1. Bài thơ: Đêm Thu hát
ĐÊM THU HÁT
Thơ Nguyễn Phương Anh
Nơi bước chân anh vượt qua, một thế giới xanh tươi
Nơi đôi mắt em trở về, lúa trổ bông non
Thu về trong hơi ấm của ánh nắng ấm
Cốm bắp thơm phức trong nắng vàng rơi
Mây trôi lững lờ bên núi nhấp nhô
Lặng lẽ bay đi, dịu dàng như âm nhạc
Gió thì thầm làn hương của cỏ mới vuốt nhẹ
Hòa mình trong sóng lúa, gió êm đềm
Vạt cỏ xanh mơn mởn đứng chờ đón lời thơ
Cung đàn Thu xao xuyến khúc hát của bình minh
Hoàng hôn lặng lẽ dệt nên bức tranh tĩnh lặng
Để ai đó tìm thấy, giữa bóng nắng xiêu xiêu...
Hà Nội, 20/8, Thu 2018.

2. Bài thơ: Bí mật Xuân
BÍ MẬT XUÂN
Thơ Nguyễn Phương Anh
Bí mật nào đã bắt đầu khai hỏa
Lạc quan giữa những đóa hoa rơi
Tóc mái bay trong ánh nắng huyền bí
Đò xuân đã mang bí mật đi.
Anh hẹn em về nơi hoa trắng bồng bềnh
Mộng mơ cách trở lối đường đi
Đón chuyến tàu, trời cao đất rộng
Chìm đắm trong bí mật của mùa Xuân
Ừ thôi nhỉ, mây hồng nắng đã khuất
Tháng tư về như một câu chuyện cổ tích
Em gói gọn bí mật trên đỉnh đồi
Nắp hòm kín, nhưng mơ ước vẫn mở...

3. Bài thơ: Hồn Mùa Thu
HỒN MÙA THU
Thơ Nguyễn Phương Anh
Em sẽ đợi anh giữa bức tranh lá vàng
Trong khu vườn hồn mùa thu tĩnh lặng
Em sẽ đợi anh dưới bóng hoàng hôn huyền bí
Hay ánh bình minh soi bóng mình...
Thuở ban đầu anh đã làm tim em đập
Đôi mắt anh như nguồn sáng trong đêm
Những nụ cười, môi ấm áp như đêm heo may
Em lạc lõng giữa những cung đường tình.
Nay chúng ta đã đi qua nhiều mùa thu
Con đường đôi ta còn dài bao la
Trong cuộc sống này có bao nhiêu chiều
Em vẫn đợi anh, hồn mùa thu khắc sâu...

4. Bài thơ: Mùa Xuân Tình Yêu
MÙA XUÂN TÌNH YÊU
Thơ Nguyễn Phương Anh
Gió ơi, hãy dừng bước nhẹ nhàng
Nâng đưa mây điệu đà trên trời cao
Đàn chim hòa nhạc, ru hồn đất lảo đảo
Xua đi bóng tối, đón mùa xuân tươi sáng
Gió ơi, đừng cuồng nhiệt phiêu diêu
Mà cầm bản nhạc hòa quyện tình yêu
Hòa mình vào bản giao hưởng của cuộc sống
Thắp hương tình, nồng thắm, êm đềm
Gió ơi, đừng vỗ cánh mạnh mẽ
Làm xao lạc lá cây, trắng bồng hoa
Chỉnh nhẹ hương thơm, thoảng ngát bên đường
Cho mùa xuân tình yêu đẹp lung linh
Trái tim em như một bức tranh sơn dầu
Với màu xuân rực rỡ, tình yêu ngát hương
Nắng và gió kết hợp làm bức tranh tuyệt vời
Vào một ngày, khi mọi thứ hòa mình vào nhau...

5. Bài thơ: Góc Nhìn Ngọt Ngào
GÓC NHÌN NGỌT NGÀO
Thơ Nguyễn Phương Anh
Em không hướng về đó
Khi dương cầm hòa quyện
Trong từng hơi thở nhẹ
Mang hương hoa đến tim
Em không nhìn về đó
Bởi khu vườn nhỏ bé
Anh sẽ gặp em đó
Đôi mắt nhìn ngọt ngào
Ở gần, gần nhau thêm
Lời yêu thắm ngọt ngào
Chẳng còn gì xa xôi
Mây trắng,
là nơi ta mãi mãi ....

6. Bài thơ: Tình Ngọt
TÌNH NGỌT
Thơ Nguyễn Phương Anh
Ơi anh,
Anh nói em đừng buồn bên cạnh xa xôi
Nhưng trái tim em yếu ớt
Tóc em lượn trong làn hương tơ lụa
Và tím chiều phủ nắng mong manh…
Ơi anh,
Em hiểu một lần đau chẳng là gì
Tim vỡ như muôn ngàn mảnh nhỏ
Pha lê rạng rỡ triệu lần
Nay chỉ còn những hạt nhỏ xanh xao
Ơi anh,
Lời tạ từ anh gửi đến
Làm em ứa máu từ tim sâu thẳm
Mắt cay đắng hồn xao xuyến
Em trở lại bé thơ chông chênh …

7. Bài thơ: Những Đêm Hò Hẹn
NHỮNG ĐÊM HÒ HẸN
Thơ Nguyễn Phương Anh
Chờ em
Nón lá bờ vai mảnh
Cành đào khoe sắc
Và yếm đỏ quyến rũ
Khi nào
đêm về trở lại
Hò hẹn
Em đứng
trong ánh đèn
hát vang...

8. Bài thơ: Nối Liền Trái Tim
NỐI LIỀN TRÁI TIM
Thơ Nguyễn Phương Anh
Tại sao anh lại ra đi
Trong một chiều hối hả?
Để trời trở thành xa lạ
Đất đây chẳng còn quen thuộc
Tại sao anh nỡ vội quên
Những điều chưa kịp bày tỏ?
Dòng sông đang lúng liếng
Chẳng phải chỉ là riêng em
Hàng cây đổ bóng đêm
Con đường xưa u buồn
Hạ bên kia ai viết?
Hoa màu tím tỏa hương?
Còn đâu những đêm trăng
Hương sen đan ngát mơ
Thơ vẫn hòa bình bình
Nhịp nhàng câu chữ rơi...
Giờ anh đã quá xa xôi
Nơi chân trời góc biển
Lệ khuya trào trôi êm
Cho nỗi buồn lặng lẽ...

9. Bài thơ: Hồn Gió
HỒN GIÓ
Thơ Nguyễn Phương Anh
Gió mang đi
Những dòng sông hòa quyện nắng
Những mặt hồ lấp lánh bởi sương đêm
Lá vàng rơi tự do, êm đềm
Ai bước lẻ loi giữa cuộc đời phố …
Gió cuốn đi
Từ lúc nào, không biết
Những mùa hoa phơi phới sắc mưa
Trời hạ rung rinh lối nhỏ xưa
Ai gieo bước chân trên lối đá cuội …
Mùa thu ơi
Khúc ca nào hòa quyện xa xôi
Nghe đàn hồn gió ngân tiếng nhạc
Ôi huyền bí nỗi buồn trôi xa
Em trở về, mây hỡi
Gió hòa mình …

10. Bài thơ: Hòa Mình Trong Xuân
HÒA MÌNH TRONG XUÂN
Thơ Nguyễn Phương Anh
Cỏ kia lấp lánh
màu xuân
Núi kia huyền bí
như gần như xa
Sông kia
phủ ngọc phủ ngà
Thuyền kia chở đầy
lòng ta
vơi đầy ....
Hà Nội, 30/8/2017.

11. Bài thơ: Nắng Và Mưa
NẮNG VÀ MƯA
Thơ Nguyễn Phương Anh
Xuân ngược bóng đổ đương thì vào nước
Em chùng chình ở hai phía thời gian
Dưới lòng kênh lá phớt thêm vàng
Và hoa đỏ, như một màu nhung nhớ.
Nõn vẫn xanh, xuân còn vươn lên nữa
Nụ xuân nồng khao khát cả hàng cây
Núi mờ xa, ấp ủ làn mây
Em đứng lặng
giữa hai chiều
xuôi
ngược…

12. Bài thơ: Nỗi Buồn Lặng Lẽ
NỖI BUỒN LẶNG LẼ
Thơ Nguyễn Phương Anh
Mặt trời sẽ không lên
Tỏa nắng vàng rực rỡ
Hoa sẽ không thèm nở
Để thơm ngát mùi hương.
Gió sẽ cứ dỗi hờn
Đi qua miền sáng tối
Chẳng còn ai thèm đợi
Một tin nhắn nữa đâu!
Hà Nội, 9/7/2012.

13. Bài thơ: UỐNG TRÀ CÙNG MƯA
UỐNG TRÀ CÙNG MƯA
Thơ Nguyễn Phương Anh
Nhẹ như một áng mây
Êm như làn gió thổi
Mắt thẳm sâu vời vợi
Màu hoa đỏ em qua…
Xa xa
Trăng có mờ thổn thức?
Sóng sánh sông
Đàn ai cất tiếng tơ lòng
Đêm thanh vắng…
Em thả hồn trôi
Trên dòng sông vắng lặng
Anh hiện về
Dĩ vãng quá hư vô …
Thời gian ơi sao chẳng đợi chờ?
Những phép màu hóa giải
Để qua đi những tháng năm khờ dại
Tuổi thơ ngây…
Em vẫn còn đây
Nụ tình xưa anh gửi
Nhưng ép khô rồi nhánh lá non xanh…
Anh!
Thôi đành nhé kiếp này chia đôi ngả
Hai khung trời hai đứa đôi nơi
Xuân dĩ vãng đã tan vào mây khói
Xin hẹn người
Mộng ước chốn thiên thai…
Hà Nội, 30/5/2013.

14. Bài thơ: BÊN ĐƯỜNG
BÊN ĐƯỜNG
Thơ Nguyễn Phương Anh
Hoài niệm ơi cái thủa xa xôi
Năm tháng cũ in hoài trong kí ức
Ngỡ đâu đây tuổi thơ rất thực
Cho ta cầm một chút mong manh.
Ánh đèn vàng góc phố lung linh
Hoàng hôn thẫm đã ngả về trên lá
Xa xưa ơi sao nhớ nhung chi lạ
Có một chiều em đứng đợi anh …
Hà Nội, 9/3/2013

15. Bài thơ: HỒN ĐƯỜNG
HỒN ĐƯỜNG
Thơ Nguyễn Phương Anh
Em sẽ không hỏi phố
Trong một chiều lang thang
Xa xa ánh đèn vàng
Có buồn chăng hiu hắt ?
Em sẽ không hỏi mây
Khi vần thơ viết dở
Có còn vương nỗi nhớ
Của chuỗi ngày bên nhau
Em sẽ không ngồi đâu
Sân ga chiều thắt lại
Như nỗi lòng tê tái
Tiếng còi tàu chia xa
Em cũng sẽ chẳng qua
Vết chân còn hơi cỏ
Tim ngập tràn nỗi nhớ
Anh ơi giờ ở đâu?
Hà Nội, 12/8/2012

