Yêu xa – một đề tài quen thuộc với nhiều người. Chẳng ai muốn yêu xa cả – chờ đợi, ngóng trông, niềm tin lắc lư, nghi ngờ, không thể gặp mặt, thiếu ôm, nắm tay, vắng bóng nhau trong những dịp quan trọng. Nhưng chỉ niềm tin có thể giúp chúng ta vượt qua mọi khó khăn. Trong bài viết này, chúng ta sẽ khám phá những tản văn tuyệt vời về niềm tin trong tình yêu.
- Bên nhau bao lâu
- Xa Mặt, Liệu Có Chăng Cách Lòng?
- Chất chứa niềm tin yêu và hy vọng
- Gửi người em yêu ở xa
- Em đã đánh cược cả thanh xuân vào anh
- Sau tất cả, anh vẫn chọn thương em
- Yêu xa là chấp nhận cô đơn
- Yêu xa
- Niềm tin cần nơi nương tựa
- Viết cho anh, một nửa nơi phương xa
Bên nhau bao lâu
Sài Gòn mưa rơi, hồi ức về anh và tình yêu bao phủ. Góc phố quen thuộc vẫn đọng lại những kí ức, ghé quán ven đường, giai điệu êm đềm hòa theo những ký ức ngọt ngào của chúng ta.
Mình đã gặp nhau bao lâu rồi anh nhỉ?
Đã bảy năm tám tháng trôi qua, từ thời học cùng nhau trong mái trường cấp 3. Anh và em, tình yêu trong sáng của tuổi học trò. Nhớ về cậu bạn bàn kế em, với chiếc kính đen và gương mặt ngố nghếch luôn khiến em cười. Nhớ đến cảnh anh chạy vội vã, cầm que kem mới mua dưới cái nắng trưa trường. Anh, với sự im lặng và động viên, luôn ở bên em khi người anh yêu bị mẹ la mắng.
Em từng tự hỏi, sau ba năm học ấy, chúng ta có thể tiếp tục bên nhau không? Hay chỉ là bạn bè thôi, anh sẽ tìm được người khác, phù hợp hơn em, và cuộc tình chúng ta sẽ chấm dứt?
Không giống nhau, nhưng vẫn là hai người đi hai con đường riêng biệt. Anh bước tiếp ở miền Tây trong bốn năm đại học, còn em ở lại theo đuổi đam mê của mình.
Dù vậy, chúng ta vẫn còn nhau, vẫn có tin nhắn, vẫn videocall, vẫn là những khoảnh khắc:
Khi em buồn, đủ một cuộc gọi, anh lại xuất hiện, tâm tình hòa mình với em, bất kể lúc nào. Khi anh cảm thấy mệt mỏi, em gọi đến để động viên, kể cho anh nghe về những câu chuyện, những người bạn mới mà em đã kết giao.
Nụ cười của anh vẫn làm ấm lòng em mỗi khi đông về, khi không có ai để tâm sự.
Vậy là mong muốn có ai đó bên cạnh ở đất khách của anh và sự cô đơn của em vẫn được giảm bớt, không cần người khác, anh đâu nhỉ?
Tình cảm bình dị giữa những con người bình thường, góc phố nhỏ thân quen, những ngày anh đưa em đi ăn, đèo em trên chiếc xe đạp đáng yêu.
Nhớ anh, yêu anh dù cuộc sống bận rộn, vẫn có một góc nhỏ trong tâm hồn dành cho người yêu. Chỉ còn một năm nữa là chúng mình yêu xa đủ bốn năm rồi. Em nghĩ về anh bên kia, liệu anh có ổn không? Mỗi tối nhìn anh qua điện thoại, em muốn đặt vé và bay sang nói với anh những lời yêu thương mà em chưa kể.
Nhớ vòng tay chặt, cái ôm ấm của người em yêu, nhớ ánh mắt dịu dàng của anh. Nhớ biểu cảm khi anh làm nũng. Một năm nữa thôi, anh nhé. Em chấp nhận hi sinh thanh xuân vì người con trai mà em tin tưởng. Anh sẽ luôn bên em khi em buồn, sẽ làm em cười, sẽ mang chiếc khăn choàng vào cổ em, sẽ nắm lấy đôi tay mẫn cảm của em khi đi trên con đường mòn. Anh sẽ mãi là anh.
Cuối cùng, em đã đợi được, chờ anh trở về và bước bên nhau đến hết con đường.
Người ta thường nói yêu xa dễ tan vỡ, em cũng nghĩ như vậy. Chưa từng tin rằng em có thể đợi anh 4 năm, không tin vào sự kiên nhẫn của chính mình.
Em sợ tan vỡ, sợ thấy người mình yêu bên cạnh người khác. 'Yêu là thấy người mình thương hạnh phúc', người ta thường nói nhưng em không rộng lượng đến vậy. Em không muốn nhường anh cho ai khác. Nếu có một ngày hết yêu, hãy nói với em, em không muốn làm khó khăn cho ai. Nếu hết yêu, em sẽ buông. Duyên nợ đã cạn, không nên níu kéo thêm.
“Chỉ cần chân thành và tin tưởng lẫn nhau, sợ gì người thứ ba, sợ gì khoảng cách địa lý”. Câu nói của anh đã khiến em dám đánh cược cả thanh xuân của mình. Em biết mình đã chọn đúng người.
Ngồi đây, em dựa vào vai anh, cùng nhau ngắm cỏ xanh trải dài, bầu trời nhấp nhô dần về đêm.
Đã 8 tháng kể từ ngày mình trao nhau lời hẹn ước. Yêu anh, cảm ơn vì đã sẻ chia 7 năm 8 tháng qua, cảm ơn anh vì luôn bảo vệ em suốt những năm tháng còn lại trong cuộc sống.
Sài Gòn rộng lớn, nhưng tìm thấy nhau không dễ. Đã tìm thấy, đừng bao giờ từ bỏ, đừng buông lỏng khi bước vào giai đoạn yêu xa. Yêu xa có vẻ mong manh nhưng nhìn lại, ta sẽ thấy tình yêu của chúng ta mạnh mẽ như thế nào. Bạn ơi, nếu có ý chí, ta sẽ tìm được cách, còn không, ta sẽ tìm lý do. Nếu nói rằng yêu xa là đổ vỡ, có lẽ do ta chưa đủ kiên nhẫn, chưa đủ tin tưởng lẫn nhau. Yêu xa là một thách thức đối với tình yêu, và nếu chúng ta vượt qua được, đó mới là 'vĩnh viễn'.
Đăng bởi: Trí Thức Sưu Tầm

Bên nhau suốt đời

Vắng bóng, tim có cách lòng?
Yêu xa, một thách thức tình yêu khó lường.
Những ai trải qua thời kỳ yêu xa mới thấu hiểu hết những nỗi sợ, từ những vấn đề tưởng chừng vô hình đến những trở ngại rõ ràng. Cảm giác đó đầy khó khăn, chỉ dám bước đi nếu dám đối mặt, hạnh phúc, những giấc mơ và ánh nắng mặt trời mà ta từng mơ ước sẽ bừng sáng.
Dù cãi nhau, giận dữ đến mấy, chỉ cần nhìn vào nhau, đối mặt với ánh mắt, tình cảm vẫn hiện hữu. Một cái ôm, một nắm tay, một ánh nhìn, tất cả trở về như trước, êm đềm như biển khơi.
Yêu xa, mỗi lần gặp đối mặt khó khăn, những cuộc tranh cãi như là một liều thuốc độc cho tình yêu. Khi không thể gặp nhau, giữa những cãi vã, tình yêu có thể mất đi từng chút. Quan trọng là dừng đúng lúc để có thể vãn hồi, nhưng chạm vào điều cấm kỵ có thể đẩy tình yêu vào vực sâu.
Yêu xa sợ nhất là khoảng cách, vì không thể hiểu được đối phương. Nếu không giải quyết rõ ràng, sự mệt mỏi và hụt hẫng sẽ lớn dần. Yêu xa là một thách thức lớn, đòi hỏi sự kiên nhẫn, tin tưởng và sự hiểu biết về đối phương.
Yêu xa là một thử thách lớn, một ván cược có thể mất hết. Đủ yêu, kiên nhẫn và tin tưởng, ta có thể vượt qua mọi khó khăn. Ngược lại, mâu thuẫn và ngăn cách sẽ tạo ra khoảng trống không thể điền đầy.
Em như vậy anh ạ, đôi khi yếu đuối và mệt mỏi, tâm hồn mong manh cảm thấy tổn thương khi anh không dành đủ thời gian cho em. Đôi khi sự vô tâm khiến em lạc lõng. Em muốn cãi nhau, muốn trút hết bực dọc, nhưng sợ mất anh. Vì vậy, em dằn lòng, suy nghĩ kỹ trước khi nói, để chúng ta cùng nhìn nhận và giải quyết vấn đề.
Cuộc đời ngắn, em không muốn mất anh vì những điều không đáng. Vợ chồng có lúc không hòa hợp, huống chi chúng ta đang yêu đương. Em không muốn đặt cược, chỉ mong chúng ta nghĩ cho nhau, bình tâm, không đặt cái tôi lên cao để không làm gãy chiếc cầu tình yêu chúng ta xây.
Xa mặt, nhưng không cách lòng!
Yêu xa đã giúp em và anh trưởng thành. Em trở nên điềm đạm, anh nhẹ nhàng và kiên nhẫn hơn. Yêu xa là bài học quý giá.
Dung thứ, thấu hiểu và sự tin tưởng là quan trọng nhất khi yêu, kể cả yêu xa hay yêu gần. Chúng ta cần đủ yêu và nhẫn nại vì nhau, để bỏ qua lỗi lầm, tốt lên từng ngày. Hiểu rõ tính tình nhau giúp chúng ta lắng nghe và thấu hiểu nỗi niềm của đối phương. Niềm tin dành cho nhau loại bỏ sự hoài nghi và ghen tuông mù quáng.
Không khiến em mất niềm tin vào anh, từ ngày đầu em đã tin tưởng anh trọn vẹn. Em không dễ tin người, nhưng anh đã hành động để chứng minh đáng để em tin. Niềm tin này kiên cố, vì em luôn chứng minh tình yêu lớn đến nhường nào. Yêu xa không làm mất đi niềm tin này.
Dù yêu xa, em vẫn giữ niềm tin vào anh từ ngày đầu. Yêu là phải tin tưởng và cảm thông cho nhau. Nếu luôn nghi ngờ, em sẽ mệt mỏi. Mọi thứ đều thuộc về mình, và nếu có duyên, chúng ta sẽ ở bên nhau.
Có lẽ em nên cảm ơn yêu xa vì em thấy mình đổi khác và làm được nhiều điều mình không ngờ. Em tự sắp xếp cuộc sống ngăn nắp và tự làm những việc mà trước đây để anh làm. Yêu xa là bài kiểm tra cho sự độc lập và bản lĩnh của em.
Nghe mọi người nói xa mặt cách lòng, nhưng em tin vào tình yêu của chúng ta. Khoảng cách địa lý có thể làm lung lay ý chí và con tim nhạy cảm của em, nhưng em tin anh sẽ không bao giờ gạt em sang một bên. Chúng ta vượt qua thử thách này, tình yêu sẽ càng thêm vững bền.
Em tin vào tình yêu khó khăn giữa chúng ta. Gặp và yêu nhau giữa muôn vàn người là khó khăn, giữ được nhau càng khó hơn. Nhưng em không muốn phí hoài duyên trời ban. Vượt qua thử thách, chúng ta sẽ gắn bó hơn. Xa mặt không cách lòng, đủ nắng, hoa sẽ nở; đủ niềm tin, tình yêu sẽ vững bền!
Tác giả: Hạ Vy

Xa Mặt, Liệu Có Chăng Cách Lòng?

Chứa đựng niềm tin và hy vọng tình yêu
Tình yêu, đề tài không bao giờ lỗi thời. Trong thơ ca, bài 'Em chờ' của Vũ Thị Khương làm nổi bật niềm tin và hy vọng của người phụ nữ khi yêu, không chỉ đẹp đẽ mà còn tràn ngập tình thắm.
Victor Hugo nói rằng hạnh phúc lớn nhất là tin rằng mình được yêu. Người thơ trữ tình trong bài 'Em chờ' có vẻ cũng giữ niềm tin này. Chờ đợi anh đến, bất chấp thời gian, có phải là vì cảm nhận được tình cảm của anh hay đơn giản là linh cảm của em?
'Chắc gì anh đến hôm nay' - câu đầu tiên của bài thơ là sự phỏng đoán và lo lắng. Người thơ diễn đạt tâm trạng thấp thỏm, nôn nóng và sự đợi chờ như lửa đốt trong lòng. Sự chờ đợi có thể là biểu hiện của tình yêu đích thực, một phẩm chất đẹp.
Ai đã trải qua sự đợi chờ sẽ càng thấu hiểu tâm trạng cồn cào, da diết của người thơ. Mọi giác quan chỉ dõi về một hướng anh thôi. Một ngày đêm ròng rã, chờ đến thẫn thờ nhưng vô vọng. Nỗi chờ đợi được đẩy đến gần hơn. Ngay lúc này đây, người thơ tưởng tượng và mong nhớ anh biết nhường nào, sự chuẩn bị đã sẵn sàng đợi anh nhưng không thấy bóng anh. Tâm trạng người đợi có phần hoang mang: “Chắc gì anh đến bây giờ”. Lần thứ hai, từ “chắc gì” được dùng một cách bất an, ấm trà pha sẵn mời anh đã nguội, đã nhạt mờ vị hương hay tình yêu đã nhạt? Mong là không phải thế. Lần thứ ba “chắc gì” được lặp lại và ngắt dòng như có chút do dự ngập ngừng, nhưng không để nói về thời gian, mà hình như có gì không ổn phía anh chăng? Mặc dù chưa chắc chắn: “Chắc gì/Mà dạ cứ thương/Cứ day dứt nỗi vấn vương trong lòng”. Có gì chưa đúng ở đây? Hoàn toàn không, bởi người phụ nữ khi đã yêu là yêu hết mình, yêu đến tận cùng: “Đã thương, thương đến nát lòng vì nhau”. Dùng từ “tận cùng” và động từ mạnh “nát” để diễn tả cấp độ không thể đong đếm được trong tình yêu của người phụ nữ. “Chắc gì” được lặp lại lần bốn (ngắt dòng) và lần thứ năm trên cùng một câu lục, phải chăng chủ thể trữ tình tự nhủ, tự trấn an với lòng mình rằng: “Chắc gì?/Đã chắc gì đâu”, mức độ do dự về sự không chắc chắn ngày càng tăng?
Cho dù thế, người phụ nữ vẫn không thôi hy vọng, biết chờ đợi cũng là hạnh phúc: “Hôm nay, cả những ngày sau/Em chờ” đó chính là tính nhân văn của bài thơ. Hy vọng sự chờ đợi của em sẽ được đền đáp. Điệp ngữ “chắc gì” xuyên suốt bài thơ, vừa là sự ước đoán mong manh, vừa là niềm tin, hy vọng cho sự chờ đợi của người phụ nữ đang yêu. Cho dù phải đợi và cứ đợi, nhưng người thơ vẫn tin ở trực cảm, tin ở tình yêu, cũng như tin ở những gì tốt đẹp nhất trên đời.
“Em chờ” của Vũ Thị Khương là một bài thơ hay, giàu nữ tính. Bằng ngôn từ bình dị, sâu lắng, giọng thơ đằm thắm, thiết tha, bài thơ cứ nhẹ nhàng đi vào lòng người và neo lại là nỗi chờ đợi da diết và một niềm tin mãnh liệt vào tình yêu.
NGUYỄN THỊ BÌNH

Chứa đựng niềm tin và hi vọng vô hạn

Gửi người yêu ở xa
Không biết lúc này anh đang làm gì nhỉ? Anh có nhớ em như em nhớ anh không? Đó là những câu mà em thường xuyên thắc mắc và muốn hỏi hàng nghìn lần mỗi ngày. Yêu xa như thế, em không thể nhìn thấy anh mỗi ngày, không biết anh đang ở đâu, và liệu anh có nghĩ về em không.
Em luôn nghĩ về anh suốt ngày, nhớ anh và mong muốn gặp anh không ngừng. Nhưng thực tế là chúng ta vẫn ở xa nhau, mỗi người một nơi, và em chỉ có thể gặp anh khi có kỳ nghỉ. Em mong đợi rất nhiều, chỉ muốn thời gian trôi nhanh để đến ngày anh quay về, để được nhìn thấy khuôn mặt rạng ngời, nụ cười thân thương của anh, để ôm anh, cảm nhận hương thơm và sự ấm áp của anh, như một nguồn năng lượng mới cho em.
Anh phải học, em cũng phải học, nên chẳng thể nhắn tin hay gọi điện cho nhau cả ngày. Chỉ có những lúc nghỉ trưa, hay khuya muộn chuẩn bị đi ngủ, em và anh tranh thủ nhắn nhủ hỏi thăm nhau.
Tình yêu chỉ hiện hữu qua những dòng chữ trong điện thoại, những câu nói vội vã, những cái hôn gió, và những icon thân thương. Mặc dù chỉ là những điều nhỏ nhất, nhưng em luôn trân trọng. Em giữ lại tất cả những dòng tin nhắn để mỗi khi nhớ anh, em có thể đọc lại và cười tủm tỉm một mình.
Dù anh rất bận, nhưng anh luôn cố gắng nhắn tin cho em hàng ngày, gửi chút yêu thương qua từng dòng tin. Có những lúc, em ước mình là những dòng chữ trong mỗi tin nhắn, để có thể đến gần anh hơn, đến với anh mỗi ngày. Rất nhớ anh, nhưng em luôn kìm nén để anh không bận tâm và lo lắng nhiều về em. Nhưng cũng có những lần em phải thốt lên trong điện thoại: 'Em nhớ anh nhiều lắm', giọng nghẹn ngào, mắt chưa chan nước, quệt vội dòng nước như trực ào xuống. Trong thâm tâm, em muốn chạy nhanh đến trước mặt anh khóc to để anh ôm em chặt, vỗ về em, nhưng em chẳng thể làm được. Khoảng cách luôn ngăn cản em được bên anh.
Yêu xa, trong những dịp lễ tết, ngày tình nhân, lễ giáng sinh, hay thậm chí là ngày sinh nhật, những đôi tình nhân khác tay trong tay đi dạo, vào nhà hàng thưởng thức món ngon. Nhìn họ, em thấy tủi thân vô cùng. Những ngày đó, em không cần quà, không cần hoa, chỉ muốn anh xuất hiện và ở bên em là đủ, dù chỉ vài phút. Để em giảm bớt nhớ nhung và tủi hờn một chút.
Anh ở xa, điều em luôn lo lắng là không biết tình cảm của anh với em có phai nhạt theo năm tháng không. Khoảng cách về địa lý khiến chúng ta ít thời gian bên nhau, liệu có tạo khoảng cách trong lòng? Mỗi lần em lo lắng, anh luôn trấn an em và làm em an tâm về tình cảm của anh.
Anh vẫn dịu dàng, chứa chan tình yêu thương, sự che chở. Anh chín chắn hơn và luôn lo lắng cho em, luôn hướng dẫn em điều tốt nhất. Nhờ anh, em trưởng thành và yêu anh theo cách của một “cô bé” trưởng thành.
Có những lúc em cảm thấy không chịu đựng được nữa, nhưng khi nhìn vào lý do chúng ta bắt đầu và những nỗ lực của chúng ta, em có thêm nghị lực để tiếp tục bên anh. Anh giữ lửa cho tình yêu và sự chân thành, giúp em chờ đợi và mong mỏi đến ngày chúng ta được về bên nhau.
Xa anh, niềm hạnh phúc nhất là khi anh được về với em. Dù chỉ vài ngày, nhưng đó đã đủ với em. Em mong chờ đến ngày được gặp anh, nhìn thấy gương mặt thân quen, cảm nhận hơi ấm và tình yêu từ anh. Dù có khoảng cách nhưng tâm hồn chúng ta vẫn bên nhau, luôn hướng về nhau.
Chúng ta sẽ cùng bước qua thời gian, đặt hi vọng vào ngày không còn xa cách, anh nhé.

Gửi người em yêu ở xa

Em đã đặt cả thanh xuân của mình vào anh
Dù lớn lên, em vẫn giữ tâm hồn trẻ con, vẫn tin những lời hứa của anh. Dù ở xa, anh sống như thế nào, yêu ai em không biết. Nhưng niềm tin trong cuộc tình vẫn sáng rực trong em. Mọi người nói em ngốc. Đúng, em có phần ngốc nên mới tin anh đến như vậy. Cuộc đời này đối với em như một cờ bạc lớn. Lớn đến mức em sẵn sàng đặt cả thanh xuân mình mà không hối tiếc. Qua thời gian, em vẫn giữ hy vọng rằng lời hứa sẽ được giữ nguyên như lúc mới yêu.
Mỗi khi điện thoại reo, thấy tên anh sáng lên, em tự nhủ rằng tình yêu vẫn đọng mãi trong trái tim anh. Chỉ cần chúng ta còn liên lạc, thì tình yêu của em vẫn tràn đầy. Đúng không anh?
Những ngày em gọi mà anh không nhấc máy, em cảm thấy lo lắng rằng anh đã quên em. Nhưng tình yêu trong em luôn xóa tan những nghi ngờ, để hy vọng tiếp tục bùng cháy. Phụ nữ thường rất nhạy cảm, em cũng vậy. Khi chúng ta ở xa nhau, nỗi sợ hãi bủa vây em. Em sợ mất anh, không nghe giọng nói, không thấy hình bóng, và thậm chí mất cả những dòng tin nhắn. Trống vắng và lạnh giá chiếm lĩnh trái tim em, làm em sợ hãi. Đó là những cảm xúc khó khăn anh à.
Anh đang ở rất xa, em ước mình có thể thu nhỏ thế giới để chúng ta không bao giờ phải xa cách. Yêu một người và rồi lại chia xa thực sự là một nỗi đau khó tả. Nỗi đau đó hiện hình qua nỗi cô đơn. Khi một mình, ta cảm thấy cô đơn. Nhưng khi có ai đó để nhớ, ta vẫn cô đơn. Nỗi cô đơn thứ hai luôn làm đau đớn hơn gấp nhiều. Nếu biết trước sẽ có những thời điểm cô đơn như thế này, em nguyện từ lúc đầu không bao giờ quen anh. Có người nói, biết cảm giác nhớ thương, biết cảm giác cô đơn là đã trở thành người trưởng thành. Nhưng trưởng thành với nỗi đau này, em chọn giữ lại sự thuở nhỏ bé.
Ngồi một mình trong quán cafe, chiếc ghế đối diện trống trải như trái tim em bị xé toạc. Em tự nhủ, ngay cả nơi xa anh, anh cũng vậy.
Mỗi chiều, cơn mưa trút như ô trời, cảnh vật u ám và lạnh lùng. Bàn tay em lạnh buốt, mong manh nhưng chờ đón một vòng tay ấm áp. Em an ủi lòng mình, chẳng mấy chốc nữa, anh sẽ trở về.
Yêu trong bao nghi ngờ, liệu đó có phải là tình yêu đau đớn nhất không anh? Thao thức vô ích, lo lắng vô tận. Em đã từ bỏ tất cả chỉ để tin tưởng vào tình yêu của chúng ta. Những đánh giá từ thế gian đối với em không còn quan trọng nữa. Hãy quay về bên em, để thanh xuân không trôi qua nhưng lại là những kỷ niệm đẹp nhất, anh nhé.

Em đã đặt cả thanh xuân của mình vào tình yêu với anh.

Sau tất cả, anh vẫn lựa chọn thấu hiểu và yêu thương em.
Yêu xa là thử thách mà không phải ai cũng dám đối mặt. Tình yêu đôi khi mong manh. Nói yêu và thương nhau là điều dễ dàng, nhưng để duy trì và củng cố nó là một thách thức khác. Khoảng cách địa lý có thể làm suy giảm tình cảm dần dần. Cuộc trò chuyện trở nên ít đi, tin nhắn mất đi sự ân cần, tình cảm giảm sút. Hai người dần tránh xa nhau, chôn vùi những kỷ niệm giữa cuộc sống hối hả. Anh, như bao người khác, cũng sợ hãi. Nỗi sợ ấy đã bắt đầu ngay từ khi anh nhận ra tình yêu của mình dành cho em.
Lời hứa yêu thương có thể nói dễ dàng, nhưng để xây dựng và giữ gìn điều thiêng liêng ấy là một thách thức lớn. Anh lo lắng rằng tình yêu đầu tiên của mình sẽ phai nhạt và tan biến trong những nuối tiếc và đau khổ. Anh sợ cảm giác tâm trí và trái tim bị nỗi nhớ và sự hoang mang quấy rối, tạo ra khoảng trống giữa hiện thực và ảo tưởng.
Trái tim đôi khi có sức mạnh vượt qua sự ích kỷ của lý trí. Bất chấp nỗi sợ, anh quyết định tỏ tình với em. Dẫu chỉ là những lời nói, video vụng trộm của một tâm hồn trẻ chưa từng tìm hiểu về tình yêu. Nhưng đó là những cảm xúc chân thành, những điều được hình thành qua những tháng ngày hồi hộp và đau khổ, những ấn tượng in sâu trong tâm trí của anh.
Tình yêu trở nên vô nghĩa nếu không nghĩ đến tương lai. Đó không phải là điều để coi nhẹ, giữ lấy từng khoảnh khắc, sống từng ngày. Khi yêu nhau, hai người phải cùng nhau xây dựng tương lai. Anh cũng nhận ra trách nhiệm của mình đối với em, với tình yêu và sự chia sẻ trên con đường phía trước. Chẳng biết chặng đường sẽ dài hay ngắn ra sao, nhưng ít nhất cũng là đủ để ghi lại những dấu ấn quan trọng trong trái tim mỗi người.
Yêu xa, đôi khi anh vẫn thấy ghen tị. Tính anh trẻ con, lạc quan, nhưng với tình yêu, anh lại nhạy cảm và xúc động. Nhìn thấy đôi tình nhân nắm tay, anh nghĩ về tình yêu của mình. Điều này khiến anh suy nghĩ và cảm thấy tủi thân khi nhìn thấy những cặp đôi hạnh phúc trên đường phố.
Hơn bao giờ hết, anh sợ mất em, em ạ…
Dù em nói: “Valentine này anh đừng gửi quà, em không lấy đâu”, nhưng anh vẫn quyết định gửi. Anh không muốn em trải qua cô đơn giữa mùa yêu. Dù không có chuyện gì để nói, anh vẫn muốn gọi điện, nhắn tin, để giữ kết nối và không để em cảm thấy cô đơn.
Yêu xa, tình cảm mong manh nhưng hãy cháy trong lửa tình yêu nóng bỏng. Hãy yêu và thương nhau nhiều hơn, chắt chiu từng khoảnh khắc. Mơ về những điều tưởng chừng như không thể. Một ngày nào đó, chúng ta sẽ ở bên nhau, vượt qua mọi khoảng cách.

Dù có điều gì xảy ra, anh vẫn chọn thương em

Yêu xa có nghĩa là phải đối mặt với cảm giác cô đơn
Yêu xa là quyết định không an toàn, nhưng nhiều người vẫn dám đánh cược, bước đi cùng nhau trên sợi dây khoảng cách có thể đứt bất cứ lúc nào. Tôi rất khâm phục những người yêu xa, họ sẵn lòng đánh bại mọi thách thức để giữ lấy trái tim của nhau.
Yêu xa là sẵn lòng đợi chờ nhau mà không đặt ra bất kỳ điều kiện nào
Người ta nói những người yêu xa là những tâm hồn nghiện ngập, mê đắm vào cảm giác không thể chạm tới nhưng lại không thể dứt ra. Họ đợi chờ vô điều kiện, mong người kia quay trở về, đến lúc tình yêu trở thành một. Hành trình dài tít tắp, không biết điểm dừng, nhưng họ vẫn tiếp tục. Cho dù cuối cùng là đắng cay, bão tố, họ vẫn mỉm cười vì họ biết hạnh phúc là cuộc hành trình tìm kiếm nhau, không phải là lúc gặp nhau.
Yêu xa là đánh cược với trái tim, tin rằng người kia vẫn ở đó…
Giống như trò bắn cung, họ nhắm vào trái tim nhau. Tin rằng nếu họ thắng, mối liên kết sẽ chặt chẽ. Đó là lý do những người yêu xa liên kết với hy vọng và yêu nhau qua những năm tháng xa cách, nhưng trái tim vẫn hướng về nhau.
Yêu xa là chấp nhận cảm giác cô đơn…
Nỗi cô đơn của những người yêu xa là một cảm giác đặc biệt, như một đặc quyền mà họ chọn lựa. Cô đơn êm đềm, ngọt ngào, chỉ có thể chia sẻ qua những biểu tượng cảm xúc lạnh lùng và những dòng tin rời rạc, để lại âm thanh tút tút không cảm xúc. Khi đông về, họ đan tay vào nhau trên phố, còn chúng ta chỉ có thể nhìn nhau qua màn hình vô tri. Những giọt nước mắt vụt lên nhưng phải nhanh chóng lau đi, và niềm hạnh phúc đến cũng chẳng thể ôm chầm lấy ai đó. Chúng ta cô đơn, nhưng vẫn tự vỗ về trái tim với niềm tin rằng có một người để đợi, nhớ và thương, người đó đang cô đơn ở nơi xa.
Yêu xa là chấp nhận tin tưởng đối phương tuyệt đối…
Những người yêu xa có lý do và niềm tin là thước đo của lòng chung thủy. Trong tình yêu xa, việc đặt trọn niềm tin vào nhau là quan trọng. Chỉ có niềm tin mới có thể vượt qua mọi khoảng cách, dù chúng có lớn đến đâu.
Yêu xa là chấp nhận xây dựng tình yêu bằng những kỉ niệm…
Trong tình yêu, mọi người thường xây dựng mối quan hệ qua những buổi hẹn gặp trực tiếp. Nhưng ở tình yêu xa, chúng ta chỉ có thể thương nhau qua những kỉ niệm. Mỗi kỉ niệm là một đòn đổi bằng thời gian và khoảng cách, là những lần vội vã gặp nhau rồi lại vội vã xa cách nhau.
Yêu xa là chấp nhận tất cả để thương nhau, giữ lấy nhau giữa muôn trùng cách xa. Dù biết rằng chờ đợi mòn mỏi, niềm tin có thể vơi cạn và kỉ niệm có thể vụn vỡ, nhưng vẫn tin rằng có nhau trong đời là điều hạnh phúc nhất cả hai đều đánh đổi.

Yêu xa là chấp nhận cảm giác cô đơn

Yêu xa là như thế nào
Yêu xa, hai từ trở nên phức tạp. Điều đơn giản chưa bao giờ làm cho mọi thứ trở nên dễ dàng, phải không anh?
Yêu xa là ngóng trông. Là nhớ mãi không dứt. Là những khoảnh khắc đau lòng khi cần một bờ vai nhỏ bé để níu giữ nhưng không có.
Yêu xa là những thương nhớ đau lòng, không thể chia sẻ ấm áp. Không dám kể về những kí ức thương tâm, lo sợ rằng thương nhớ sẽ trở thành giọt nước mắt.
Yêu xa là xa cách đôi bàn tay, xa những vòng ôm, xa môi hôn và xa cái hương thơm quen thuộc trên mái tóc.
Yêu xa là khi đi dạo nhìn cặp đôi hạnh phúc, trao ánh nhìn ấm áp mà cảm thấy tủi thân, ghen tị, mong muốn một cái nắm tay can đảm hơn.
Yêu xa chỉ bằng những lời, những cuộc gọi ngắn, những tin nhắn yêu thương, những bài hát cùng nghe, cùng một thời điểm, dù ở xa nhau.
Yêu xa, mỗi lần bước chân đều là bước đi một mình, mệt mỏi đợi chờ một ngày sum vầy, dù chỉ là những giây phút ngắn ngủi.
Yêu xa, mỗi lần gặp là một biển chuyện muốn kể, nhưng khi gặp thì lặng im, chỉ nhìn nhau mỉm cười, như để làm tan đi những tháng ngày cô đơn.
Yêu xa, nhận ra khả năng chờ đợi, từ chối tất cả chỉ để giữ tình cảm cho người duy nhất, quan trọng.
Yêu xa, phút vui khi thấy số điện thoại kia gọi, khi nhận SMS hiện lên màn hình là thú vị tột cùng.
Yêu xa, là thương nhớ, mệt mỏi, cần một bờ vai, một vòng tay ôm, xua đi tủi hờn. Giọt nước mắt và nụ cười, tình yêu vẫn là tình yêu, dù gần hay xa.
Chân thành, tin tưởng, tôn trọng, và những điều không tên khác, tất cả tạo nên tình yêu.
Anh ơi, hứa với em đấy, dù em ở xa, không thể là người đầu tiên bên anh khi anh mệt mỏi. Nhưng vũ trụ đã quyết định, chọn anh đặt sâu trong tim em. Nên, em đang yêu xa.
Hạnh phúc đến từ anh!!!

Yêu xa

Niềm tin cần một nơi để nương tựa
Có một câu nói: “Lòng tin như tờ giấy, nếu nhàu nát, sẽ không bao giờ phẳng phiu như lúc đầu”. Niềm tin là một lực lượng vô hình, ảnh hưởng mạnh mẽ đến mọi quyết định của chúng ta. Đặc biệt, khi niềm tin ấy đặt quá nhiều vào một người, người mà ta thương, kính trọng, và quan tâm.
Niềm tin không dễ xây dựng, nhưng lại vô cùng dễ sụp đổ. Nếu niềm tin không được đáp lại, lần này qua lần khác nó sẽ bị mài mòn, đến lúc nào đó, ta sẽ không còn tin được nữa. Tệ hơn là ta sẽ hoài nghi cả về bản thân mình.
Bạn đã chờ đợi một tin nhắn chưa? Mỗi khi bạn gửi tin với tất cả niềm hy vọng, nhưng lại nhận được sự im lặng. Người ta đọc mà không hồi đáp. Việc hồi đáp tin nhắn chỉ là bề nổi, dưới đó là niềm tin của bạn bị bỏ rơi hoặc người ta không quan tâm. Mỗi lần gửi tin mà không có hồi đáp, bạn sẽ cảm thấy thất vọng, buồn bã, và dần dần bạn sẽ mất niềm tin vào người đó. Rồi tự nhiên, bạn sẽ không còn gửi tin khi cảm thấy yếu đuối, buồn bã, hoặc cần lời khuyên nữa. Bởi vì bạn biết người ta sẽ không trả lời.
Ngay cả khi sau này người đó thay đổi, luôn hồi đáp tin nhắn cho bạn, bạn vẫn luôn cảm thấy sợ, sợ rằng họ có thể không trả lời và sợ niềm tin của mình sẽ tan vỡ. Như một vết thương tâm lý, với những người mới đến trong cuộc đời bạn, bạn vẫn luôn mang theo cảm giác sợ hãi như vậy.
Có những cô gái rất mạnh mẽ, có đủ sức kiểm soát cảm xúc của mình. Họ thẳng thắn, biểu đạt, và có khả năng buông bỏ người làm họ buồn bã, phiền lòng, hay tổn thương. Nhưng cũng có những cô gái nhạy cảm, yếu đuối, họ mơ mộng trong mớ cảm xúc của bản thân. Họ vừa che đậy tình cảm cho người họ yêu, vừa tự an ủi lẻ loi. Thật đáng thương và đáng tiếc. Một cô gái có thể học cách trở nên độc lập và tự lập ngay từ sự lạnh lùng của người mà cô ấy yêu. Thời điểm đó cũng là lúc nguy cơ mất đi cô ấy mãi mãi bắt đầu nảy sinh.
Những cô gái nhạy cảm sẽ trở nên vững vàng theo thời gian, họ sẽ mạnh mẽ với một trái tim đầy những vết thương, không còn nhắn tin cho người kia, nhưng trái tim vẫn đập với những mong đợi và hi vọng rằng người kia sẽ hiểu và quan tâm.
Lòng tin khi đã bị hao mòn, việc xây dựng lại là một hành trình đầy khó khăn. Chúng ta cần đối xử với người khác một cách khéo léo và tử tế. Nếu quá bận rộn, hãy ít nhất để lại một biểu tượng cảm xúc để đối tác yên tâm. Hoặc nếu quan trọng với họ, dành chút thời gian để gửi vài dòng tin nhắn. Nếu họ quan trọng, ta cần phải hồi âm để họ yên lòng. Lòng tin giống như pha lê, đẹp đẽ, hoàn mỹ, kiêu kì, nhưng chỉ cần vỡ tan, sẽ trở thành những mảnh nhọn làm tổn thương người khác.
– Trúc Châu –

Niềm tin cần một điểm tựa

Viết tặng anh, nửa kia ở phương xa
Dành cho nửa kia ở xa xôi, nơi em chưa bao giờ chạm đến, nhưng là nơi mọi nỗi buồn, niềm thương nhớ vẫn in sâu, làm tâm hồn em vỡ ra khi nhớ đến.
Người con người mà em trao trọn trái tim, người làm cho cảnh vật xung quanh em thay đổi theo những nhịp cảm xúc, những nỗi khắc khoải. Anh có lắng nghe không, những động đậy không ngừng của trái tim em đang hòa mình vào hồn anh?
Mùa vẫn trôi, em tiếp tục lạc bước theo dòng đời nhanh chóng. Đôi chân em đi từng bước đều trên con đường quen thuộc nhưng không hề có tên.
Nhiều tháng trôi qua, con tim em vẫn giữ nguyên sự dại khờ, không chấp nhận bị kiểm soát bởi cảm xúc như một chú ngựa hoang không muốn chịu sự kiểm soát. Lên và rồi xuống, cảm xúc biến đổi như cơn gió thoảng qua.
Nắng mở rộng và rồi chói lọi, gió đến và rồi lại đi. Em không muốn tắt nắng để màu sắc đừng phai, cũng không muốn giữ gió lại để hương thơm đừng bay. Đơn giản chỉ là những ý tưởng lãng mạn không thuộc về em, và em không muốn thử nghiệm những điều ấy.
Cuộc sống vẫn tiếp tục, em lạc bước, lạc chân, và lạc tâm hồn. Nhưng em vẫn tiếp tục bước mà không suy nghĩ. Ngày qua ngày, mùa qua mùa, mọi thứ đến và rồi đi như là điều tất nhiên, chỉ để lại trong em những dòng ký ức mảnh mai.
Ngày đó, khi gió thổi như tên anh, em để trái tim mình lỡ nhịp khi nghe giọng nói ngọt ngào của anh, mặc dù chưa gặp mặt. Anh đến bên em qua những giai điệu, qua giọng nói mà em quen thuộc, qua những lời quan tâm khi nhìn nhau qua ống kính. Anh ơi, trái tim anh có chậm một nhịp không? Buổi chiều có trôi qua buồn bã với nỗi nhớ em không? Và liệu anh có lo lắng khi em tỏ ra hờn giận không?
Người ta nói yêu xa không đáng tin, nhưng em tin rằng cảm xúc của mình là chân thành. Đôi khi em tự hỏi liệu trái tim mình có chân thành hay chỉ là giả tạo, nhưng rồi em tự trả lời: đó là cảm xúc chân thành từ trái tim. Yêu anh, yêu xa, tình yêu chưa từng gặp mặt. Có khó không anh? Có khó không em? Có khó không với những người đứng ngoài cuộc? Em tự đặt câu hỏi dựa trên những kinh nghiệm vấp ngã trước đây.
Viết cho anh, người tình xa xôi, người ở nơi em chưa bao giờ đặt chân đến, người giữ trái tim em qua những ngày mệt mỏi, viết cho người chịu đựng nhiều đau khổ vì em.
Anh ơi, có khó khăn không những trong những ngày yêu em, khi trái tim em đã rạn nứt một lần và nó vẫn chưa lành lại, giờ đây anh phải chia sẻ đau khổ đó cùng em.
Yêu anh nhiều lắm người yêu dấu ơi, trái đất tròn có vô số người thương anh, tại sao lại chọn em để anh buồn như vậy?
Yêu anh, nhớ anh em làm tất cả, nhưng giờ đây em có chịu ở bên anh mãi không?
Nắng vẫn rực rỡ như mọi khi, và bước chân em giờ đây đánh rơi một nhịp dành cho anh. Đi cùng em khắp mọi nơi, nắm tay nhau vượt qua mọi khó khăn, như bài hát anh thường hát, như những lời anh ghi âm gửi cho em mỗi đêm. Hãy ở bên em như lời anh hứa: chúng ta sẽ gặp nhau, và em sẽ là của anh.
Em đã từng gặp khó khăn khi nghe những lời yêu thương đó, đã từng từ bỏ. Liệu anh có đủ bình tĩnh, có đủ kiên nhẫn để chờ đợi em?
Những lời anh nói, những lời hứa của anh, xin hãy biến tất cả thành hiện thực vì em, hãy làm cho em hạnh phúc bên anh.
Hãy đến bên em, yêu em và xin đừng bao giờ rời xa em nhé.
Tất cả nằm phía trước, niềm tin của em luôn hướng về anh, yêu anh và thương anh bằng tất cả những gì em có.
Cơn gió của em, hãy ngừng lại ở đây, cùng em xây dựng một tương lai như chúng ta đã hẹn trước. Em vẫn đang chờ đợi ở đây, chờ đến ngày ta gặp nhau, được anh ôm trọn trong lồng ngực, cùng nhau thở theo một nhịp, bên nhau.
Yêu anh, thương anh như là cơn gió của em một cách riêng biệt!

Viết cho anh, một nửa nơi phương xa

Người đăng: Thảo Nguyên Tôn Nữ
Từ khóa: Top 10 Tản văn viết về niềm tin trong tình yêu hay nhất
