

2. Chuyện hài địa phương số 3
Câu chuyện 1:
Một chàng trai từ miền Bắc đến Huế, thấy cô gái lái đò xinh đẹp nên muốn làm quen. Sau khi chào hỏi, cô gái hỏi: 'Răng anh ở đâu?'
Chàng trai bực mình nghĩ cô gái có vấn đề, đáp: 'Răng tôi ở trong miệng chứ ở đâu nữa?'
Cô gái tức giận mắng: 'Răng anh ngu vậy à?'
Chàng trai nổi khùng quát: 'Này cô này, trong miệng tôi có rất nhiều răng, sao cô...'
- !!!!!
Hóa ra cô lái đò chỉ muốn hỏi tại sao anh chàng lại ở đây.


3. Chuyện cười địa phương số 2
Câu chuyện 1:
Có một chàng trai từ miền Nam ra Bắc để định cư. Trước khi lên máy bay, anh ta nhớ rằng ở miền Nam gọi là 'trái thơm' nhưng ở Bắc phải gọi là 'dứa'.
Một ngày, anh ta rủ người yêu vào công viên để thể hiện tình cảm. Khi đang lên đỉnh, chàng trai nói:
- Anh có thể 'dứa' em một cái không?
- !!!!!


4. Chuyện cười miền địa phương số 5
Câu chuyện 1:
Chàng con thứ đi làm và lấy vợ Bắc. Bà nội từ Nam ra trông cháu. Một ngày, bà nội rảnh rỗi quan sát vợ chồng con trai. Khi con trai về, bà hỏi:
- Dạo này mày làm sao thế con, tối đến nghe vợ mày hỏi 'Có buồn không? Có buồn không?' mày lại cười hơ hớ là sao?
Con trai ngượng chín mặt, vì ở Nam dùng từ 'Nhột', ngoài Bắc dùng từ 'buồn', nên có chuyện hiểu lầm.


5. Chuyện cười miền địa phương số 4
Câu chuyện 1:
Một ông người Nam đi ngang qua nhà bà kia ở Huế, bị con chó nhà đó lao ra cắn vào chân. Hốt hoảng, ông la lớn:
- Chó, chó... chó.
Bà kia sợ chó cắn khách, chạy ra vừa la chó vừa nói:
- Chó không răng mô, chó không răng mô.
Ông bị cắn tét chân, máu chảy đầm đìa, quần rách. Nghe bà kia nói vậy, ông nổi giận quát lên:
- Chị quá đáng, chị nói chó chị không răng, không răng mà nó cắn tôi toác chân, rách quần.
Bà chỉ muốn nói chó không có vấn đề để trấn an khách.


6. Chuyện cười miền địa phương số 7
1.Câu chuyện 1: Chửi Thề ???!!!
Thằng con rể người Nam Kỳ và ông già vợ người Quảng Nam.
Ông già vợ hỏi: 'Bữa này con có rẻng chở boa đi một chút'.
Thằng kia trả lời: 'Con kẹt'.
Ông già vác gậy rượt: 'Teo nhờ mi chở, mi không chở thì thôi, sao lại chửi thề'!.
Thằng con vừa chạy vừa nói: 'Con kẹt thì con nói con kẹt, sao bố lại nói con chửi thề' !!!
Cô con 'ghé' (gái) thấy tình hình quá 'ken thẻng' (căng thẳng), từ sau chạy ra kêu: 'Boa ơi boa, con kẹt miền Nam khác với con kẹt miền Trung, boa ơi'


7. Chuyện cười miền địa phương số 6
Câu chuyện 1:
Một người dân chài đi thuyền qua cửa Hội (Nghệ An), bỗng nghe tiếng quát từ thuyền bên cạnh:
- Đồ hư, từ sáng đến giờ đã đánh 'vợ' năm cái và đánh 'mẹ' hai cái rồi...
Người dân chài xứ Bắc nghe vậy, thở dài:
- Con nhà vô phúc, mới sáng sớm mà đánh cả vợ và đánh cả mẹ rồi...
Một người đi thuyền bên cạnh thấy thế, liền giải thích:
- Bác ơi! Thuyền của dân Nghi Lộc buôn bát đĩa đó. Ông bố mắng con là đã đánh vỡ năm cái và đánh mẻ (sứt) hai cái bát đĩa.


8. Chuyện cười miền địa phương số 9
Mẩu truyện 1:
Một anh vào tiệm cắt tóc. Một cô thợ bước ra chào đón bằng giọng Huế:
– Chào anh, anh cắt ngắn hay cắt dài? Cũng bằng giọng Huế anh ta trả lời:
– Thưa cô tôi … cắt ngắn
– Ui cha mẹ ui, anh đẹp trai như rứa mần răng cắt ngắn uổng quá!
– Ngắn hay dài chi kệ tôi. Cô ăn bao nhiêu tiền?
– Dạ anh cho em hai chục.
– Răng mà đắt rứạ Mấy chỗ kia họ chỉ ăn 15 đồng thôị.
– Dạ 20 đồng là 20 đồng. Anh có cắt mô
Anh chàng có lẽ bị quê nên nói xẵng
– Không cắt.
– Tôi chưa thấy ai như cái anh ni, mặt mày sáng sủa như rứa mà ba hồi cắt ngắn ba hồi không cắt.
Mẩu truyện 2: Tôi quyết không đẻ nữa
Có một cô giáo tên P. rất tâm huyết với công tác đào tạo những giáo viên tương lai. Một hôm thấy giáo sinh lớp mình đang dạy quá kém cỏi, văn chương, câu cú còn thua một HS khá giỏi của lớp bảy (!), sự bức xúc đã tích tụ từ lâu thành “tức nước vở bờ”, cô không kềm chế nỗi nên đã buột miệng:
“Trời ơi! Như vầy mà sắp là GV THCS đây hả? Bởi vậy…bởi vậy…tôi quyết tâm…không đẻ nữa!”
Lúc đầu các em ngơ ngác và ngạc nhiên, sau đó thì em nào tệ nhất thì cũng phải hiểu được ý cô “Tôi đẻ nữa thì con tôi sẽ học với những GV dốt như mấy người như vầy, tôi không đành lòng. Tôi tội nghiệp con tôi nên không để nó ra đời”.
Nghe lạ tai và mắc cười thật. Nhưng xét ra thì cô không nên nói như vậy vì không phải tất cả đều dốt, đều tệ. Nhưng ai cũng hiểu và thông cảm cho cô và từ đó cũng phải suy ngẫm về cái gọi là “vòng lẩn quẩn”.


9. Truyện cười địa phương số 8
1.Mẩu truyện 1: Trong phòng khám:
Khám bịnh xong bác sĩ nói với cô bệnh nhân trẻ:
- Cô cho tôi xin số điện thoại của cô để khi nào có kết quả khám sức khoẻ thì tôi sẽ gọi điện báo cô hay.
Cô gái trẻ trả lời: - Dợ, hai ba bửa tém một bửa !Bác sĩ lắc đầu:
- Không! chuyện tắm rửa của cô thì tôi không cần biết. Số điện thoại của cô á !
Cô gái trẻ trả lời: -Dợ, em đã đổi gùi, Bi giờ là năm séo bửa, không tém, không tém!(567-0808)!
Bác sĩ:-Chời đét !!!
Cảnh 2: Vài ngày sau, cũng trong phòng mạch bác sĩ hỏi nữ bệnh nhân tái khám:
-Tại seo tui kiu cho cô wài hỏng được? Cô đổi số điện thọi rồi sao?
Cô gái: -Dợ, em đã đủi gùi, Bi giờ là năm séo bửa, không tém, không tém!(567-0808)!
Bác sĩ:-Chời đét !!!
Cảnh 3: Bác sĩ: vẫn không gọi được, thế là thế nào?
Cô gái: dợ, tại thèng chồn em nớ kiu đổi. Bs thông cẻm, lèn nì là lèn đổi cuối rồi: là tém chín bửa một năm không tắm (897-1508)
Bác sĩ: ẹc ! 1 năm không tắm thì cô đi ra dùm tui.

2. Mẩu truyện 2: Tại bến xe đò (theo lời kể của một người xứ Quảng):
Một anh Dziệt Nôm dzìa thăm quê hương. Gặp một cô gái xinh xắn ở bến xe đò, anh ngần ngừ muốn làm quen mờ hỏng biết tính mần seo.
Anh theo cô gái len xe đò, từ xe đò dzìa tận trong ngõ hẻm, thỉnh thoảng cô gái quay lợi liếc mét nhìn anh cừ lồm anh choáng dzoáng. Cúi cùng chịu hỏng nủi, anh ngập ngừng len tiếng:
-Cô ui cô, số điện thoại của cô số mí để tui liên lạc mí cô ?
Cô gái cừ lỏn lẻn: -Tém hơi không, tém hơi, tém hơi...
-Cô lầm gùi, tui hỏng thích kí dzụ nì.
Cô gái đỏ mẹt: -Thì em núa gùi đó, số của em lờ tém hơi không, tém hơi, tém hơi (820-8282)?

10. Truyện cười địa phương số 10
1.Mẩu truyện 1: CHIẾU MỚI, CHIẾU HOA
Chập chiều, ra thăm vạt mía đang gần đến kỳ thu hoạch, ông bắt gặp một cô trong vạt mía đi ra. Cô ta đi vệ sinh nhưng ông cứ áp cho là vô ăn trộm mía. Ông dọa báo cáo với thôn xóm. Cô ta sợ quá nên nhất trí cho ông ta “đổi mía” mà không báo cáo. Nhất trí rồi nhưng cô lại đề nghị:- Ở đây nhớp, mần răng hầy?Ông nhanh nhảu:-Được rồi, cứ đứng nép vô đó tý, ông về lấy chiếu cho.Cô nàng nhất trí. Ông vội về rút ngay cái chiếu hoa mới mua định trải bàn thờ ra sử dụng. Tay cắp chiếu, ra vạt mía, không thấy cô nàng đâu, ông gọi tha thiết:-Ười! Mô rồi! Chiếu mới, chiếu hoa đây rồi nầy!

