoại. Những kỳ nghỉ, cuối tuần, chúng ta thích khám phá thế giới, hạnh phúc bên bạn bè, và lúc nào đó, ta quên mất rằng mỗi bữa ăn gia đình, mỗi cuộc đi dạo cùng gia đình, đều là những khoảnh khắc quý giá.
Khi mệt mỏi, khi cuộc sống đặt ra nhiều thách thức, ta lại nhớ về quê hương, lại nhớ về những người thân yêu. Nhưng có lẽ, khi quê hương không có cơ hội nghề nghiệp, khi quê hương không đáp ứng được mong muốn, ta lo lắng, sợ rằng, khi về nhà, ba mẹ sẽ nói: 'Sống ở Sài Gòn nhiều năm rồi, bây giờ lại quay về.'
Khi đi ra đường, hàng xóm hỏi: 'Sao không làm việc nữa mà về nhà?' Câu hỏi đó như châm nước vào vết thương, khiến ta cảm thấy như mình thất nghiệp, và mọi người cười chê, cười nhạo gia đình mình. Ta lo lắng, ta sợ, nhưng ta vẫn cố gắng đối mặt với thời gian, tạo cho mình một bức vỏ bọc vững chắc.
Hãy quay về nhà khi còn có cơ hội, đừng để sau này ta sống trong hối tiếc, hãy về nhà vì đó là nơi có những kí ức hạnh phúc của tuổi thơ, nơi có những người yêu thương ta không điều kiện, không giống như trong xã hội này, mọi thứ đều có điều kiện.
Chanh Muối


8. Đêm giao thừa, hãy trở về bên gia đình
Tôi ở xa quê hơn, vài năm mới quay lại thăm nhà, thường chọn những dịp Tết truyền thống để sum họp cùng gia đình. Mỗi Tết qua đi, mái tóc bố thêm nhiều sợi bạc. Bố luôn tiễn tôi đến sân bay, đưa tay chào kiểu quân nhân 'đi mạnh giỏi nhé con gái'. Lần gần đây nhất, bố không thể tiễn tôi vì sức khỏe đã yếu dần!
Từ nhỏ, chị em tôi ít khi gần bố, vì bố luôn là một người lính. Bố chỉ về nhà vài lần mỗi năm, vài năm mới về ăn Tết một lần. Mỗi khi bố về, không khí gia đình trở nên sôi động hơn, bánh chưng nhiều hơn, giò cũng to hơn, nồi thịt kho đông của bà đầy ắp. Họ hàng, bác, chú, anh em đều đến chúc Tết, những ngày Tết luôn ấm áp với câu chuyện, cười đùa kéo dài, và mẹ tôi, dù bận rộn với bếp núc, nhưng hạnh phúc trên khuôn mặt.
Lớn lên, tôi đi xa, lập nghiệp ở châu Âu, kết hôn và có con. Khi về thăm, bố chở tôi đi khắp Hà Nội, gặp bác, chú, bạn bè. Tôi hạnh phúc như một đứa con nhỏ được đi trên chiếc xe máy cũ của bố, dù mọi ánh nhìn trên đường đều khác thường.
Gia đình chồng tôi rộng lớn nhưng mọi người sống riêng, chỉ còn bố mẹ chồng tôi ở lại. Trước Tết, nếu tôi quá lâu ở nhà, bố lại nhắc nhở 'Hãy về và chuẩn bị Tết với ông bà nhé con'. Tôi biết, mỗi lần về ăn Tết, tôi sẽ ở lại với bố ba ngày trời.
Bố mất vài năm trước. Năm ngoái, tôi về vào dịp Tết. Chiều tối Giao thừa, tôi xin phép mẹ chồng để được về đón Giao thừa cùng bố. Tôi thấy hạnh phúc trong ánh mắt của bố. Gần đến giờ Giao thừa, trời mưa xối xả, sấm chớp ầm ầm, một hiện tượng thời tiết kỳ lạ. Tôi nói 'Con về đón Giao thừa với bố nên trời mới mưa'. Bố nhẹ nhàng nói 'Không chỉ bố vui mừng, đất trời cũng vui mừng vì con gái đây'.
Trời lại sáng, tôi và bố đi giữa đường Hà Nội đón Giao thừa, người dân đổ ra đường xem pháo hoa. Trái tim tôi đầy cảm xúc, một hạnh phúc không thể diễn tả thành lời. Tôi khoác tay bố, bước chậm rãi, chào đón giây phút đầu tiên của năm mới. Bố không nói gì, nhưng tôi biết bố cũng hạnh phúc. Tôi tựa vào cánh tay bố, ấm áp và bình yên.
Sáng mùng một, tôi ngồi sau xe cậu em về Bắc Ninh. Hà Nội trong lành, bắt đầu một ngày mới của năm mới. Tôi hát lên 'Chưa bao giờ đẹp như hôm nay...'
Trong cuộc sống, có những điều giản dị nhưng mang lại giá trị lớn, nó sẽ là ký ức đẹp mãi mãi!
Cầu mong mọi người có một lễ Giáng Sinh an lành, đón năm mới đầy sức khỏe, an khang và may mắn!
Sưu tầm


9. Thư gửi con gái
Con yêu dấu!
Con yêu, cuộc sống này sẽ trở nên êm đềm và công bằng với con ở nhiều khía cạnh. Để con được hạnh phúc và vui vẻ, để tuổi thanh xuân của con tràn ngập sự tươi mới, hãy lắng nghe và bắt kịp những lời dặn dò của bố, con gái nhé!
Con yêu, phụ nữ từ khi ra đời đã phải đối mặt với nhiều khó khăn, chịu sự trách nhiệm của việc làm mẹ và vợ ngay từ khi bắt đầu hôn nhân. Cân bằng giữa phụ nữ và nam giới là điều hiếm hoi, trừ khi đàn ông hiểu được khái niệm sinh con. Điều quan trọng là con đừng bao giờ nhanh chóng lập gia đình. Hãy trải nghiệm trọn vẹn tuổi trẻ, hãy sống trọn vẹn trong những khoảnh khắc quý giá. Nếu không, khi tuổi trẻ qua đi, con sẽ không bao giờ lấy lại được. Trên thế giới, nhiều phụ nữ đạt được thành công ở tuổi 60, nhưng nếu hỏi họ về hạnh phúc, phần lớn đều trả lời KHÔNG. Họ hối tiếc vì không trải qua đủ niềm vui thanh xuân, không du lịch, không tận hưởng đời sống của mình.
Con yêu thương! Dù con đi đến đâu, lòng con mở rộng, tâm hồn con hãy giữ mãi niềm vui và hạnh phúc. Sự mở rộng này sẽ được tạo ra thông qua tri thức từ những cuốn sách. Đừng quên chăm chỉ học, đừng vội vàng kết hôn và có con. Hãy biết yêu thương, hiểu được những gì con muốn. Con yêu, hãy biết cách chăm sóc bản thân mình. Nấu ăn, làm mọi thứ tự lập, bởi vì người yêu thương con không luôn bên cạnh. Quan trọng nhất là con phải có một công việc phù hợp. Tích cực trong công việc, sẽ giúp con quản lý thời gian của mình. Bất kỳ lúc nào, con cũng sẽ sống độc lập, tự lập về sinh tồn. Con yêu, khi đi du lịch hay xa nhà, hãy mang theo điện thoại, máy ảnh, giấy và bút để ghi chú. Kỷ niệm, hình ảnh và cảm xúc sẽ là những khoảnh khắc đẹp mãi mãi.
Con yêu, không cần phải có một ngôi nhà rộng lớn và xa xỉ. Nhưng con nhất định phải có một không gian riêng, dù là nhỏ. Nơi này sẽ là nơi con tìm thấy sự bình tâm khi cuộc sống có sóng gió. Nơi để tránh xa xung đột và bảo vệ bản thân khỏi những rủi ro. Là nơi con giữ được sự yên bình trong tâm hồn, che giấu những cảm xúc tiêu cực. Con yêu, nhất định phải học giỏi, tích lũy kiến thức. Cuộc sống của con sẽ trở nên tươi sáng, vui vẻ và hạnh phúc hơn. Kiến thức sẽ là nguồn động viên quý báu, mở ra con đường mới từ những kinh nghiệm của người khác. Con yêu, nhất định phải biết lái xe, dù là xe đạp, xe máy, hay xe ô tô. Điều này sẽ giúp con tự do và linh hoạt, không cần phải dựa dẫm vào ai. Con có thể tự do di chuyển mọi nơi mọi lúc, tiết kiệm thời gian cho bản thân.
Con yêu thương! Dù cuộc sống không mường tượng như con mong muốn, nhớ rằng không bao giờ nên chấp nhận thất bại và đổ lỗi cho số phận. Đừng trách móc, đừng khóc, ngay cả khi thế giới quay lưng. Điều này không chỉ khiến người yêu thương con buồn lòng, mà còn khiến con tự làm tổn thương chính mình. Hãy chấp nhận mọi thách thức và quen với chúng. Chỉ có tinh thần mạnh mẽ mới giúp con đứng dậy. Dù điều gì xảy ra, hãy là người hiền lành và tốt bụng. Chỉ có như vậy, con mới nhận được sự ân sủng từ Thượng Đế, được thưởng thức tình yêu thương của người thượng đẳng. Vì ở lòng tốt sẽ gặp được những điều tốt lành.
Con yêu thương! Cuối cùng, bố muốn truyền đạt cho con một điều quan trọng. Hãy giữ gìn sức khỏe cho mình, uống đủ nước, rèn luyện cơ thể hằng ngày, duy trì chế độ ăn uống cân đối. Sức khỏe là quan trọng nhất. Trên đời này, mọi người thường kiếm được nhiều tiền hơn là cần thiết cho cuộc sống. Đừng để đến khi già, con phải dùng tiền để chữa bệnh. Hãy trân trọng thời gian và những khoảnh khắc quý báu. Con yêu, hãy nhớ những lời bố dặn, và luôn giữ tình cảm với bố mẹ, những người đã mang con đến cuộc đời, con gái nhé!
Bố mẹ luôn yêu thương con! Hãy là đứa con gái sống luôn hạnh phúc, vui vẻ, hữu ích cho cộng đồng và mang lại niềm hạnh phúc cho gia đình, con nhé! Cuộc sống này sẽ luôn dễ dàng và công bằng với con.
Lê Minh


10. Bà thương
Vắng bà, nắng chẳng muốn ôm hoa, bầu trời trong leo lẻo, giàn trầu xanh mướt ngày xưa của bà, giờ đã lụt vàng, gắng gượng bên bờ tường, men theo vết thời gian thảng thốt, như thầm gọi, bà ơi…! Tôi ngồi ngẩn ngơ tựa mình vào cổng, nơi từng đợi bà trở về sau những buổi làm đồng cuối chiều. Giờ đây rêu phong mở rộng sức xanh tươi, cùng bóng thời gian đậm màu vẽ lên đó.
Ngày ấy, nắng trưa lang thang mỉm cười với cánh chuồn chuồn vụt qua. Hàng cây yên tĩnh chẳng muốn rung động, xào xạc. Đất dưới chân cong vút trong nắng. Thậm chí đàn sẻ cũng tránh xa không muốn gọi nhau. Ngọn gió Hạ uốn cong nép vào bóng râm kể chuyện…Dưới ruộng, bà nội vẫn chăm chỉ làm cỏ lúa. Cá rô, con rô chỉ còn là bức tranh yên bình, còn ốc, cua chui sâu trong kẽ hở, trong hang đất, hòa mình vào yên bình tránh nắng.
Nắng nhấc nhỏ, nắng trải qua lúa, nắng rơi theo dấu bà, gieo nát mái đầu, làm đỏ cả đôi vai. Mùi bùn từ đồng thoảng lên như thầm than thở, mong mùa màng năm nay phát tốt. Sau đó bà lại tất tả ngồi nghỉ dưới rặng tre ở đầu làng, ẩn mình rủ nắng vào gốc cây. Thênh thang nắng, trải dài mây…Bà tôi giống như mọi bà mẹ quê hương luôn làm việc chăm chỉ, ân cần, chịu khó, chịu thương. Nhờ vậy cuộc sống của những đứa con, cháu chắc chắn cũng nhờ công bà chăm sóc, dạy dỗ.
Thời thơ ấu tôi không may mắn được bên bố mẹ như bao đứa trẻ cùng trang lứa. Ngay từ khi bốn tuổi, tôi đã phải sống xa bố mẹ. Cứ như thế trời cao cũng hiểu, đã trả lại thiệt thòi ấy bằng cách cho tôi sống hạnh phúc, vui vẻ bên ông bà nội trong những năm tháng thơ ấu. Hình ảnh bà nội in sâu trong ký ức, trong tâm hồn tôi. Có lúc nhớ bà, thấy thèm thuốc, tôi vẫn muốn mình được gọi bà ơi..!
Nhớ những buổi trưa hè êm đềm trong giấc ngủ, mùi trầu cay nồng của bà vẫn bay nhẹ bên cạnh chiếc võng ru tôi. Luồng gió mát từ chiếc quạt mo cau bà nhẹ nhàng xen kẽ tiếng ru nhạc nhẹ. Ầu ơ…Có con vạc ngu ngơ, có con cò trắng trong câu ca dao, thuở lộn xuống ao vì đậu phải cành mềm…
Những giọt ru xuất hiện trong tiếng ầu ơ của bà. Nhớ dáng bà cong lưng vào mỗi sáng đông bên bếp ấm, nơi tro tàn trấu ủ, củ khoai khoanh sắn bà vùi nướng cho tôi. Tiếng bà vang lên gọi tôi từ căn bếp, vọng qua bậc cầu thang ấm cúng, nhẹ nhàng trải qua khe cửa nhỏ, lan vào căn phòng, nơi tôi nằm trong chăn êm ái. Tôi như chú mèo con trèo dậy, chạy đến bên bà.
Một lần tôi theo bà ra đồng làm cỏ. Trong bụi mưa chiều, bà chỉ tay lên bầu trời nói: “Cầu vồng kia con, hãy kể ước mơ của mình, khi lớn lên, nó sẽ trở thành hiện thực đấy con ạ!” Tôi nhẹ nhàng đáp lời bà. “Con muốn xây cho bà một căn nhà lớn, đẹp khi con trở thành người lớn.”
Bà cười nói: “Khi con lớn rồi, bà có lẽ không còn sống nữa để nhận được cái nhà…” Bà mắng mít tôi nhưng sau đó lại tươi cười hạnh phúc với câu nói nông cạn của tôi. Một lần bà đi làm đồng về giữa trưa mùa hạ. Trời nắng cháy, chiếc khăn mặt trên cổ bà uốn xuống dưới trọng nước mồ hôi. Tôi đuổi theo bà ra gần ao, nhìn làn nước trong xanh dưới tán lá dừa, khuôn mặt bà vẫn đỏ bừng vì nắng. Thương bà, tôi thầm nghĩ, giá mà tay tôi có thể lôi cả đám nắng về để bà nhẹ nhõm hơn.
Chiều nay, về đến đầu làng, vắng bà…con đường quê cũng trở nên trống trơn. Tôi nhớ mùi cỏ dại của bà, nhớ mùi vôi bà ghi vào lá. Chiếc khăn đen nhăn nheo, chiếc áo nâu đã cũ mòn nhiều năm, nhưng mỗi khi Xuân về, bà vẫn mang ra áo gói lại. Nhiều năm rồi, bà dành dụm để thương con, thương cháu, không bao giờ làm gì cho bản thân mình. Tôi nhớ, bà thường gọi mắng: “Áo mặc vừa không con…ăn ngon không con..?” Tôi vẫn nhớ, dáng bà mạnh mẽ vác mạ, vác cả tâm hồn mùa Xuân trong chiều hôm trước nắng mờ phai.
Mùa Hạ trên quê hương tôi, mênh mông trên cánh đồng vàng, cùng với gió mát từ chiếc võng của bà ru tôi xưa…Tôi thấy Hạ đang trôi đâu đó, gói trọn bâng khuâng trong lòng, đi kèm tiếng khóc từ những ngày xa xưa…Dạ đau thắt, mắt chua chát, nhớ bà…đã vắng xa đã lâu. Tôi chạy nhanh lên triền đê bên dòng sông Luộc, nơi bà thường dắt tôi ngắm thả diều những chiều hè. Con sông vẫn trôi mãi, nhưng giờ đây nó đã nhớ ai mà đỏ lửa đến mắt…đầy nước phù sa…Tôi vội chạy trở về ngôi nhà xưa của bà. Bể nước mưa còn đó, nhưng mất đi sự ngọt ngào và mát lạnh của trưa hè. Vắng bà, hai cây cầu đâm vào thân loà xoà giữa bóng cây cũng buồn bã không ra hoa kết trái. giàn trầu xanh mướt ngày nào của bà, giờ đã úa vàng, gắng gượng bên bờ tường, men theo dấu thời gian thảng thốt, như thầm gọi, bà ơi…!
Tôi ngồi ngờ nghệch tựa vào cổng, nơi từng ngóng bà về sau những buổi làm đồng cuối chiều hôm. Giờ đây rêu phong bày tỏ sự xanh tươi, cùng bóng thời gian đậm màu trải lên khắp nơi. Cuộc sống mang đến cho tôi người bà và mùa Hạ đáng yêu như vậy. Chúng tôi đã đi qua những bước dài. Tại sao không thể bước cùng nhau đến hành trình cuối cùng…Lúc “nghĩa tử là nghĩa tận” lại thiếu vắng bà…Bà ơi..!
Tôi cầm trên tay mình mùa Hạ của bà…Bà đã mang theo mùa Hạ của tuổi thơ tôi…giờ chỉ còn lại tình thương…ở lại…
Lê Minh


